Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 96

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 6 - 2:16 sáng

Porter lái xe với Sarah Werner im lặng ngồi ghế bên cạnh, mặt nhìn đường, hai tay đặt trên lòng. Khi anh cố gắng nói, chẳng từ nào bật ra. Anh không thể nhắm mắt lại, thậm chí trong một giây cũng không; khi làm thế, anh thấy Clair đang đập vào cánh cửa đó. Anh thấy Heather đang nhìn lại mình, cái nhìn đầy nghi ngờ trên gương mặt cô. Porter không bao giờ dám nói dối với cô, ngay cả nói dối về chuyện nhỏ nhặt nhất - cô sẽ ném sang anh ánh mắt đó, và anh tan chảy. Cô đã moi được sự thật trong lòng anh mà chẳng cần thốt ra một lời nào.

“Tôi chưa bao giờ bước vào căn nhà đó, trước đêm nay thì không.” Cuối cùng Porter cũng nói to điều mình muốn. Anh nói câu này không phải vì hình ảnh của Heather trong tâm trí, mà là với chính mình, với người đàn bà đang ngồi bên cạnh anh.

“Ý anh là anh không nhớ mình từng đặt chân vào căn nhà đó trước đêm nay.” Sarah đáp, đôi mắt bà ta nhìn chăm chú vào vạch kẻ đường màu vàng nét đứt đang chạy dưới chiếc SUV. “Cả hai ta đều biết hồi ức của anh sai lệch như thế nào, Sam. Anh có một quãng đời bị giấu kín. Anh đã đọc hồ sơ của bác sĩ Whittenberg rồi.”

Porter nhíu mày. “Làm sao bà biết điều đó? Tôi không nói cho bà biết cơ mà.”

Sarah mỉm cười. “Tôi biết nhiều chuyện lắm.”

“Hồ sơ của Whittenberg là một mớ nhảm nhí.”

“Thế sao?”

“Theo hồ sơ đó, thậm chí bà còn không có thật. Bà là một người tưởng tượng mà bộ não hư hỏng của tôi sáng tạo ra. Như kiểu một hồn ma trong cỗ máy.”

Sarah lại mỉm cười nhưng không nói gì.

Gần hai phút trôi qua trước khi Porter nói tiếp. “Bà có thật không?”

Sarah vươn người sang nắm lấy bàn tay phải của Porter, đặt nó lên ngực mình. “Anh có cảm thấy tôi thật không?”

Anh giằng tay ra. “Thôi đi.”

“Nếu tôi không có thật, thì có nghĩa là anh đã giết chết Sarah Werner thật ở New Orleans. Anh đã bắn vào đầu cô ta rồi bỏ mặc cô ta mục ruỗng trên sô pha của cô ta. Anh còn nhớ mình đã làm thế không Sam? Có thể nhằm che đậy nhiều hơn nữa quá khứ của anh.”

“Tôi chẳng giết ai hết.”

“Anh không ngừng nói thế nhưng có đúng vậy đâu.”

“Tôi đang cố…”

“Cố làm gì?”

“Tôi đang cố nhớ, nhưng phần đời ấy của tôi chỉ như một đám mây mù.” Porter nói. “Giống như thể cố nhớ một bộ phim cũ phát trên ti vi ở góc phòng trong khi bạn đang ngồi đọc sách. Tiếng ồn xung quanh, gần như nó không có ở đó. Khi tôi chạm tới những suy nghĩ ấy chúng bỗng lùi lại, chìm sâu thêm chút nữa vào đống bầy nhầy.”

“Trong cuộc đời mình, bác sĩ Whittenberg từng nói rằng não bộ của anh đang cố bảo vệ anh. Bảo vệ ý thức khỏi những hồi ức về những sự kiện khủng khiếp trong quá khứ của anh, những việc anh đã làm nhưng anh không sẵn sàng chấp nhận chúng. Có thể đó là câu trả lời - anh cần phải chấp nhận việc mình đã làm, làm hòa với những hành động của mình rồi đám mây ấy sẽ tan đi.” Bà ta ngừng lại một giây, rồi nói thêm: “Anh đã nhớ ra chuyện xảy ra trong con ngõ đó. Phần còn lại cũng ở đó.”

Porter chưa hề nói với bà ta chuyện đó, chẳng đề cập đến con ngõ nào cả. Anh chắc chắn như thế. “Tôi nhớ…”

Nhưng anh nhớ cái gì kia chứ?

Porter nói. “Tôi nhớ mình đang đuổi theo thằng nhóc đấy. Weasel. Tôi nhớ mình đã đỗ xe tại Cumberland, dồn nó vào con ngõ rồi đuổi theo nó. Tên buôn ma túy mà Hillbum đã cố bắt suốt mấy tháng nay rồi. Nó…”

“Nó sao cơ?”

“Nhanh lên, chúng đang đến.” Porter lẩm bẩm, nói với chính mình thì đúng hơn.

“Tại sao anh lại chạy vào con ngõ đấy hả Sam?”

“Tôi đang truy đuổi Weasel.”

“Đúng thế không?”

Porter đưa tay ra lấy chiếc điện thoại nằm trên hộp số trung tâm. “Anh không được phép gọi cho bất kỳ ai hết.” Sarah nói. “Nếu anh làm thế các bạn bè anh sẽ chết. Anh cần phải nhớ như thế. Chúng tôi đang theo dõi anh đấy, Sam. Dù chỉ trong một giây, đừng bao giờ tin rằng hôm nay anh chỉ có một mình.”

Porter không phải đang cố gọi điện thoại. Anh lật sấp điện thoại xuống nhìn vào tấm danh thiếp gắn vào lưng điện thoại. “Anson lấy được nó từ đâu?”

“Sân bay kia rồi, trên kia bên tay trái.” Sarah đáp.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.