Nhật ký
Vincent chỉ xoay xở mở được mui xe tải bằng cách chèn cái đòn bẩy vào dưới lớp kim loại, trong khi tôi kéo dây cáp mở mui từ buồng lái, còn Kristina nắm chặt lấy cái như cái tay nắm ở giữa mui xe. Mui xe bật lên với một tiếng rít miễn cưỡng như thể nó đã đóng chặt một lần cuối cùng từ nhiều năm trước, giờ đã đến lúc nó đầu hàng số phận, và giờ đến lúc chết rồi nó còn bị quấy rầy bằng những nhát xẻng của lũ trộm mộ.
Vincent lấy cái đòn bẩy chống đỡ cái mui rồi nhòm vào bên trong. “Ắc quy hỏng mẹ nó rồi. Chúng ta sẽ cần mua cái mới. Nửa số dây cáp hoặc đã rữa hoặc bị con gì đó gặm nát rồi.” Nó cúi người xuống bên trong, lôi ra một nắm cỏ khô và đất. “Con gì đấy đã làm tổ ở trong này.”
“Có sửa được không?”
Người vừa nói là Libby. Nàng đang đứng cạnh tôi, tay giữ cho cửa xe bên ghế tài xế mở.
“Tất nhiên, tớ sẽ chỉ cần khoảng năm trăm đô mua linh kiện thôi, một chiếc xe khác để chở linh kiện về, một đống dụng cụ linh tinh mà chúng ta đếch có…” Nó cúi đầu xuống. “Cậu có biết chỗ nào giấu con lợn đất không, vì nếu không, cậu biết mụ Finicky sẽ không trao nó cho bọn mình đâu. Mụ chẳng muốn chúng ta đi đâu hết.” Nó quay sang Kristina. “Tớ đang gói ghém đồ đạc rồi bỏ đi khỏi đây vào tối nay như tớ đã nói đấy. Cậu có muốn đi cùng tớ không thì hãy sẵn sàng vào nửa đêm nay. Tớ sẽ không ở lại đây một đêm nào nữa.”
Tôi không biết đêm hôm qua giữa nó với Welderman và Stocks đã xảy ra chuyện gì. Libby cũng không biết. Tôi nghi ngờ Tegan và Kristina biết nhưng chẳng đứa nào thèm nói cho tất cả chúng tôi biết. Ánh mắt trao đổi giữa Kristina với Vincent đã nói lên rất nhiều.
“Chúng đã làm gì mày?” Tôi hỏi.
Nó chỉ khịt mũi rồi lắc đầu. “Rồi mày sẽ biết sớm thôi. Tao nghe nói bạn gái mày sẽ là đứa kế tiếp - tối nay đấy. Có khả năng sau nó sẽ là mày thôi. Cóc tránh được đâu. Tao thì trải qua rồi. Và tao thà bước ra khỏi đây tự nắm lấy cơ hội của mình thì hơn.”
“Tớ sẽ đi với cậu.” Kristina nói, vươn tay chạm vào cánh tay nó. “Tớ đã nói với cậu tớ sẽ đi mà.”
Nó liếc sang con bé. “Sao cũng được. Tốt hơn đừng có chậm chạp nữa.”
“Hai đứa định bỏ bọn này mà đi à?”
Giọng nói vẳng đến từ khung cửa mở của kho thóc. Tất cả chúng tôi quay lại thì thấy Tegan đang đứng đó. Con bé bước vào trong, ánh mặt trời hoàng hôn tỏa sáng sau lưng nó. “Thế còn Weasel với Thằng Nhóc thì sao? Chúng nó không thể tự bỏ trốn khỏi đây được. Tụi mày định bỏ chúng lại à?”
Vincent quay lại với động cơ xe. “Tao chẳng quan tâm quái gì đến bọn mày. Mẹ tao là gái điếm nghiện ngập còn bố tao là ai tao cóc biết. Tao đã học được cách tự lo cho bản thân mình từ lúc tao bắt đầu nhớ được. Tao đếch phải là vú em cho bất kỳ thằng nào hết. Chúng nó càng sớm nhận ra điều này bao nhiêu chúng nó càng biết cách tự sinh tồn trong thế giới này tốt bấy nhiêu. Chúng nó đang có mái nhà che mưa nắng, có đồ ăn ngon mà đớp, cũng như chúng mày cả thôi. Cái gì cũng có giá của nó. Tao biết tụi mày đang nghĩ gì - rằng chúng ta sửa xong được con xe này, tất cả cùng nhảy lên đây rồi chạy đến một chân trời mới tốt đẹp hơn. Chà đoán xem, làm chó gì có chỗ nào tốt hơn, mà chỉ khác nhau thôi. Cả thế giới này là một cái hố cứt. Tất cả những gì mày có thể làm đó là chọn lấy một góc sạch nhất, đương đầu với cái mùi cứt ấy càng lâu càng tốt, rồi tiếp tục tìm đến một nơi khác. Tao đã được thấy cái giá của việc ở lại đây vào tối qua và giờ nói cho bọn mày biết, với tao, nó cao bỏ mẹ đi được.”
Tegan nói. “Mày thực sự cho rằng Finicky sẽ để mày đi à? Ngay cả nếu mày có tìm cách lẻn ra ngoài được, liệu mày sẽ đi được bao xa trước khi mụ ấy gọi cảnh sát, đến lượt cảnh sát sẽ gọi cho đồng bọn và sẽ tóm mày trở lại, rồi làm những gì với mày có Chúa mới biết để dằn mặt những đứa khác. Có bao nhiêu bức ảnh đang treo trong căn nhà đó? Mày nghĩ xem ngay bây giờ tất cả chúng nó đang ở đâu? Chúng nó không phải đang sống thoải mái phè phỡn trong nhà cao cửa rộng, với một gia đình biết yêu thương với những kế hoạch vào trường đại học đâu. Chúng nó chết sạch rồi. Tao đã ở đây đủ lâu để biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu mày cố gắng bỏ trốn. Chúng sẽ tóm được mày trước khi mày kịp chạm vào bất kỳ cái gì mày nghĩ gần giống với văn minh, sau đó chúng sẽ đánh đập mày thừa sống thiếu chết. Nếu làm thế vẫn không hiệu quả, mày đoán xem sẽ là cái gì? Tốt nhất là mày nên chết đi. Sẽ lại có một cái giường trống ở Nhà Finicky này, trong có một ngày thôi sẽ có đứa khác nằm đấy thế chỗ mày. Ảnh mày sẽ có vinh dự được phủ bụi trên tường.” Con bé hất đầu về phía chiếc xe tải. “Với con xe này, cả lũ bọn mình sẽ ăn đạn hết. Tụi mình sẽ bị quét sạch khỏi đây.”
Vincent cúi người xuống buồng máy lôi ra một tổ chuột bện bằng những dây cáp đã hỏng. Nó quẳng cái đống này xuống sàn. “Làm sao tụi mình sửa xong được cái này mà không bị mụ Finicky biết đây?”
“Mụ Finicky nghiện thuốc. Khi hai tên thanh tra mang chúng ta quay về, và khi mụ biết tất cả chúng ta đều đã ở nhà, mụ ta sẽ nốc bất kỳ thứ gì mình tìm được, mười lăm phút sau mụ sẽ say quắc cần câu. Tao đã vào trong phòng mụ - tao đã xem hết tủ quần áo của mụ ấy, tất cả các ngăn kéo của mụ ấy, đống lung tung dưới giường mụ ấy- mụ ấy nằm yên như chết luôn, chỉ có ngáy và chảy nước miếng thôi. Suốt cả ngày mụ ta ốm yếu lắm. Chắc chắn bây giờ mụ ta khò rồi.”
Tôi xuống khỏi ghế tài xế đến đứng bên cạnh Libby. “Cô ta có giấu tiền ở chỗ nào không?” Tôi đang nghĩ đến hộp mứt mẹ giữ trong tủ phía trên bếp. Tiền phòng khi mưa gió, bà hay nói vậy. Có lần bà bảo tôi ai ai cũng cần một khoản phòng những lúc như vậy.
Tegan lắc đâu. “Tao chắc chắn là mụ ta có, nhưng chẳng bao giờ tìm được, tao đã xem xét khắp mọi chỗ rồi.” Nó liếc sang Kristina. “Nhưng chúng ta có thể có tiền mà, được không Kristina?”
Con bé kia chắc phải hiểu ý Tegan muốn nói gì vì gương mặt nó hơi tái, miễn cưỡng gật đầu. “Nếu chúng ta phải làm thế.”
Tegan quay sang Libby. “Nếu đêm nay mày đi, có thể mày cũng có tiền đấy.”
“Cô ấy phải làm gì? ” Tôi nói trước khi kịp nhận ra là mình nói. Tôi nép sát hơn vào người Libby, cảm thấy nàng nắm chặt tay tôi. Nàng sát lại gần tôi và khẽ thì thầm. “Rồi sẽ ổn cả thôi.”
Nhưng nó không ổn.