Poole
Ngày 5 - 5:50 sáng
Số người trong phòng quan sát đã tăng thêm hai người kể từ khi Poole bước vào trong với Porter. Ngoài Nash, Đại úy Henry Dalton cũng có mặt cùng một người nữa mà Poole không nhận ra.
Cho dù Dalton thấp hơn Poole chừng 15cm, nhưng từ người ông ta toát ra thần thái uy quyền khiến ông ta trông như cao lớn hơn nhiều. Và cho dù giờ mới hơn năm giờ sáng, ông ta đã mày râu nhẵn nhụi, tắm rửa sạch sẽ và ăn diện bảnh bao. Ngay lúc này Poole thèm được tắm kinh khủng.
“Cậu không thể khống chế được anh ta.” Dalton nói, bỏ qua phép tắc lịch sự.
“Chết tiệt, tôi không thể.”
“Nếu báo chí mà nghe phong thanh rằng cậu bắt giam anh ta, chúng sẽ tế cậu lên đấy.”
“Tôi hình dung rằng ngài đã được tóm tắt về tình hình rồi, Đại úy. Người đàn ông đó tự hành hạ chính mình. Anh ta không chỉ là nghi phạm trong vụ án mạng tại Guyon, anh ta còn muốn giải thoát một phụ nữ khỏi nhà tù ở New Orleans, chuyển bà ta băng qua các biên giới bang. Anh ta đã chống lệnh của ngài và rời khỏi Chicago tự mình truy đuổi Bishop. Anh ta rõ ràng là bị cáo có nguy cơ bỏ trốn. Anh ta sẽ không đi được đâu hết. Tôi cóc thèm quan tâm báo chí nói gì.” Poole nhìn chằm chằm người còn lại trong phòng. “Anh là ai?”
Mặc bộ complet màu xanh sẫm với mái tóc bạc cắt ngắn gọn gàng, người đàn ông tuổi chừng năm mươi chìa tay ra. “Tôi là Anthony Warnick ở văn phòng thị trưởng.”
Poole không bắt tay anh ta, thay vào đó anh quay lại với Dalton. “Tôi sẽ cần xem toàn bộ các hồ sơ tuyển dụng của Porter - các bản khai lý lịch, báo cáo rà soát tâm lý, những đánh giá - tất cả mọi thứ ông có về anh ta. Tôi cần phải chắp nối lại quá khứ của anh ta.”
“Tôi nghĩ cậu cần lùi lại và suy nghĩ về tất cả những chuyện này.” Dalton đáp. “Chúng ta cùng làm thế.”
Warnick bước lên. “Đặc vụ, thật vô trách nhiệm khi ám chỉ một thành viên thi hành luật pháp lại phạm những tội ác cực kỳ ghê tởm, như những tội ác của Anson Bishop, mà không chịu hiểu rõ toàn bộ sự thật. Giới báo chí chẳng khác gì lũ chó đói. Chúng sẽ ngoạm lấy bất kỳ mẩu xương nào anh ném cho chúng mang đi khuất dạng, hậu quả sẽ thực sự khó lường. Kẻ nào đó chụp được bức ảnh anh đang áp tải Thanh tra Porter và rồi không chỉ mình anh ta bị khiển trách, mà toàn bộ cơ quan thực thi pháp luật cũng sẽ bị, gồm cả cơ quan của anh. Họ sẽ không bỏ rơi anh ta đâu, họ sẽ xem tất cả các anh là một lũ biến chất. Thành phố này không thể xử lý chuyện đó, không phải bây giờ. Với các sự kiện diễn ra gần đây, chuyện đang xảy ra tại Stroger, ai ai cũng bực mình.”
Anh ta hạ giọng xuống, đặt một bàn tay lên vai Poole. Anh gạt tay anh ta xuống. Người đàn ông vẫn nói tiếp. “Nếu thực sự anh ta có liên quan, sẽ luôn còn thời gian để thi hành công lý. Chẳng có lý do gì mà chúng ta không thể giải quyết vụ này một cách kín đáo, phải chắc chắn rằng chúng ta có thông tin xác thực, tiếp theo là công khai ra. Đó mới là việc có trách nhiệm ta nên làm.”
“Không phải Sam.”
Người nói câu này là Nash. Anh ta đứng bên khung cửa kính theo dõi, nhìn vào bên trong phòng. “Đãng trí, vô tổ chức… trông anh ấy như bị mất ngủ mấy ngày rồi. Ngay cả khi vợ anh ấy bị sát hại, anh ấy cũng không kiệt quệ như thế này. Các người cướp vụ này khỏi tay anh ấy, anh ấy có thể sẽ gục đấy.”
“Con người này đã gục sẵn rồi.” Poole đáp.
“Anh ấy cần phải được xem xét toàn bộ chuyện này. Anh ấy cần sự kết luận.”
“Anh có gợi ý gì?”
Nash nhún vai. “Anh cho anh ấy xem các cuốn sổ đi. Những cuốn nhật ký.”
“Chúng là bằng chứng, bằng chứng khả dĩ có thể buộc tội anh ta. Không đời nào tôi trao chúng ra. Tôi cần phải mang chúng đến Đơn vị Phân tích Hành vi ở Quantico. Nếu có gì trong đó, họ sẽ tìm ra được.”
Dalton trao đổi cái liếc mắt nhanh với người ở văn phòng thị trưởng, rồi nói: “Chúng tôi có thể số hóa chúng ở đây, vài tiếng sau người của anh có thể nhận được file rồi. Sam cũng có thể xem xét chúng. Chúng ta sẽ hỏi Sam liệu anh ta có muốn xem các cuốn nhật ký không, anh ta cần phải làm chuyện đó tại Sở Cảnh sát này - không phải trong hoàn cảnh bị bắt - anh ta sẽ ở lại đây theo ý mình muốn. Nếu anh ta tìm ra thứ gì đó thì tuyệt. Bằng không, ít nhất anh ta không rời khỏi tầm theo dõi. Anh ta sẽ ở một nơi chúng ta có thể để mắt tới. Như thế người của cậu cũng sẽ có thêm thời gian tìm hiểu xem có thể tìm được gì ở Nam Carolina hay không.”
Trong phòng thẩm vấn, đôi bàn tay Porter lại úp vào nhau ở trên bàn, những ngón tay của anh ta đan vào nhau. Đôi môi anh ta đang mấp máy trong cuộc trò chuyện câm lặng. Chuông điện thoại của Nash vang lên, anh ta bước ra hành lang để nhận cuộc gọi.
“Như thế có tiện cho anh không, Đặc vụ?” Warnick lại hỏi.
Chuông điện thoại của Poole cũng vang lên. Anh lấy điện thoại ra khỏi túi, liếc nhìn màn hình điện thoại. Đặc vụ Toàn quyền Hurless.
Anh giơ một ngón tay lên. “Xin lỗi, tôi phải nhận cuộc gọi này.”
Hurless không cho anh nói tiếng chào. “Chúng ta có một xác nữa khớp với phương thức hoạt động của Bishop. Một phụ nữ ở nghĩa trang tại Chicago. Nghĩa trang Rose Hill. Tôi đã cử một nhóm đang trên đường tới. Porter bị bắt chưa?”
Poole quay lại liếc nhìn qua cửa kính.
“Rồi.”
“Tôi có trong tay các báo cáo từ Granger ở Nam Carolina, nhà tù tại New Orleans, và CDC từ bệnh viện tại Chicago này. Chúng tôi đang tổng hợp lại mọi thứ từ văn phòng chi nhánh. Khi anh xong việc tại hiện trường tội ác, tôi cần anh quay về đây báo cáo.”
“Rõ, thưa sếp.”
Hurless gác máy.
Nash trở lại vào phòng, gương mặt anh ta trắng bệch. Anh ta liếc nhìn Dalton, rồi nhìn Poole. “Chúng ta có thêm một xác nữa.”
“Vừa nghe rồi. Tôi đang thẳng tiến tới đó đây.”
Nash thở hắt ra rồi quay sang phía giám sát viên của mình. “Thưa sếp, cho đến khi chúng ta có thể di chuyển nạn nhân ra khỏi đường tàu, tuyến tàu điện ngầm Red Line sẽ không được phép hoạt động. Chúng ta phải cảnh báo cho hành khách đi tàu.”
Poole nhíu mày. “Tuyến tàu điện ngầm Red Line? Cái xác ở trong nghĩa trang cơ mà.”
Làm sao đó gương mặt Nash càng trắng hơn. “Cuộc gọi tôi nhận được báo có một xác chết trên đường ray tàu điện ngầm của tuyến Red Line ở ga Clark. Một phụ nữ. Được đặt ở đó! Nằm trên mặt đất cạnh cô ta là ba cái hộp màu trắng, thắt dây đen.”