Poole
Ngày 5 -10:41 tối
Bãi đỗ xe CVS trống trải, tất cả đèn đóm tắt hết. Đây là nơi thứ ba họ dừng lại với hy vọng rửa được chỗ phim.
Porter lái xe.
Khi Poole đi như chạy theo anh ta ra khỏi con ngõ, có lúc anh đã định chạy trốn, nhưng cảm giác lập tức tiêu tan khi Porter ngồi vào sau vô lăng vươn tay ra ghế hành khách mở cửa xe cho Poole từ bên trong xe. Anh thấy điều gì đó trong mắt anh ta. Anh không nghĩ Porter sẽ làm mình bị thương nhưng anh không ngừng tự nhắc mình anh ta có thể làm thế. Điều gì đó trong các hành động của anh ta, ánh điên rồ trong đôi mắt to của anh ta. Tất cả đều có thể là một phần của âm mưu tinh tế nào đó. Nếu vì lý do nào đó Porter phải chịu trách nhiệm về cái xác chết trong xe tải, anh ta hẳn đã có vài năm chuẩn bị một câu chuyện. Nếu điều này là đúng, nếu Porter thực sự phải chịu trách nhiệm về tất cả những cái chết này, anh ta có thể trở mặt với anh ngay lập tức. Poole cũng biết rằng nếu anh để lạc mất người đàn ông này, anh ta sẽ biến mất. Theo sát anh ta, nhìn thấu suốt tất cả chuyện này, là cơ hội duy nhất của anh nhằm giao nộp Porter. Và anh thực sự muốn giao nộp anh ta.
Poole vào trong chiếc SUV rồi đóng chặt cửa lại bằng đôi bàn tay bị còng, ngay lập tức hiểu rằng giữa họ đã hình thành một niềm tin không lời. Một niềm tin anh có thể sử dụng.
Bãi đỗ xe của Walgreen cũng đóng cửa.
“Mẹ kiếp.” Porter lẩm bẩm, nhìn lên cái biển báo tối om.
“Tôi không chắc mấy cái chỗ này rửa được đoạn phim đâu. Tôi nghĩ họ sẽ gửi nó đến đâu đó.”
Porter lùi xe lại, chiếc SUV rít lên phóng ra khỏi bãi đỗ xe, suýt chút nữa quệt vào một chiếc Toyota trắng khi nhập vào làn giao thông. “Còn một chỗ nữa dưới con phố nhà tôi. Heather từng không chịu dùng máy ảnh kỹ thuật số khi chụp những thứ quan trọng. Cô ấy bảo rằng máy ảnh trên điện thoại của cô ấy không bao giờ sánh được với máy 35mm. Tôi nghĩ mình vẫn còn một coupon mua hàng trên tủ lạnh để rửa được đoạn phim này.”
“Anh nên lái chậm lại một chút.”
Porter đánh xe sang làn đường bên phải. Bàn tay anh ta lơ đãng ấn vào núm bật tín hiệu xin đường trên tay lái nửa giây sau khi rẽ. Ai đó sau lưng họ không ngừng bấm còi suốt gần ba mươi giây. “Ý anh lúc đó là gì? Có phải anh muốn nói bằng cách nào đó Hillbum đã cài bộ nhớ ấy vào đầu tôi à?”
Poole xoa xoa cổ tay bị còng. “Nó được gọi là nhận thức gợi ý. Vì trong thời gian rất ngắn, khi tâm trí đang thoát khỏi trạng thái ngủ, cánh cửa ngăn giữa ý thức và tiềm thức mở rộng. Như khi anh thức dậy từ một giấc mơ, chỉ trong một giây ngắn ngủi thôi anh có cảm giác mọi thứ trong giấc mơ ấy đều rất thật, đúng không? Thế rồi anh nhận ra mình vừa ngủ và những suy nghĩ được xếp vào ngăn hư cấu hoặc hoàn toàn bị quên lãng. Não bộ của anh có khả năng xác định thông tin đó là sai vì não bộ của anh đã tạo ra chúng. Nếu anh tiếp nhận thông tin bên ngoài qua cánh cửa mở, mà không quan tâm đến nguồn gốc của nó, não bộ của anh có thể sẽ phân loại sai. Lúc ấy anh chưa hoàn toàn tỉnh hẳn nên anh không hẳn là đã nhớ lại trải nghiệm đó, mà não bộ của anh lưu nó lại, lưu lại như một hồi ức. Đây là một trong những lý do giải thích tại sao hầu hết các trải nghiệm tình dục sâu kín nhất được phát hiện trong các buổi thôi miên lại bị lật tẩy - nhà trị liệu do vô tình đã cài các hồi ức sai khi tâm trí của đối tượng đang ở trạng thái tiếp nhận gợi ý. Không biết vô tình hay cố ý, Hillburn đã kể anh nghe về chuyện đã xảy ra đúng vào lúc anh vừa tỉnh dậy, và có thế đã cài hồi ức ấy vào đầu anh.”
“Hoặc tất cả có thể chỉ là trùng hợp và giờ tôi đang nhớ lại hồi ức sai.”
“Có thể.”
“Hoặc tôi đang nói dối anh về những gì tôi nhớ được để cố gắng che giấu tội trạng của mình.”
Sự thẳng thừng này khiến Poole kinh ngạc. “Đúng, hoặc là thế.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên. Porter lấy chiếc điện thoại dùng một lần từ ngăn giữa rồi mới nhận ra điện thoại không reo chuông. Anh ta quay sang Poole, gương mặt tối sầm. “Anh còn một điện thoại nữa à?”
Poole thấy không cần phải nói dối. “Tôi có mang theo điện thoại riêng và một chiếc do Cục cấp. Chiếc anh vừa hủy là điện thoại FBI của tôi.”
“Chúa ơi, tôi có cần soát người anh không đây? Đưa ngay cho tôi. Đừng trả lời. Móc nó ra bằng hai ngón tay rồi trao cho tôi.”
Poole làm theo những gì được bảo. Anh móc chiếc Samsung ra khỏi túi áo rồi trao cho Porter khi chuông reo đến lần thứ ba.
Porter bật loa ngoài trả lời cuộc gọi bằng chiêu nhại giọng ấn tượng nhất của mình. “Poole nghe đây.”
“Granger đây. Anh ta đi cùng anh à?”
“Ừm.”
“Được rồi, đừng nói gì cả. Vợ góa của Hillburn đã nhận ra Porter nhờ xem ti vi. Tin cho rằng xác của Weidner được phát hiện trong căn hộ nhà anh ta đã phát sóng toàn quốc, thế nên ảnh anh ta có mặt ở khắp nơi rồi. Khi điện thoại của anh bị hủy, các chế độ báo động đều tắt. Ngay bây giờ chúng tôi đang tra tín hiệu GPS trên đường dây này. Chúng tôi vừa mất tín hiệu của anh từ ở Cumberland. Tôi đang bảo mọi người tra ngược lại ngoài tầm nhìn thẳng. Tôi sắp cử máy bay lên thẳng tới. Chúng tôi không rõ anh đi xe…”
Porter hạ cửa kính xe xuống ném điện thoại ra ngoài khi họ phóng qua đèn vàng tại ngã ba Klondike và Mortin Avenue. Sau đó anh ngoặt gấp sang phải, đột ngột quay lại nơi họ vừa đến rồi nhanh chóng chọn con đường dốc tiến ra xa lộ 1-526.
Chiếc điện thoại dùng một lần rơi xuống sàn sau cú ngoặt. Porter cúi người xuống nhặt nó lên, tiếp tục ném sang Poole cái nhìn căm ghét, rồi quay số. Poole không nhận ra giọng đàn ông trả lời cuộc gọi. Porter nói: “Chúng tôi sắp tới rồi.”
“Đã hiểu. Đến càng gần càng tốt.”
Porter ngắt cuộc gọi, soạn một tin nhắn rồi thả điện thoại vào ngăn giữa trước khi cau mày quay sang Poole. “Anh làm thế thật là ngu ngốc.”
“Hẳn anh cũng sẽ làm y như thế thôi.”
“Cho tôi giấy tờ của anh.” Bàn tay tự do của anh ta lại thọc vào túi áo khoác, nơi giấu súng.
“Tại sao?”
“Phù hiệu, thẻ ngành, bằng lái xe. Đưa tất cả đây. Nhanh lên.”
“Sam, tôi không nghĩ là…”
“Đưa hết ra đây, nhanh lên!”
Poole lấy phù hiệu và thẻ ngành FBI ra từ trong túi áo khoác rồi trao cho Porter, xong xuôi anh lôi ví ra, lấy bằng lái xe cũng trao cho Porter nốt. Porter ném hết ra ngoài cửa sổ.
“Lại một sai lầm nữa đấy.” Poole nhắc.
“Có vẻ dạo này tôi phạm lắm sai lầm phết nhỉ.” Anh ta kéo cửa kính xe lên rồi tăng tốc độ. “Họ đã tìm thấy gì trong căn hộ của tôi thế?”
Poole kể cho anh ta nghe về xác của Weidner và những mảnh vữa. Không giấu gì hết.
Porter chỉ lắng nghe mà không nói gì. Anh ta liên tục liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Khi Poole nhìn vào gương bên phía mình, anh cũng trông thấy nó - một chiếc trực thăng của bang Nam Carolina, đang ở cách họ khoảng cách bằng chiều dài ba chiếc xe ô tô. Anh không rõ nó đã ở đó bao lâu.