Nash
Ngày 5 - 9:15 sáng
Nash cho xe vào lề, đỗ chiếc Chevy cách địa chỉ Bishop đã cho - 423 McCormick về phía đông. Gạt cần số sang vị trí dừng, anh ngước nhìn lên xuống con phố. Chẳng có gì nhiều mà nhìn. Hầu hết người dân Chicago đã bỏ hoang phía này của thành phố từ những năm 90. Khi các băng đảng gangster bắt đầu hoành hành trên phố, các cửa hàng kinh doanh nối nhau đóng cửa cho đến khi tất cả những gì còn lại chỉ là vài tiệm cầm đồ, một văn phòng dịch vụ đóng tiền bảo lãnh tại ngoại và một cửa hàng tiện lợi ở góc phố mà khách quen không phải vào tận trong cửa hàng mua sắm nữa. Thay vào đó, họ trổ một ô cửa sổ làm bằng kính chống đạn dày hai phân trên hè phố. Bạn đặt đơn hàng qua hệ thống điện thoại nội bộ, chủ cửa hàng sẽ chọn ra các món hàng. Sau khi thanh toán, khách sẽ nhận hàng đựng trong một chiếc ngăn kéo to bằng kim loại. Vài năm trước đây, khi khu này xuống cấp, cư dân của cộng đồng này (bao gồm cả các thành viên băng nhóm gangster) đã đề ra luật bất thành văn bảo vệ cái cửa hàng nhỏ này, trong suốt lịch sử hai mươi ba năm hoạt động cửa hàng này chưa từng bị cướp. Nhưng thế không có nghĩa là ông chủ sẽ thoải mái mở cửa tiếp đón ai. Bất kỳ ai cũng không tiếp. Kể cả cảnh sát.
Chính vì thế Nash bối rối khi địa chỉ Bishop trao cho anh, 423 McCormick, lại chính là cửa hàng đó. Các ngọn đèn đều bật sáng, rất có khả năng ông ta mở cửa hàng đến chín giờ, nhưng không ai đứng ở góc quầy và Nash cũng chẳng thấy ai đang di chuyển sau tấm kính dày đó. Vươn tay vào ngăn để găng tay, Nash ấn nút hơi mạnh khiến các cuộn băng ghi âm dài tám quãng rớt xuống sàn. “Chết tiệt.” Rồi anh sẽ phải sửa lại nó. Phía sau ngăn để găng tay, được ghim chặt vào lớp nhựa bằng các ốc vít rất khỏe, là một bao súng bằng da đựng khẩu súng ngắn ổ xoay cỡ nòng 38. Anh lấy súng ra, kiểm tra ổ đạn rồi nhét vào dưới thắt lưng chỗ hõm lưng đằng sau. Anh còn mang theo cả khẩu Beretta công vụ trong bao súng ngắn đeo vai và một khẩu Kel-Tec P-3AT trong bao súng ở cổ chân. Anh không biết điều gì sẽ xảy ra vào những phút tới, và nếu trên ghế sau có sẵn thanh kiếm Katana, hẳn anh cũng sẽ chộp lấy nó. Dưới chiếc áo khoác to kềnh càng, anh có mặc áo vest chống đạn. Anh đã mặc lại nó tại tòa nhà FBI - anh không muốn bất kỳ ai thấy mình mặc áo chống đạn ở đây.
Anh đặt phù hiệu CẢNH SÁT lên trên hộp số, suy nghĩ một giây, rồi quẳng nó xuống sàn cùng các cuộn băng tám quãng. Đây không phải là nơi bạn muốn quảng cáo nghề nghiệp cảnh sát làm gì. Có lẽ vào lúc này ai đấy đã nhận ra anh là cảnh sát rồi cũng nên. Vẫn chẳng nhìn thấy ma nào nhưng anh cảm thấy những ánh mắt đổ dồn vào mình - từ trên và dưới con phố cả từ đằng sau. Anh chắc chắn mình đang bị theo dõi. Không cần biết những ánh mắt này của Bishop hay của người địa phương đang nhìn ra ngoài vì mối bận tâm riêng hay mối bận tâm của bạn bè họ thì anh vẫn cứ bị theo dõi.
Hít một hơi sâu, Nash đóng cửa xe lại rồi bước lên vỉa hè lạo xạo buốt lạnh. Anh đóng cửa xe nhưng chẳng buồn khóa. Cửa bên ghế hành khách chẳng hề khóa và trong một khu phố như thế này, tốt nhất là nên để người ta nhìn thấy rõ ràng nội thất bên trong. Bằng không bạn sẽ thấy mình phải đi sắm cửa kính xe mới.
Trong khi ở các con phố khác, những xe xúc tuyết đang làm khá tốt việc của mình, thì các vỉa hè ở đây là một câu chuyện khác. Ở vài chỗ tuyết đen ngòm cao đến ba hoặc bốn feet. Ngay trước những cửa hàng bị bỏ hoang, mấy đống tuyết còn cao hơn nữa. Chẳng có ai phủ muối vỉa hè thế nên Nash phải thận trọng lê từng bước, tránh những tảng băng, trong khi ngọn gió quần thảo quanh anh với tiếng u u rợn người.
Khi tới được ô cửa sổ cửa hàng tiện lợi, anh để ý tòa nhà này không có biển tên cửa hàng, anh đưa tay gõ lên mặt kính, áp mặt vào gần hơn nữa rồi nhìn vào bên trong. Anh nhận ra một người đàn ông có thể là chủ nhà ngồi trong chiếc ghế gấp, tại bàn làm việc phía bên trái ô cửa sổ đọc tờ tạp chí Chicago Examiner. Ông ta ngước mắt lên nhìn Nash rồi lại cúi xuống tiếp tục đọc báo.
“Khỉ thật!” Nash càu nhàu, lại gõ tiếp.
Không thèm ngước mắt lên, chủ nhà nhấn một nút trên cái micro to đùng bên cạnh. “Nếu cậu muốn được phục vụ, hãy dùng hệ thống điện thoại nội bộ.” Nói rồi ông ta quay lại với tờ báo, lật sang trang mới.
Nash vừa định trả lời nhưng thấy không cần thiết, bèn tìm quanh ô cửa sổ cho đến khi thấy nút hệ thống điện thoại nội bộ gắn vào cái loa nhôm bên tay trái. Anh nhấn vào cái nút bằng ngón tay đi găng rồi nói: “Tôi đã tới…”
Giọng anh nhỏ dần vì anh không rõ nên nói cái gì.
Tôi đến đấy để gặp Anson Bishop.
Anh Anson có nhà không?
Anh Anson có thể ra ngoài chơi không?
Nhưng ngươi đàn ông kia dường như biết rõ lý do vì sao anh đến đây, Nash chẳng cần phải nói thêm gì nữa. Chiếc ngăn kéo bằng bạc dưới ô cửa sổ bỗng bật mở - bên trong là chiếc đèn pin và hai cục pin cỡ D. “Anh ta nói cậu có thể mang theo toàn bộ chỗ súng của mình nhưng cậu sẽ cần đèn pin.”
Thò tay vào trong ngăn kéo, Nash lấy cái đèn pin to đùng ra rồi vụng về mở nắp phía dưới cùng, tháo nó ra lắp pin vào rồi đậy nắp lại. Đèn này không dùng bóng LED mà dùng bóng đời cũ hơn. Nhưng nó vẫn sáng.
“Sáu đô năm mươi tám xu.” Chủ cửa hàng nói.
“Gì cơ?”
“Giá đèn và pin. Sáu đô năm mươi tám xu.”
“Bishop ở đâu?”
Người đàn ông rung rung cái ngăn kéo. “Sáu đô năm mươi tám xu.”
Thọc tay vào túi, Nash lôi ra một tờ mười đô nhét vào trong ngăn kéo.
Chủ cửa hàng kéo ngăn kéo về phía mình, lấy tờ mười đô ra bỏ tọt vào túi, rồi ngồi lại xuống ghế xem báo.
“Tiền thừa của tôi đâu?”
“Thuế tu bổ cảnh quan khu phố.” Ông ta đáp, chẳng buồn ngước mắt lên.
Nash cũng chẳng muốn tranh cãi nữa, ngoài này lạnh thấy mồ.
“Chỉ cần cho tôi biết tìm Bishop ở đâu.”
Chủ cửa hàng thở dài, bỏ tờ báo xuống, một ngón tay xương xẩu vươn ra. “Anh ta ở số 426 bên kia đường. Cậu không đi một mình, tôi sẽ nói là số 430.”
“Tôi đi một mình.”
“Thế nên tôi mới nói là 426. Cậu chậm hiểu thế nhỉ? Tôi thấy cậu đi một mình rồi. Giờ thì biến đi. Cảnh sát gì mà đần thế.”
Lần này khi chủ cửa hàng giơ tờ báo lên, ông ta có chủ ý lảng tránh ánh mắt của Nash. Một bức tường mực in và chữ cái không thể xuyên qua.
Nash quay lưng đi, suýt ngã chúi xuống tảng băng, nhưng anh vẫn cố đứng thẳng nhờ nắm chặt bức tường gạch bằng bàn tay còn rảnh. Số nhà 426 bên kia phố không khó tìm. Một tòa chung cư ba tầng xây bằng gạch đỏ với những chấn song đen ngòm nặng trịch trên các cửa sổ tầng một, phần còn lại làm bằng gỗ dán. Ai đó đã sơn hình dương vật màu vàng trên cánh cửa ra vào màu xanh lá cùng dòng chữ “CaliCom ‘16” mà Nash chả hiểu gì.
“426 McCormick.” Anh nói thành tiếng, ngước nhìn lên tòa nhà. “Một nơi tuyệt vời để chết như bất kỳ nơi nào.”
Nhìn qua lại hai đầu đường một hồi trước khi lao vội qua ngã tư, tuy nhiên thứ duy nhất anh nhìn ra là cái khung ngoài đã cháy đen của một chiếc xe tải cũ bị tuyết lấp một nửa.