Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Từ cửa sổ phòng ngủ của mình, tôi nhìn Tegan, Kristina và Libby đi khuất. Welderman và Stocks đến lúc quá mười một giờ đêm một chút và như thường lệ, họ không vào nhà. Welderman bấm còi hai lần còn Stocks rút điếu thuốc lá ra, sau đó họ đợi chừng năm phút cho đến khi mấy đứa con gái ra ngoài trèo vào phía sau xe. Libby ngước mắt nhìn lên ô cửa sổ phòng tôi, khi nàng trông thấy tôi đang đứng đó, nàng mỉm cười, nhưng là miễn cưỡng, không thể che giấu nỗi sợ hãi và bối rối trong đôi mắt.

Trông Libby rất xinh đẹp. Tegan và Kristina đã trang điểm cho nàng ngay sau bữa tối, một buổi nuông chiều và làm dáng sau những cánh cửa đóng kín. Có những tiếng cười căng thẳng và rúc rích, những câu hỏi thầm thì và những câu trả lời còn nhỏ tiếng hơn thế. Hai đứa cho nàng diện chiếc váy màu đen, bóng mượt hơi bó sát, những sợi dây mỏng đổ hai bên vai trễ, chân váy dài quá hông. Nàng cũng đi giày cao gót, và nhìn dáng điệu nàng đi từ nhà ra xe tôi có thể đoán nàng chưa từng ăn mặc thế bao giờ. Một tay nàng bám vào vai Kristina suốt quãng đường ấy, mỗi cú vấp càng làm rộ lên tiếng cười căng thẳng. Hai đứa không quên trang điểm cho nàng. Không chỉ trên gương mặt mà còn giúp che đi những vết bầm tím đang nhạt dần - chúng biến mất chỉ nhờ một lớp phấn mỏng, kem trang điểm hoặc kem lót, hay bất cứ thứ gì mà bọn con gái hay dùng hòng che giấu những khiếm khuyết sắc đẹp khỏi bọn con trai. Chúng cài tóc nàng lên một bên còn bên kia chúng buông thả tóc nàng xuống vai.

Tegan và Kristina đẹp ngang nhau trong những bộ váy tôi chưa từng thấy. Nhưng trong khi Kristina đi cạnh Libby, dìu nàng từng bước, thì Tegan chậm lại phía sau một chút, nhìn lưng hai đứa đi trước, tôi không thể không nghĩ đến tối hôm qua khi con bé nhận ra Libby và tôi đang nắm tay nhau.

Một lúc sau chiếc xe khởi hành sau khi ba đứa đã lên xe. Bụng dạ tôi như thắt lại khi ánh đèn đuôi ấy trôi xa dần.

“Lũ cừu vào lò mổ.” Paul lặng lẽ nói từ cái giường bên dưới tôi. Suốt mấy ngày qua anh ấy chẳng nói gì mấy. Tôi muốn già Paul của tôi trở lại như trước. Khi chúng tôi quay về từ kho thóc, tôi đã kể cho anh ấy nghe về chiếc xe tải và kế hoạch sửa xe tải của Vincent như thế nào. Bọn con gái hứa sẽ đi kiếm tiền. Anh ấy lắng nghe hết tất cả nhưng chẳng hề cười.

“Em nghĩ Tegan thích anh đấy.” Tôi lại nói, chả biết mình nên nói gì khác.

Paul càu nhàu. “Nó không thích tao đâu. Nó thích mày kìa. Libby thích mày. Kristina thích Vincent. Mẹ kiếp, kể cả Weasel và Thằng Nhóc cũng còn có nhau nếu chúng quyết định chơi theo kiểu đó khi sau này chúng lớn lên. Như thường lệ tao đếch có đứa nào. Paul bé nhỏ, lại cô độc. Có thể tao sẽ chiếm được cảm tình của mụ Finicky. Mụ ta cũng không phải xấu xa hoàn toàn. Tao sẽ cởi mở với cái kiểu quan hệ phi công bà già ấy. Ít nhất bà ta có cái nhà - tất cả những gì tạo nên một mụ già thả thính trai trẻ đáng tin cậy. Ai ai cũng cần chút tình thương.”

“Em có thể xem bức anh đang vẽ không?”

Có vẻ như anh ấy cân nhắc đề nghị này một lúc, rồi quay bản vẽ về phía tôi. Đó là Tegan. Con bé trần truồng và đang mỉm cười một cách quyến rũ từ trang giấy. Anh ấy vẽ con bé treo lên trần nhà bằng dây thừng, những đầu ngón chân con bé đang lơ lửng cách một thứ trông giống cái máy xay thịt khổng lồ có vài phân. Tôi định bảo anh ấy là ngực con bé anh ấy vẽ sai hết rồi, hai núm vú thật sự của con bé nhỏ hơn so với bức vẽ, nhưng tôi đoan chắc làm thế sẽ chẳng khiến anh ấy vui lên tẹo nào. “Tao sẽ gọi nó là Máy ăn thịt đàn ông.”

“Nó… à…” Mặt tôi bỗng đỏ bừng.

Dường như anh ấy xem đây là một lời khen. “Mày muốn tao vẽ Libby cho mày không?”

“Như… thế này á?”

Anh ấy mở sang một trang trống. “Không phải như thế. Mà vẽ đẹp. Tinh tế. Nhưng khỏa thân. Phải khỏa thân.”

Tôi suy nghĩ trong một giây rồi lắc đâu. “Thôi, cảm ơn.”

“Thôi, cảm ơn.” Anh ấy nhại lại bằng giọng mỉa mai. Rồi anh ấy nhanh chóng bắt tay vào vẽ, trong chưa đầy một phút, tôi đã nhìn thấy hình dáng của nàng - Libby, đang trần truồng nằm trên giường giữa đám đệm giường nhàu nát, một ngón tay đưa lên môi, bàn tay kia - tôi vươn người xuống xé rách trang giấy, vò nhàu nó trong tay.

“Em đã bảo là không.”

Paul giơ cả hai tay lên phòng thủ. “Xin lỗi anh bạn. Tao chỉ muốn trêu mày thôi. Không có ác ý gì đâu.” Nó mở lại bức vẽ Tegan, chộp lấy cây bút chì rồi bắt đầu phủ bóng.

Với bức họa vẽ Libby nhàu nát trong tay, tôi lao ra cửa.

Paul nói. “Nếu mày nghĩ lại, Bishop, tao có thể tô màu bức tranh cho mày trước.”

“Em sẽ mang nó ra sau nhà rồi đốt.”

“Đàn áp sự phóng túng của nghệ sĩ là tội ác có thể bị tử hình tại vài nước châu Âu đấy.”

Anh ấy còn nói cái gì đó nhưng tôi không nghe nữa vì đang chạy xuống cầu thang. Hẳn là tôi sẽ chạy xuống tận bậc thang cuối cùng nếu không dừng lại vì thấy bức ảnh chụp tôi đang treo lơ lửng trên tường cùng những đứa khác. Lúc trước nó không ở đấy. Đó là một trong những bức ảnh mà Paul đã chụp ngày hôm kia trong phòng khách riêng. Trên gương mặt tôi đang nở nụ cười nửa miệng, lưng tôi đang tựa vào tường. Tôi tự nhắc mình trông tôi khá tự tin, nhưng tôi biết mình thực sự cảm thấy khó chịu và khô cứng. Không phải bức ảnh đẹp nhất của tôi, cũng không phải bức ảnh tệ nhất.

Bức ảnh được treo hơi nghiêng và khi tôi cố gắng chỉnh lại nó cho thẳng, nó rơi khỏi bức tường. Thật may mắn lớp thủy tinh không bị vỡ. Khi tôi treo nó lại lên tường, tôi nhận ra một thứ được viết trên miếng băng dính mỏng màu trắng ở mặt sau. Đó là dòng chữ: 124. WM15 1.4k.

Tôi tháo thêm vài bức ảnh khác ra và đều thấy những thông điệp tương tự viết ở mặt sau.

“Con đang làm gì thế? “

Tôi không hề nghe thấy cô Finicky đến đằng sau lưng. Bà ta đang đứng đó, một tay cầm cốc nước còn tay kia cầm một cuốn sách bìa giấy rách tả tơi.

“Con chỉ…”

“Treo lại chúng lên đi. Tất cả ảnh. Con là khách ở nhà ta và ta mong con tôn trọng đồ đạc của ta.”

“Vâng thưa cô.”

“Đã khuya rồi, con nên đi ngủ đi. Con sẽ cần nghỉ ngơi đấy.” Bà ta uống một ngụm từ cốc nước. Cho dù nó là gì đi nữa, nó cũng rất mạnh, tôi có thể ngửi thấy nó từ bên kia phòng. “Tối mai con sẽ đi cùng các thanh tra và ta mong con cư xử cho thật tốt.”

Dạ dày tôi chùng xuống, nhưng tôi chẳng nói gì.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.