Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 5 - 2:16 chiều

Ngay từ khi còn cách quán cà phê một quãng xa, Clair đã nghe thấy tiếng quát lác, la hét và đủ âm thanh nhức óc hỗn loạn khác từ tiền sảnh. Những giọng nói giận dữ, ai cũng chỉ muốn hét to hơn người khác. Cả nam lẫn nữ. Có cả trẻ em - những tiếng khóc xé tai cũng không thể át được tiếng hét của bố mẹ chúng.

Sĩ quan Sutter đón cô trong hành lang. Hai cánh cửa dẫn vào quán cà phê vốn bình thường toàn mở, giờ đang đóng ở phía sau lưng cậu ta. “Đều tại tên Barrington kia cả, ông ta khiến tất cả mọi người như hóa điên.”

Clair dòm qua các ô cửa sổ trên cửa ra vào quán cà phê xa xa, không hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra - những cánh tay vừa vung ra khắp nơi vừa chỉ trỏ theo những tiếng thét.

“Ông ta đã làm cái gì?”

“Không chỉ có ông ta thôi đâu, còn vài người khác cũng ủng hộ ông ta. Họ đang ép tất cả những ai bị ốm phải mặc đồ bảo hộ màu vàng và dọn vào các khu dành cho nhân viên ở phía sau quán, tránh xa gen-pop ra.”

“Gen-pop[1]?” Clair nhíu mày. “Như kiểu nhà tù á?”

“Đó là cách ông ta hay gọi quán cà phê chính - đại chúng, tức là gen-pop.”

Clair nheo mắt lại. “Nếu màu vàng nghĩa là ốm, thế thì màu xanh lá với xanh dương nghĩa là gì? Tôi đang thấy ba sắc màu này ở trong đó.”

“Xanh dương nghĩa là có triệu chứng - xương cốt nhức mỏi, nhức đầu… nói chung là cảm thấy không khỏe nhưng không cho thấy bất kỳ triệu chứng rõ nét nào. Rõ ràng vài người trong số này thấy ốm yếu chỉ vì họ ở cạnh những người bị ốm chứ thực ra họ chẳng làm sao cả. Nó chỉ ở trong đầu họ thôi. Còn xanh lá tức là chẳng có triệu chứng nào cả.”

“Đáng yêu đấy.” Clair sổ mũi, cố gắng kiềm chế không hắt hơi. Số người đang mặc đồ bảo hộ màu xanh lá không nhiều. Cô nhận ra Barrington phía góc xa trong phòng, đứng cạnh một chiếc bàn nơi các bộ đồ bảo hộ chất cao như núi, đang tranh cãi với một người đàn ông khác. “Nếu không thấy tôi ra ngoài trong năm phút nữa, hãy vào lôi tôi ra nhé.”

Cô đẩy cửa rồi bước thẳng đến chỗ Barrington. Khi mọi người nhận ra cô, họ bu lại xung quanh, la hét nhiều đến nỗi cô chẳng nghe nổi bất kỳ điều gì hết. Khi đến gần Barrington, ông ta giơ một bàn tay lên trước mặt cô và tiếp tục la hét với người kia.

Trong phút chốc, Clair nghĩ về ít nhất hơn mười cách để hạ gục người này mà không cần dùng súng, có thể chỉ cần một tay. Và rồi cô vẫn sẽ dùng đến súng. Một hoặc mười phát súng vào mặt, chừng đó là ổn. “Ông có biết ra hiệu cho một phụ nữ da màu đang tức giận phải im lặng nguy hiểm thế nào không?”

Barrington ném sang cô ánh mắt tức tối, rồi lại quay sang người đàn ông kia. “Walter, chờ tôi một phút.”

Walter - Bác sĩ Shanahan theo bảng tên của ông ta - lắc đầu rồi bước đi. Khi Barrington quay lại với cô, Clair nói ngay trước khi ông ta nói. “Ông đang làm cái quái gì ở đây thế hả? Lẽ ra ông phải khiến mọi người bình tĩnh lại, chứ không phải tạo ra kiểu tình huống “chúng ta chống lại chúng” chết tiệt như Chúa Ruồi thế này đâu.”

Barrington giơ cả hai tay lên. “Tôi chỉ đang làm những gì Maltby bảo tôi làm.”

“Thằng cha CDC ấy hả?”

Barrington gật đầu. “Anh ta bảo tôi nhận diện và cô lập người ốm. Cách ly họ nếu có thể.”

“Chẳng phải kế hoạch là dành không gian trên tầng hai chuyển người ốm lên đó sao? Đưa họ ra khỏi quán này ấy?”

“Chúng tôi đã làm thế rồi, nhưng các giường ngủ đã không còn ở đấy nữa. Họ đã mang vào đó nào võng, nào chăn… họ không còn bất kỳ phòng trống nào nữa.”

“Giờ có bao nhiêu người ốm rồi?”

“Tôi mất dấu rồi.” Ông ta nói. “Quá nhiều.” Vươn tay về phía bàn, ông ta nhấc lên một bộ quần áo bảo hộ màu vàng, vẫn còn được bọc trong nhựa, rồi trao cho cô. “Cô cần mặc bộ này vào.”

“Tôi sẽ không mặc nó đâu.”

“Thậm chí cô còn không đeo khẩu trang. Cô đang có những triệu chứng rõ nét. Ngay bây giờ cô là một phần của rắc rối đấy.”

“Tôi là người phụ trách ở đây, mọi người mà thấy tôi mặc nó thì mọi thứ hỏng bét hết.”

Barrington tức giận. “Phải, cô đang làm tốt quá mà. Nhìn quanh mình đi. Ngay cả các sĩ quan của chính cô cũng bỏ rơi cô luôn rồi.”

“Xin hãy cẩn thận.”

“Xin lỗi, tại tôi nóng quá.” Ông ta cúi người xuống gần hơn. “Mọi người đều biết cô bị ốm. Cô tự ngắm mình trong gương chưa? Cô không giấu nổi đâu, trong một căn phòng đầy bác sĩ thế này thì đừng hòng. Họ thấy cô đang chạy khắp chốn trong bệnh viện, hoặc trốn vào không gian bé nhỏ riêng tư của cô cuối hành lang, trong khi họ thì mắc kẹt ngoài này ho hen vào mặt nhau. Cô mong đợi người ta suy nghĩ thế nào hả? Tôi có tin mới cho cô đây. Chúng ta chỉ còn một giờ đồng hồ nữa cho tới khi những con người này chạy xô ra cửa hay tràn ra các nơi khác trong bệnh viện. Khi ngày càng nhiều người cho thấy triệu chứng, những người không ốm chúng tôi cảm thấy tuyệt vọng lắm.”

“Thế nên ông mới giành quyền lãnh đạo chứ gì?”

Ông ta lắc đầu. “Không, ý tôi không phải thế. Ở đây tôi đứng về phe cô mà, nhưng tôi chỉ là thiểu số. Một thiểu số sẽ nhanh chóng bị lấn át. Và tôi đang hết cách để giữ hòa bình rồi.” Ông ta dúi cái gói vào tay cô. “Làm ơn mặc nó vào. Hãy dẫn dắt bằng cách làm gương.”

Clair nhận lấy cái gói. “Lát nữa tôi sẽ mặc nó. CDC phụ trách điều trị đâu rồi?”

Barring cắn môi. “Chẳng có điều trị gì cả, thực sự là không. Không có chữa chạy gì, chẳng có thuốc thang gì cả. Tất cả những gì họ có thể làm đó là tăng cường hệ miễn dịch của những người đã bị nhiễm và hy vọng vào điều tốt nhất. Ngoài ra là khí oxy, các chất lỏng cũng có thể giúp. SARS là một loại virus cực kỳ hiếu chiến. Người khỏe mạnh có thể chống lại nó nhưng người yếu thì không. Rút gọn lại thành thực tế đơn giản vậy thôi. Khi nhìn quanh căn phòng này tôi đã thấy sự thật. Trong một tuần nữa, nhiều người trong số này sẽ không còn ở bên chúng ta nữa.”

“Ông đúng là một tia nắng đấy.”

“Tôi chỉ là người thực tế thôi.”

Chuông điện thoại của Clair reo vang. Jerome Stout, trưởng nhóm an ninh bệnh viện. Cô trả lời cuộc gọi. “Norton đây.”

“Thanh tra, cô có thể tới văn phòng tôi được không?”

“Tôi tới đây.” Cô ngắt máy rồi nhìn lại Barrington. “Ông hãy trao cho những con người này thứ gì đó để họ bám víu vào, trao cho họ hy vọng đi.”

Ông ta chỉ nhìn xuống cái gói trong tay cô. “Làm ơn mặc nó vào đi.”

Cô vẫy tay tạm biệt, nhét cái gói vào dưới nách, rồi tiến thẳng xuống hành lang đến chỗ thang máy, tảng lờ đi nhiều ánh mắt đằng sau đang ném vào cô những tia lửa.

Khi cô ấn nút, chẳng có gì xảy ra hết.

Cô ấn lại lần nữa.

Chẳng thấy gì.

Clair nhấn nút thêm mười mấy lần nữa, nhanh và mạnh hơn, gần như khiến cái nút thụt hẳn sang phía bên kia tường, đá vào cửa rồi bật ra tiếng gầm gừ giận dữ. Nhưng nó vẫn không chạy.

Cô quay số gọi lại cho Stout. “Có chuyện không ổn với thang máy rồi.”

“Chúng tôi đã đóng hết thang máy ở tầng đó, cô sẽ phải dùng cầu thang bộ.”

“Tại sao thế?”

“Mệnh lệnh từ Maltby của CDC. Anh ta đang cố gắng hạn chế đi lại trong bệnh viện. Nếu cô đi thang bộ lên tầng kế tiếp, thang máy ở đó sẽ hoạt động.”

“Tuyệt đấy.”

Clair gác máy, tìm cầu thang bộ, xô mạnh cánh cửa nặng nề. Cô bước mấy bước một lần lên tầng tiếp theo. Khi đến gần cửa cô thấy nó đã bị khóa.

không có thời gian cho việc này.

Cô đấm mạnh vào cửa gần một phút nhưng không ai trả lời.

Cô đi bộ lên tiếp một tầng nữa. Cửa này cũng khóa.

Trong cơn vội vàng, cô suýt đánh rơi chiếc điện thoại, cô nhét lại nó vào túi áo.

Không có sóng.

Chó chết nhân đôi.

Đúng lúc này những ánh đèn tắt ngóm.

Cánh tay vươn đến từ sau lưng cô rất nhanh, mạnh mẽ và cực kỳ thầm lặng. Cô không nhận ra bất kỳ ai có mặt ở đó, cho đến khi cây kim cắm phập vào cổ mình.

❀ ❀ ❀

[1] Được sử dụng để mô tả khu vực nhà tù mà phần lớn các tù nhân ở (những người không bị biệt giam).

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.