Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 72

❊ ❊ ❊

Nhật ký

“Chúa ơi, nhóc, mày có gan thật.”

Vincent đang tựa người vào cái hãm xung của xe tải, Kristina đứng cạnh nó. Libby ngồi dưới mặt đất cạnh tôi còn Paul đứng gần cửa ra vào, ngắm nhìn con đường dẫn tới đây từ nhà. Weasel và Thằng Nhóc đang chơi trên gác xép. Tegan đã vào thành phố cùng cô Finicky.

Bọn đã chúng biết đa phần chuyện xảy ra đêm qua. Tôi điền nốt những đoạn còn thiếu.

“Chúng nó chôn y ngoài cánh đồng.” Paul chỉ tay về phía xa. “Tao tìm thấy nó trên đường tới đây rất dễ dàng. Chỉ nằm cách con đường này khoảng sáu mét, lẫn trong đám cỏ dại.”

“Bọn mình nên báo cảnh sát.” Kristina nói. “Họ sẽ bắt mụ Finicky đi, họ sẽ bắt tất cả bọn chúng.”

Tất cả chúng tôi đều biết mình không thể làm được.

Vincent nắm lấy tay con bé. Đây có thể là lần đầu tiên tôi từng thấy nó bày tỏ tình cảm cho dù là không đáng kể với một người khác. Nó buông tay khi nhận thấy Libby và tôi đang nhìn. “Welderman và Stockscảnh sát. Chúng sẽ đổ vấy hết tội lỗi lên Anson, hệt như mụ Finicky đã nói. Tiếp theo mọi thứ với mấy đứa còn lại tụi mình sẽ ngày càng tệ vì bọn mình sẽ mắc kẹt ở đây. Bọn mình cần phải tuân thủ kế hoạch.”

Một tay nó đấm vào chiếc xe tải. “Bọn mình sẽ sửa cái này rồi sẽ bỏ trốn cùng nhau. Bọn mình phải đến Charleston hoặc thành phố lớn nào đó nơi tụi mình có thể biến mất.”

Kristina nhíu mày. “Bọn chúng sẽ đuổi theo tụi mình.”

“Welderman và Stocks là cảnh sát ở đây.” Vincent nói rõ. “Một khi tụi mình bỏ đi chỗ khác là chúng không thể chạm đến tụi mình được. Chúng sẽ không mạo hiểm đánh động nhà chức trách nằm ngoài cái hội nhỏ của chúng.”

“Bọn mình không biết cái “hội nhỏ” ấy của họ lớn đến chừng nào.” Tôi nêu ý kiến.

Mắt Vincent nhìn thẳng vào mắt tôi. “Và chúng ta sẽ chẳng biết gì nếu chúng ta không cố gắng chạy trốn, cho đến khi chúng ta thách thức giới hạn của chúng.”

“Chúng sẽ giết tụi mình.” Paul nói. “Hãy nghĩ đến những bức ảnh trong nhà. Thế bọn mày nghĩ những đứa trẻ ấy đâu rồi?” Anh ấy quay nhìn ra cửa về phía cánh đồng lớn, nơi những nhánh cỏ cao, cỏ dại và những vạt lúa mì bay phất phơ trong gió. “Tao sẽ nói cho bọn mày biết chúng nó ở đâu - tất cả chúng nó đang ở đâu đó ngoài kia, ăn đất cùng thằng bạn của Anson, Bernie. Ở đây mụ Finicky dường như có một cánh cửa xoay. Bọn mày từng thấy bao nhiêu đứa trẻ đến và đi rồi? Chúng rời đi chỉ một đêm rồi không quay về nữa. Có đến hàng trăm đứa trẻ trên những bức tường đó.”

Tôi ngước lên nhìn anh ấy. “Đêm qua họ đã tranh cãi về việc có nên đưa em đi viện vì cánh tay gãy không. Em nghe thấy Welderman nói nếu không chữa trị đúng cách, cuối cùng họ sẽ mất một khoản tiền lớn. Họ có thể đã giết em y hệt như anh nói, nhưng họ đã không làm thế. Họ lo lắng hơn đến chuyện phải chắc chắn không để xảy ra thiệt hại lâu dài.”

Paul nheo mắt lại. “Cái gì, như kiểu mày không thể bán được con xe vì có vết lõm ấy hả?” Tôi chưa từng nghĩ như thế và tôi không cho rằng mình muốn nghĩ như thế.

Mặt Kristina trắng bệch. “Bọn chúng định bán tụi mình sao? Gì chứ, tất cả những chuyện chúng bắt bọn mình làm ở nhà trọ còn chưa đủ sao? Không đời nào. Bán tụi mình cho ai? Chúng mày điên rồi à?” Con bé trượt xuống khỏi cái hãm xung rồi bắt đầu đi lại khắp kho thóc. Con bé không ngừng nói nhưng tôi không thể nghe ra được; con bé nói quá nhỏ.

“Ngày hai mươi chín tháng Tám.” Tôi nói bằng giọng thấp.

Vẫn đang ngắm nhìn theo Kristina, Vincent quay lại phía tôi. “Cái gì?”

“Ngày hai mươi chín tháng Tám được khoanh tròn trên tờ lịch của cô Finicky trong bếp. Cũng tương tự tờ lịch của bác sĩ Oglesby trong văn phòng ông ta. Không cần biết kế hoạch của chúng là gì, chắc phải vào ngày đó.”

“Hôm nay là ngày bao nhiêu?”

Người hỏi là Libby. Nàng vẫn im lặng nãy giờ suốt cuộc trò chuyện.

“Ngày mười một.” Kristina đáp.

Libby rà tay trên phần bó bột thạch cao trên cánh tay tôi. “Vậy là chỉ còn mười tám ngày nữa. Cánh tay này chưa lành ngay được đâu.”

“Con bé nói đúng.” Vincent nói. “Vài năm trước tao từng bị gãy tay và phải bó bột mất sáu tuần. Chưa đến ba tuần chưa tháo bột được đâu.”

Paul càu nhàu. “Có thể chúng sẽ chẳng quan tâm nó đã lành hay chưa. Hình như chúng chỉ quan tâm đến chuyện vết thương đủ lành để được xem là bình thường. Lần trước khi tao bị gãy tay, mới hai tuần thôi đã tháo bột rồi và tao cứ phải để mặc nó lơ lửng thế trong hai tuần tiếp theo.” Anh ấy giơ cánh tay trái lên cao quá đầu rồi vung vẩy lung tung. “Giờ nó cũng ổn. Chỉ cần cẩn thận một chút thôi.”

“Bao nhiêu đứa bọn mày từng bị gãy tay rồi?” Tôi hỏi.

Đứa nào cũng giơ tay lên. Ngay cả Thằng Nhóc cũng cúi đầu xuống từ trên gác xép giơ tay ra.

“Chào mừng đến trại trẻ mồ côi, ngài Bishop.” Paul lẩm bẩm.

Trước đây tôi chưa từng bị gãy xương và chắc chắn tôi sẽ không để chuyện tương tự xảy ra lần nữa. Cánh tay của tôi đau khủng khiếp. Không tệ như đêm qua nhưng vẫn đau.

“Tớ bị gãy sáu cái xương.” Bên cạnh tôi Libby nói. “Khi chuyện xảy ra, chúng chỉ đưa cậu đến một trại trẻ mồ côi khác, như thể chỉ cần làm thế sẽ giải quyết được mọi vấn đề. Điền hết vài ba cái đơn rồi chôn vùi nó ở dưới cùng trong chồng hồ sơ. Có thể tham gia vài phiên trị liệu nào đó để tìm hiểu chi tiết. Tớ chắc chắn còn nhiều trại trẻ mồ côi tốt hơn ở ngoài kia, nhưng cũng có rất nhiều trại trẻ tệ hại nữa.”

Paul xoay một vòng xoay roulette trong tưởng tượng. “Có lúc mày tung vào ô đen, lúc mày tung vào ô đỏ, rồi lại có lúc bi của mày bỗng chết gí ở ngay giữa hai ô xanh và đen.”

Vincent vơ một nắm đất trên hãm xung xe tải rồi ném vào Paul. “Mày là thằng ngu.”

Paul tránh sang bên, nắm đất bay qua cửa ra vào đang mở. “Xem đi. Tao phải giữ mình xinh xắn để còn bán được giá kìa.” Hai bàn tay anh ấy xuôi theo hông. “Tao sẽ không để mình phải rơi vào một tay mua hàng xoàng xĩnh nào đấy đâu.”

“Mày đúng là ngu hết sức.” Vincent nói, lắc đầu.

“Ngày hai mươi chín tháng Tám.” Tôi nhắc lại. “Đến lúc đó mày sửa xong xe được không? “

Vincent không ngước mắt lên. “Tao không biết. Tao lau sạch hầu hết các động cơ rồi. Bộ chế hòa khí hỏng mẹ nó rồi nhưng tao nghĩ tao sửa được. Lốp thì ổn cả nhưng phải đến khi bơm xong tao mới biết được, mà giờ bọn mình không có bơm. Tao cần thay thế mấy cái ống mềm và dây đai, bugi nữa…”

“Bọn tớ có tiền cho cậu rồi đấy.” Kristina nêu ý kiến.

Nó liếc xéo sang con bé. “Tất nhiên là cậu có. Nhưng giờ tiền không thực sự là vấn đề vào lúc này nữa. Tớ đã tìm thấy một thứ.” Nó trượt xuống khỏi hãm xung, băng qua kho thóc đến chỗ có một chồng mấy cái thùng thưa gần góc sau kho thóc, kéo mấy cái thùng ra, rồi nó giật mạnh những tấm ván sàn. Mấy tấm này bật lên dễ hơn chúng tưởng nhiều. Tất cả chúng tôi cùng kéo đến xem.

Paul là đứa đầu tiên huýt sáo. “Ôi trời.”

Có hàng tá cọc tiền - hàng chồng tiền mặt được bọc bằng nhựa. Vài cọc vứt ra ngoài, những cọc khác cất trong mấy cái túi.

“Tất cả mấy cái túi này toàn tiền à?” Libby nhỏ nhẹ nói, gần như không nghe thấy.

Vincent thở hắt ra. “Tao ước gì là thế.”

Nó chụp lấy một cái ba lô màu đỏ rồi kéo phéc mơ tuya. Cái túi đựng quần áo của con gái, ướt đẫm sương. “Khoảng một nửa mấy cái túi này toàn quần áo, cả trai lẫn gái, phần còn lại thì đựng tiền. Ở đây có thể lên tới vài trăm nghìn đô la. Tao đã cố xem qua hết mọi thứ mà không gây xáo trộn quá nhiều. Bọn mình không muốn chúng biết mình đã tìm ra thứ này.”

“Của những đứa trẻ khác.” Paul nói.

“Phải, một số đứa trong bọn chúng.” Vincent kéo khóa chiếc ba lô màu đỏ rồi để lại đúng chỗ nó đã tìm thấy. “Có sở hữu đến toàn bộ tiền trên thế gian này cũng chẳng ích gì nếu ta không mua được đúng thứ ta cần.”

“Có một cửa hàng bán hạ giá linh kiện ô tô bên kia đường chỗ nhà trọ, cách trạm xăng khoảng một khu phố. Tối qua tao đã trông thấy nó.” Tôi nói.

Đôi mắt Vincent lại nhìn xuống đất. “Ừ tao cũng thấy rồi. Nhưng không tới đó được. Với hai thằng cha lảng vảng xung quanh thì không thể được. Chỗ đấy cách đây cũng một nghìn dặm chứ ít gì.”

Cha hẳn sẽ giúp tôi giải câu đố này. Ông luôn luôn nói mỗi vấn đề đều có nhiều giải pháp, và ngay cả cho dù những giải pháp có vẻ xa xôi hay rất khó nắm bắt, nhưng chúng chỉ cách ta một ý nghĩ thôi.

Bên cạnh tôi, Libby nói. “Người kế tiếp phải đi sẽ là ai? Đến nhà trọ ấy?”

Kristina chỉ tay lên gác xép. “Hai đứa kia, tối nay. Tegan đã nói đó là lý do tại sao mụ Finicky hôm nay lại muốn vào thành phố. Mụ ta đã nổi điên vì chẳng ai báo cho mụ ta biết sẽ phải mua quần áo mới cho chúng nó. Vì đáng lẽ mụ ta đã có thể mua luôn khi mua quần áo cho Anson. Hôm nay mụ ta phải quay lại.”

Hóa ra người giải được câu đố không phải tôi. Mà là Libby.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.