Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 5 -12:06 chiều

“Chúng ta có hai xác chết ngoài bệnh viện và hai xác trong bệnh viện, tức là bằng cách nào đó hắn đã vào trong này rồi đi ra mà không ai biết. Hắn sẽ phải sử dụng các đường hầm.” Clair nói, nhìn Stout trừng trừng.

Họ đang ở trong văn phòng chật hẹp cùng hai trong số các nhân viên an ninh của Stout, Klozowski và một sĩ quan của Sở. Cô đã để một sĩ quan khác canh chừng Larissa Biel và Kati Quigley; hai người khác vẫn không thấy đâu.

“Người của tôi đã rà soát từng milimét tầng hầm nhưng chẳng thấy đường hầm nào hết.” Stout nói với cô.

“Có một đường hầm.” Cô khăng khăng.

“Chúng ta có một kẻ bắt chước bị nhốt trong bệnh viện này cùng chúng ta.”

“Điều đó không giải thích được các xác chết được phát hiện bên ngoài bệnh viện.”

“Cô có nắm được thời gian tử vong của họ không? Có thể họ đã bị giết rồi đặt ở Bệnh viện Stroger này trước khi bị cách ly thì sao.” Stout gợi ý. “Hoặc có thể có hai tên - Bishop giết những người bên ngoài bệnh viện trước khi tự nộp mình, còn kẻ khác giết những người ở trong này.”

Clair ngày càng giận dữ. “Thế thì kẻ giết người ở Nam Carolina là ai hả? Không thể quên hắn được. Chúng ta còn có xác chết ở đó nữa.”

Stout vùi bàn tay lên mái đầu nhẵn thín, có vẻ như ông ta bực mình trước mớ tóc lởm chởm đang mọc lên ngày càng nhiều. “Tôi chỉ là cảnh sát địa phương hợp tác cùng Sở, tôi chưa bao giờ phụ trách vụ án mạng nào cả, nhưng chúng tôi luôn được dặn phải cởi mở tư duy, không bao giờ vội vã đưa ra kết luận. Chuyện gì xảy ra nếu các vụ án mạng trong bệnh viện này chẳng có liên quan gì đến các vụ giết người của Bishop hay 4MK? Sẽ thế nào nếu kẻ nào đó trong bệnh viện này, thậm chí có thể là trong hàng ngũ nhân viên, đang lợi dụng những hoàn cảnh này để tung hỏa mù? Chúng đã giết hai người này nhằm ghi điểm hoặc nằm trong kế hoạch nào đấy, sau đó ngụy tạo thành các vụ án mạng của 4MK nhằm che đậy dấu vết. Viên đại úy của cô cũng nói như thế, tên ông ta là gì nhỉ?”

Clair ấn mạnh hai lòng bàn tay lên hai thái dương, cúi đầu xuống. “Kloz, anh bảo mình đã liên kết các nạn nhân với Bishop, đúng không?”

Klozowski đã mang theo chiếc laptop và đang bận rộn làm cái quái gì có Chúa mới hay. Anh ta ngước lên nhìn cô. “Hả?”

“Hân hạnh có anh tham gia cùng chúng tôi.” Cô lặp lại câu hỏi ban nãy.

Kloz lắc đầu. “Tôi đã liên kết Christie Albee với các mẫu hợp đồng bảo hiểm của Upchurch nhưng chẳng thấy liên quan gì đến Stanford Pentz từ khoa Tim mạch. Tôi vẫn đang tìm.”

Có một chiếc bảng đen trên bức tường trong văn phòng của Stout, dày đặc thông tin về lịch làm việc. Clair bước đến tấm bảng xóa hết tất cả đi, rồi viết ra tên của tất cả các nạn nhân được phát hiện ngày hôm nay:

Jane Doe - Nghĩa trang Rose Hill

Jane Doe - Đường ray tuyến tàu điện ngầm Red Line / Nhà ga Clark

Tom Langlin - Bậc thềm Tòa án Simpsonville

Stanford Pentz - Bệnh viện Stroger

Christie Albee - Bệnh viện Stroger

Phía trên cùng, cô viết dòng chữ Cha hãy tha thứ cho con rồi khoanh tròn lại. Cô nhìn chằm chằm dòng chữ này một lúc, rồi quay lại với Stout. “Có mối liên quan nào giữa Pentz với Christie Albee không?”

“Cái gì chứ, như họ có ngủ với nhau không ấy hả?”

Clair nhún vai.

Stout suy nghĩ về chuyện này. “Tôi cũng chẳng biết đâu, nhưng mấy chuyện kiểu thế quanh đây nhiều lắm. Tôi nghĩ đó là do những ca làm việc dài, suốt thời gian ấy họ ở bên nhau thay vì ở bên gia đình mình. Sức ép từ công việc. Tôi nghĩ có thể thế.”

“Anh có thể hỏi dò xung quanh một chút không? Để xem anh có thể tìm được gì?”

Ông ta không trả lời cô, mà thay vào đó, thốt ra tiếng thở dài.

Clair nheo mắt lại. “Sao thế, không khoái làm bài tập về nhà à?”

“Không phải.” Ông ta đáp. “Nhân lực của chúng ta đã mỏng sẵn rồi, giờ trọng tâm của tôi là bảo đảm hòa bình cho quán cà phê kia. Những người đó lúc nào cũng chực bùng nổ. Vấn đề không còn là nếu nữa, mà là khi nào. Cô đã thấy họ rồi đấy - họ sẵn sàng chống lại nhau, chống lại chúng ta, chống lại bất kỳ người nào. Nếu chuyện đó xảy ra, chúng ta không có đủ nhân lực để chặn họ lại.”

Cô biết ông ta nói đúng, cô cũng cần phải lo cả chuyện này nữa. Ngay bây giờ cô cần phải lo lắng quá nhiều chuyện. “Anh có thể kể tôi nghe về ông bác sĩ đã đề nghị giúp đỡ được không? Người đã bước vào hiện trường tội ác của tôi ấy. Barrington à?”

Stout đáp: “Ông ấy tốt đấy. Nhân viên dường như thích ông ấy. Ông ấy đã làm việc tại Bệnh viện Stroger này khoảng mười năm hoặc hơn rồi. Tôi nghĩ ông ấy trước kia từng ở New Hampshire.”

“Ông ấy tốt nghiệp Stanford.” Kloz chen vào. “Sau đó ông ấy làm bác sĩ nội trú tại một bệnh viện nhỏ ngoài Dartmouth, New Hampshire. Có vẻ như ông ấy theo học trường trung học gần đó, thế nên có khả năng ông ấy lớn lên tại địa phương này. Phần lớn sự nghiệp của ông ấy là ở đây. Ông ấy bắt đầu tại Bệnh viện Stroger này vào năm 2007. Cả sự nghiệp ông ấy tập trung vào chuyên ngành ung thư học. Ông ấy là bác sĩ hội chẩn trường hợp của Upchurch. Chính vì thế cái tên Barrington được thêm vào danh sách và bị nhốt ở đây cùng tất cả chúng ta. Tôi tiếp tục đào bới xem ông ấy có giấu cái gì không, nhưng chẳng tìm thấy gì.”

Clair tiếp nhận thông tin này rồi quay sang Stout. “Ngay lúc này tôi chẳng tin tưởng bất kỳ ai nhưng chúng ta thực sự cần giúp đỡ. Tôi cho rằng chúng ta nên chấp nhận sự giúp đỡ ấy và tiếp tục theo dõi ông ấy. Có thể ông ấy sẽ là tai mắt cho chúng ta trong cái nhóm đó. Ông ấy đang làm việc với CDC. Khoảng một tiếng trước tôi nhận được một tin nhắn của Maltby.” Cô hất đầu về phía chiếc máy vi tính trên bàn của Stout. “Chúng ta sẽ cần toàn bộ đoạn phim quay cảnh các tiền sảnh xung quanh văn phòng của Pentz và bất kỳ thứ gì anh có gần phòng tắm, nơi Christie Albee được phát hiện.”

Ông ta trao đổi ánh mắt với một trong các sĩ quan an ninh của mình, người trẻ hơn trong nhóm hai người.

Clair nheo mắt lại. “Anh có đoạn phim, đúng không? Tôi đã thấy các máy quay giăng khắp bệnh viện này.”

“Chúng tôi có máy quay thật.” Stout ngập ngừng nói. “Nhưng chúng ghi hình không chuẩn đâu.”

Ý anh là sao?”

“Anh chàng IT của chúng tôi nói rằng hệ thống đã bị lây nhiễm loại virus hoặc loại phần mềm độc hại nào đó. Mọi thứ đang được ghi hình, nhưng các mốc thời gian đều bị xóa hết. Anh ấy đánh vật với nó hơn một tuần nay rồi. Anh ấy cố gắng format lại các ổ đĩa, cài lại hệ điều hành, thậm chí còn thay cả phần cứng ghi hình nữa. Mọi thứ chạy ổn trong khoảng vài giờ, nhưng rồi vấn đề lại xuất hiện. Thời gian càng trôi đi tình hình ngày càng xấu thêm. Anh ta nói dù nó là gì đi nữa, nó không chỉ ghi đè dữ liệu thời gian một lần thôi đâu, mà nó không ngừng ghi đè dữ liệu thời gian và tốc độ ngày một tăng dần.”

“Ghi đè dữ liệu tịnh tiến.” Klozowski nói. “Trước tiên nó ghi đè lên mốc thời gian ban đầu trên khắp hệ thống bằng mốc thời gian sai, sau đó nó trở về vị trí ban đầu rồi lại ghi đè bằng mốc thời gian sai hơn nữa, rồi cứ thế. Tôi đã chứng kiến chuyện này rồi. Đó chỉ là mô hình lặp đi lặp lại thôi. Những phần mềm thông minh sẽ giữ lại một vài cảnh phim theo thứ tự để trông có vẻ chuẩn xác về trình tự. Những phần mềm thông minh hơn áp dụng phần mềm nhận diện gương mặt và kết nối đoạn phim với cùng những con người ấy với nhau.”

Tất cả bọn họ nhìn anh ta chằm chằm.

Kloz đảo mắt. “Hôm nay chúng ta có hai người cùng đi bộ xuống sảnh. Giả sử hai tuần trước cũng vẫn hai người này cùng nhau đi bộ xuống đúng cái sảnh đó. Một con virus thông minh sẽ tráo đổi hai người này nhưng giữ nguyên cảnh nền xung quanh theo thứ tự thời gian.”

Clair rên rỉ. “Để làm cái gì cơ chứ?”

Kloz nhún vai. “Những kẻ hacker thích trêu đùa người ta bằng những cách mới mẻ và thú vị. Tôi chắc chắn có ai đó xem đây là một thách thức, đã viết ra con virus, sau đó rung đùi ngồi xem liệu người ta có xóa được nó hay không. Từng có một con virus như thế được viết ra, tung lên trên mạng darknet[1], được sao chép và trở thành một công cụ cho các hacker khác lưu trữ. Một vòng đời, phiên bản điện tử.”

“Có thể sửa được không?” Clair hỏi.

“Có thể. Có khả năng. Tôi không biết, tôi sẽ phải kiểm tra xem. Nếu anh chàng IT của anh đã làm đủ hết tất cả các bước trên nhưng vẫn không khắc phục được, thì tức là con virus đang sống ở nơi nào đó khác trên mạng của anh. Nó theo dõi phần cứng và nếu thứ gì đó bị lấy đi hoặc được sửa chữa lại, con virus sẽ cài đặt lại trên thiết bị sạch. Việc này tương đối dễ làm. Anh có thể che giấu một thứ như thế ở bất kỳ đâu - nó có thể nằm trên bộ định tuyến, bộ chuyển mạch hoặc bất kỳ máy tính nào sử dụng mạng đó.”

“Tôi cần anh đi xem ngay bây giờ.” Clair nói với anh ta. Gương mặt Klozowski trống rỗng, miệng há hốc.

“Kloz?”

Hai bàn tay anh ta bắt đầu huơ huơ xung quanh người. Vừa thấy khẩu trang của mình, anh ta lập tức đeo nó lên mặt và hắt xì vào khẩu trang. Không chỉ một mà những bốn lần. Xong xuôi anh ta hạ khẩu trang xuống, nhìn vào trong. “Ôi ghê quá.”

“Tôi cần anh đi ngay bây giờ.” Clair nhắc lại, tảng lờ trận hắt xì.

Anh ta gật đầu. “Được, trong tình trạng yếu ớt của tôi hiện giờ, tôi sẽ bò xuống tiền sảnh về phía Cánh cửa Tử thần đầy người ốm bên trong, tôi sẽ làm việc cho cô đến tận hơi thở cuối cùng.”

“Người dân Chicago biết ơn sự phục vụ của anh.”

Clair quay sang Stout. “Anh cử bao nhiêu người tìm kiếm các tầng hầm rồi?”

“Hai người.”

“Được rồi, bảo họ tìm tiếp đi.” Không để ông ta kịp phản đối, cô quay sang phía hai nhân viên an ninh khác của ông ta. Hai người chưa ai nói câu nào kể từ lúc đến. “Tôi muốn hai người các anh xuống quán cà phê đó. Càng để nhiều người thấy càng tốt nhưng không được đe dọa - ý tôi là đừng có đứng giữa cửa khoanh tay trước ngực, mặt mày quàu quạu - cứ hòa vào đám đông, làm quen với những người không làm việc ở đây, nói chuyện với các nhân viên ở đây. Cố gắng bằng cách nào đó khiến bất kỳ ai đang nổi xung lên dưới đấy bình tĩnh lại. Hai anh mà nghe thấy gì - bất kể điều gì - liên quan đến hai xác chết của chúng tôi, thì tôi đều muốn biết, hiểu chứ?”

Hai người họ gật đầu.

Quay sang viên sĩ quan Sở duy nhất của mình, một cậu nhóc gầy gò cao lêu nghêu, mái tóc nâu cắt ngắn và vẫn toát ra mùi sinh viên mới ra trường, cô nói. “Hãy nghĩ xem cậu có thể tổ chức các buổi thẩm vấn không?”

“Được, thưa sếp.”

“Xem nó như việc gõ cửa từng nhà của cậu. Nói chuyện với từng người. Tìm hiểu xem họ có liên quan gì đến một hoặc cả hai nạn nhân của chúng ta không, có quen biết Upchurch không. Xem họ có trông thấy bất kỳ cái gì không. Cố gắng xâu chuỗi lại nhất cử nhất động của Pentz và Albee. Ai là người trông thấy họ lần cuối cùng… bất kỳ điều gì cậu nghe được.”

“Rõ, thưa sếp.”

“Tên cậu là gì?”

“Sĩ quan Dale Sutter, thưa sếp.”

“Lần cuối cùng cậu nhìn thấy Henricks và Childs là bao giờ thế?” Hai viên sĩ quan đang mất tích của cô.

“Khoảng một tiếng trước khi Albee được phát hiện trong phòng tắm. Henricks nói rằng anh ta cảm thấy như thể bị cảm lạnh. Mặt anh ta tái nhợt và đôi mắt thì đỏ ngầu. Trông anh ta giống như…” Giọng cậu ta nhỏ dần.

“Giống như phần còn lại của chúng ta?” Clair nói nốt hộ cậu ta.

Cậu ta gật đầu. “Childs trông cũng chẳng khá khẩm gì hơn.” Sutter ngập ngừng một lúc rồi nói thêm. “Henricks có nói điều gì đó như là đi kiếm cái giường để nằm một lúc. Childs chắc cũng làm thế.”

Ngay lúc này Clair sẵn sàng giết người vì một cái giường. Nếu cô thấy một trong các sĩ quan đang ngủ trưa, thì cô sẽ biết chính xác phải giết người nào.

Giơ điện thoại lên, cô cố gắng gọi lại cho cả hai người họ - cả hai cuộc đều chuyển thẳng vào hộp thư thoại. “Vẫn không trả lời.”

Stout cầm lên chiếc điện thoại nằm trên bàn làm việc của mình. “Để tôi nhắn tin cho họ. Dịch vụ điện thoại trong tòa nhà này chán lắm.”

Máy nhắn tin của Stout phát ra qua chiếc loa trong góc văn phòng của ông ta. Cô lắng nghe nó vọng ra ngoài tiền sảnh. Một lúc sau, chuông điện thoại của ông ta reo lên. Ông ta nhấc ống nghe lên, lắng nghe ai đó ở đầu dây bên kia, đôi mắt ông ta nhìn thẳng vào Clair. Khi cúp máy ông ta nói. “Là bác sĩ Webber bên khoa Bệnh học. Bà ấy đã biết nguyên nhân tử vong của Pentz và hỏi liệu cô có xuống đó được không.”

❀ ❀ ❀

[1] Dark Web tồn tại trên Darknet - đó là mạng che phủ (overlay network). Mạng này được xây dựng trên mạng Internet thông thường, nhưng yêu cầu phần mềm đặc biệt thì mới có thể truy cập được, vì vậy nếu người dùng không có nhiều kiến thức và kinh nghiệm thường không biết hoặc không thể truy cập được trang web như thế này.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.