Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 91

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 6 -1:31 sáng

Ngài thị trưởng lại im lặng.

Clair khá chắc chắn ông ta vẫn ở trong căn phòng kế bên phòng cô, nhưng ông ta đã ngừng khóc và không trả lời khi cô gọi ông ta. Có khả năng cao là ông ta bị sốc.

Khi gương mặt xuất hiện tại cửa phòng cô - đeo mặt nạ đen với cặp kính đen phía dưới - Clair đứng dậy, bước đến tấm kính, nhìn trừng trừng lại hắn ta, mụ ta, hay bất kỳ kẻ nào. “Mày là ai vậy?”

Cái đầu hơi nghiêng sang bên phải, cử động chậm rãi, tiếp theo một bàn tay đi găng giơ một chai nước lên ô cửa sổ. Chai nước nằm trên lòng bàn tay của người đó, hắn ta giơ bàn tay kia lên nắp chai, các ngón tay hắn mở rộng ra với cử chỉ ve vuốt chậm chạp, như thể bàn tay đang quảng bá cho sản phẩm. Tiếp theo bàn tay chỉ vào Clair ra hiệu cho cô lùi vào trong phòng, tránh xa cánh cửa.

Điều cuối cùng Clair muốn làm đó là tuân theo mệnh lệnh của tên khốn này, nhưng chai nước đó như thể một thỏi vàng đang treo lơ lửng trước mặt một thợ đào vàng Arizona thuở xưa. Cổ họng cô rát buốt trước hình ảnh đó.

Clair bước lùi lại.

Người kia không cử động, chỉ giơ cái chai lên cửa sổ. Một lúc sau, ngón tay của hắn khẽ khàng uốn cong, ra hiệu cho Clair tiếp tục lùi lại.

Một bước tránh xa khỏi khung cửa.

Hai bước.

Ba bước.

Cơn sốt của cô có vẻ đã ngưng, nhưng người cô còn lâu mới khỏe lại được. Hai chân Clair loạng choạng dưới người cô, mồ hôi lấp lánh bao phủ làn da cô. Chỉ một cử chỉ nhẹ nhàng thôi cũng khiến cô mệt mỏi, kiệt sức. Nếu cô phải nhảy chồm lên người này khi hắn bước qua cánh cửa kia, Clair cũng không dám đảm bảo giành chiến thắng trong cuộc vật lộn tất nhiên sẽ đến sau đó. Không phải lúc này.

Ngón tay ấy lại chỉ về phía góc xa trong phòng. Clair lùi lại một bước nữa.

Gương mặt biến mất trong chốc lát. Tiếng mở khóa vang lên.

Cửa ra vào phòng chậm rãi mở ra, tiếng bản lề kêu ken két.

Khi kẻ đeo mặt nạ bước qua khe cửa hẹp, Clair để ý thấy đôi vai rộng, bộ ngực phẳng. Cao khoảng 1m77. Nam giới. Không nghi ngờ gì nữa.

Quần jeans đen.

Sơ mi đen.

Găng tay đen.

Mặt nạ đen.

Cặp kính phía dưới cũng đen nốt.

Tay phải hắn cầm chai nước, đưa vào trong căn phòng nhỏ, đặt trên mặt sàn ngay sát bên trong cửa. Hắn lấy ra một túi giấy màu nâu từ ngoài tiền sảnh, đặt nó bên cạnh chai nước, tất cả được thực hiện bằng tay phải.

Hắn chẳng cầm bất kỳ chiếc chìa khóa nào, nhưng ngay bên trong cửa cô nhận thấy khóa chốt. Sàn tiền sảnh sau lưng hắn lát gạch, cho dù có vẻ như đã cũ và hư hỏng nặng lắm rồi. Các bức tường được sơn một màu xám xịt.

“Tôi vẫn đang ở trong bệnh viện đúng không?”

Người đàn ông nhìn cô, đôi mắt hắn như mắt con bọ hung sau lớp nhựa đen ngòm trong mặt nạ, nhưng hắn không trả lời. Thay vào đó, hắn bước lủi ra tiền sảnh, đóng cửa rồi khóa lại.

Clair loạng choạng bước đến chỗ chai nước.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.