Clair
Ngày 5 - 9:30 sáng
Mười phút sau, trong văn phòng nhỏ cùng Kloz, Clair vùi đầu vào hai lòng bàn tay mình. Cô ngồi dưới sàn trong góc phòng tựa vào tường, người cô đang chậm rãi đu đưa qua lại.
Ban đầu, Klozowski còn quanh quẩn cạnh cô, cố gắng an ủi cô, nhưng rồi anh ta lùi lại quay về cái ghế của mình, tìm chốn an toàn sau ánh sáng màn hình tỏa ra từ chiếc laptop. Trông anh ta cũng khó chịu hệt như cô vậy.
Chuyện này không thể xảy ra được.
“Gã bị mê sảng, Clair ạ. Những gì gã nói chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Clair vẫn tiếp tục đu đưa. “Gã đã nói như thế. Tôi là một cảnh sát nên tôi phải báo cáo. Sẽ có hồ sơ. Lạy Chúa, một khi đã được ghi vào giấy tờ…”
“Cô có chắc mình lắng nghe gã nói chính xác không đấy? Có thể cô hiểu nhầm mất rồi.”
“Tôi chưa từng nghe bất kỳ cái gì rõ ràng đến thế trong đời.”
“Cô đã nói lúc ấy mình đang mặc bộ đồ bảo hộ nào đó. Làm sao cô có thể nghe thấy qua bộ đồ đó?”
Clair càng đu đưa nhanh hơn. “Gã đã nói: “Sam porter là 4MK”. Rõ như ban ngày. Tôi không hiểu nhầm một tẹo nào hết. Cả ông bác sĩ cũng ở đó, tôi chắc chắn ông ta cũng nghe thấy. Chúa ơi, còn một y tá nữa. Có thể cô ta cũng nghe thấy gã nói. Ai mà biết còn ai nữa…”
“Cô cần thu được lời khai của gã.” Kloz nhẹ nhàng nói. “Trước khi gã chết.”
Cô ngừng đu đưa. “Tôi sẽ không quay trở lại đó đâu.”
“Chúng ta cần phải hiểu gã biết những gì.”
“Gã đang nói dối.” Cô bướng bỉnh nói. “Anson Bishop mới là 4MK.”
“Nếu không phải hắn thì sao?”
Cô quắc mắt nhìn anh ta. “Anh đang ở phe nào thế hả?”
Kloz giơ cả hai tay lên trời. “Tôi chẳng về phe nào hết, nhưng ở đây chỉ có hai chúng ta và khi chuyện này lộ ra - mà cô biết nó sẽ lộ - nếu chúng ta không thu được lời khai nào của gã, cô biết sẽ thế nào không? Họ sẽ buộc tội chúng ta đang bảo vệ Sam.”
“Chúng ta biết Upchurch đã giết chết Ella Reynolds và Lili Davies… gã đã cố giết Larissa Biel và Kati Quigley. Có khả năng là bố mẹ. Gã đã giết chết thằng bé Wesley đó. Gã lại nói chuyện gì đó như thế này, ai mà tin gã được cơ chứ?”
Ngay cả khi nói những từ này, Clair đã biết mọi người sẽ tin.
“Không phải cô đang cân nhắc chuyện không báo cáo đấy chứ?” Kloz hỏi. “Ngay bây giờ đó không phải là một lựa chọn tốt đâu, đúng không?”
Clair ngước lên nhìn anh ta nhưng không nói gì.
Miệng Klozowski há hốc. “Thế thì tại sao cô lại nói với tôi?”
“Chúng ta có thể giữ kín chuyện này cho đến khi hiểu được nó nghĩa là gì.”
Kloz lắc đầu. “Tôi sẽ gọi cho Nash.”
“Tôi đã thử rồi, chuyển thẳng vào hộp thư thoại.”
“Vậy thì gọi cho Poole.” Kloz nói. “Chúng ta nên nói với Poole.”
“Cũng chuyển thẳng vào hộp thư thoại.”
Chuông điện thoại gắn tường bắt đầu reo vang, cả hai người cùng ngước mắt lên nhìn ánh đèn nhỏ nhấp nháy. Không ai cử động. Phải đến hồi chuông thứ tư Klozowski mới đứng dậy và trả lời.
Clair lắng nghe tiếng anh ta trả lời, ngắm nhìn khi anh ta gật đầu vài lần, rồi cuối cùng gác máy. Cô biết chính xác nội dung cuộc gọi khi anh ta còn chưa kịp nói. Nhưng anh ta vẫn lên tiếng.
“Upchurch chết rồi.”