Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 85

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 6 - 2:18 sáng

Khi đôi mắt Nash bật mở lần đầu tiên, ánh sáng chói gắt tận dụng cơ hội tỏa xuống từ trên đầu, khiến hai con ngươi của anh đau rát. Anh nhắm nghiền mắt lại, nhấp nháy vài lần rồi thử lại. Anh có cảm giác như mới chỉ vài giây trôi qua. Nếu có ai đó đang quan sát anh, hẳn họ sẽ nói với anh rằng đã bốn tiếng đồng hồ trôi qua rồi. Chẳng ai quan sát cả, không phải lúc nào cũng thế, nhưng khi anh quay đầu sang thì thấy Klozowski đang ngủ trên ghế, chân gác lên giường.

“Kloz?”

Klozowski lắp bắp, lẩm bẩm cái gì đó rồi lại ngủ tiếp.

Nash hất chân cậu ta khỏi góc giường.

Kloz tí nữa thì ngã lăn khỏi ghế. Cậu ta chộp lấy tay ghế, cố gắng giữ thăng bằng, nhanh chóng liếc nhìn xung quanh trước khi nhận ra mình đang ở đâu. Khi trông thấy Nash đã tỉnh, cậu ta đứng dậy.

“Y tá! Y tá!”

“Chúa ơi, Kloz. Bình tĩnh lại.” Cố họng Nash khô và rát đến khủng khiếp. Rất khó nói. “Cho tôi ít nước được không?”

Kloz hét gọi y tá lần nữa rồi mới đổ đầy nước vào cái chén nhựa màu hồng từ cái bình cũng màu hồng trên cái bàn gần giường Nash, rồi đưa cốc lên miệng anh. Phân nửa nước trong cốc chảy xuống cổ họng, phân nửa còn lại rớt xuống áo sơ mi. Nash thực sự chẳng quan tâm bởi anh đang khát cháy cổ. Anh cầm lấy cái cốc từ tay Kloz, uống hết nó rồi xin thêm nữa.

Uống xong ba cốc nước, anh ngồi lại xuống giường, cô y tá bước vào. Móng tay đỏ, tóc vàng, anh đã mơ hồ nhận ra cô ta từ trước. “Chào mừng trở lại, Thanh tra.”

“Tôi không nhớ mình đã bỏ đi đâu.”

“Khi vào đây anh sốt đến bốn mươi độ. Ở tuổi anh thế là nguy hiểm đấy.”

“Tôi chắc chắn sẽ dán nhãn cảnh báo lên giày đi bộ của tôi.” Cổ họng anh vẫn đau nhưng còn đỡ hơn trước khi uống nước.

Cô ta lờ đi câu nói đùa. “Chúng tôi không ngừng tiếp nước, tiếp kháng sinh và thuốc kháng virus cho anh. Giờ chúng tôi biết cách xử lý mọi chuyện rồi, có phương pháp điều trị rồi.”

“Không phải là SARS.” Kloz nói. “Một tiếng trước CDC đã quyết định như thế. Giờ đây họ đang điều trị cho tất cả chúng ta.” Kloz chỉ tay lên một túi IV đang treo trên ghế của cậu ta. “Tôi không chắc trong này chứa cái gì, nhưng tôi cảm thấy đỡ hơn rất nhiều rồi.”

Cô y tá rà cái nhiệt kế điện tử qua trán Nash. Cô ta giơ ra cho anh xem màn hình hiển thị. “Giảm xuống còn gần ba mươi bảy độ. Tốt hơn rất nhiều rồi.”

Nash nói. “Nếu không phải SARS thì nó là gì?”

“Một loại virus cúm độ lây nhiễm cao. Không nguy hiểm bằng virus SARS, nhưng vẫn có nguy cơ nếu không được điều trị.”

Nash cố gắng xử lý thông tin này. Các suy nghĩ của anh vẫn còn hơi mịt mù. “Vậy là Bishop không tiêm virus SARS vào bất kỳ ai à?”

Klozowski căng thẳng liếc nhìn nữ y tá. “Cho chúng tôi một phút được không?”

Cô ta gật đầu rồi rời phòng.

Khi cô ta đi rồi, Kloz nhỏ giọng nói. “Rất nhiều chuyện đã xảy ra khi anh ngủ. Sam đang gặp phải rắc rối nghiêm trọng rồi.”

“Xác của Weidner.” Nash tự ép mình ngồi dậy, chống lại cơn chóng mặt khiến căn phòng như chao đảo.

“Còn hơn thế nữa cơ.” Kloz nói. “Tôi trích xuất đoạn phim từ Phòng Thí nghiệm Montehugh. Tôi trích từng hình một vì tất cả cứ loạn hết cả lên, giống một vụ trước cũng tương tự, bị con virus hay phần mềm độc hại nào đó làm cho lẫn lộn hết. Tôi tìm thấy một đoạn phim có mặt Sam vào cái đêm xảy ra vụ đột nhập. Nó nhanh lắm, tôi buộc phải tăng độ rõ của đoạn phim để cho sáng hơn nhưng đúng là anh ta, không nghi ngờ gì nữa.” Cậu ta cúi thấp đầu xuống. “Tôi phải chia sẻ nó với các đặc vụ liên bang. Họ nghĩ anh ta đang hợp tác cùng một đồng phạm nào đó. Giữa xác chết tại Simpsonville và các xác chết khác trên này, không có cách nào anh ta có thể giết chết tất cả được. Họ cho rằng anh ta đang cố gắng che đậy một chuyện lớn nào đó, một chuyện xảy ra từ nhiều năm trước rồi, và tất cả chuyện này với con virus chỉ là tung hỏa mù thôi. Họ nghĩ đồng phạm của anh ta đã bắt cóc ngài thị trưởng và đang giam giữ ông ta ở đâu đó.”

“Cậu biết chuyện ngài thị trưởng à?”

Cảm giác tội lỗi hiện rõ trên mặt Kloz. “Tôi đã theo dõi phần mềm chat của đặc vụ liên bang rồi ghép các mảnh lại với nhau. Sau khi Poole trốn thoát rồi anh bị ốm nằm đây, mọi người bên trên bắt đầu mớm chuyện cho báo chí. Họ không thể giữ kín chuyện được nữa. Ông ta đã mất tích hơn một ngày rưỡi rồi. Lành ít dữ nhiều rồi, sau khoảng thời gian lâu như thế.”

“Chúa ơi.”

“Còn tệ hơn cơ.” Kloz nói. “Họ phát hiện ra một xác chết giấu trong chiếc xe tải cũ tại nhà đồng đội của Sam ở Charleston. Có vẻ như cái xác đã ở đó suốt mấy năm rồi. Vẫn chưa nhận dạng được, nhưng là trẻ con, một bé trai.”

Nash lấy tay xoa mặt, anh cần phải cạo râu. “Nó có liên kết với Sam như thế nào?”

Kloz kể cho anh nghe về cái túi và những thứ bên trong. “Sam xuất hiện trong khi Poole đang cố gắng bảo vệ hiện trường. Sam dùng súng bắt anh ta đi theo. Có một nhân chứng - vợ góa của Hillburn. Các đặc vụ liên bang đã dừng GPS để truy theo dấu họ.”

“Giờ họ ở đâu rồi?”

Kloz liếc nhìn chiếc ti vi nằm trên trần nhà gần góc xa trong phòng. Âm thanh đã bị tắt, trên ti vi đang phát một trong các kênh tin tức 24/7. Một hình ảnh rung đùng đùng quay cảnh chiếc máy bay phản lực choán hết màn hình, càng máy bay đang sẵn sàng tiếp đất. Phía góc đoạn phim có dòng chữ TRỰC TIẾP và dòng chữ ở dưới cùng có ghi, 4MK ĐƯỢC CHO LÀ ĐANG Ở TRÊN CHIẾC MÁY BAY THUỘC SỞ HỮU CỦA TẬP ĐOÀN TALBOT ENTERPRISES. “Bằng cách nào đó Sam đã lên được chiếc máy bay đó cùng Poole tại Charleston, và họ đã cất cánh trước khi người ta kịp ngăn họ lại. Họ hạ cánh tại Sân bay O’Hare. Có cả một đội quân ở đó đang đợi chờ họ. Anh ta sẽ không thể đi đến đâu được. Họ sẽ tóm được anh ta.”

Trên ti vi, chiếc máy bay hạ cánh xuống đường băng, các bánh sau, rồi bánh trước và bắt đầu chạy chậm lại. Khi chiếc máy quay lướt ngang và mở rộng ra, Nash trông thấy hàng tá phương tiện của cơ quan thực thi luật pháp đỗ ở đầu bên kia, bao quanh là những chùm đèn được lắp dựng gấp gáp. Các xe của đặc vụ liên bang, cảnh sát địa phương và xe cấp cứu - hai xe tải cứu hỏa và một xe cứu thương. Máy quay lướt qua mặt ông sếp của Frank, Đặc vụ Toàn quyền Hurless, trước khi lại hướng về chiếc máy bay.

Đến lúc này Nash mới nhớ ra. Trái tim anh nhảy dựng lên. “Cậu đã tìm thấy Clair chưa?”

Kloz lắc đầu. “Vẫn chưa. Chúng tôi đã lục soát tất cả những chỗ có thể cùng đội an ninh bệnh viện nhưng ai ai cũng bị ốm, lực lượng của chúng tôi rất mỏng. Hiện cả hai sĩ quan của chúng tôi cũng đang mất tích. Chẳng thấy đâu cả. Đại úy Dalton bảo tôi giờ chúng ta biết mình không phải đang đương đầu với SARS nữa, họ đang cho mở các cửa, ông ấy sẽ cử các đội hỗ trợ đến để tìm kiếm triệt để. Ông ấy bảo tôi nên ở yên đây và chờ đội hỗ trợ đến.”

“Họ không thể mở các cửa được. Dù là kẻ nào hắn cũng sẽ đưa cô ấy ra ngoài!” Nash bắt đầu tháo hết các miếng băng quanh cổ tay mình, tháo ống truyền IV và vòng tay đo huyết áp.

Klozowski tảng lờ anh, đôi mắt cậu ta còn đang dán chặt vào ti vi. Máy bay đã dừng lại, cửa máy bay mở ra, cầu thang được hạ xuống từ từ bằng cơ học. Các sĩ quan mặc trang bị chống đạn bao quanh vài chiếc xe, chĩa vũ khí vào khoảng không tối om. Anh ngắm nhìn trong im lặng khi họ lao lên các bậc thang trong tư thế lom khom, các khẩu súng trường sẵn sàng khai hỏa.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.