Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 92

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 6 -1:48 sáng

Hơi thở của Porter thoát ra qua làn môi anh, không khí rời bỏ anh như thể bị đánh bại và muốn rút lui. Khi trông thấy bà ta quỳ trên sàn nhà như thế, anh buộc phải nhắc mình hít vào thật nhiều không khí để thở, vì cơ thể anh đã biến thành kẻ phản bội, nó không còn thuộc về anh nữa mà như một cá thể riêng biệt có suy nghĩ và hành động của riêng nó.

Porter bước sâu hơn vào trong phòng, đến gần bà ta hơn. “Cái gì đây?”

“Đây là nhà, Sam. Nhà của cậu ấy, nơi cậu ấy bị ép phải sống sau những sự kiện kinh hoàng ở Simpsonville. Sau khi chúng ta đã không bảo vệ được cậu ấy, thằng nhóc bé bỏng của chúng ta.”

“Hắn không phải là thằng nhóc bé bỏng của chúng ta đâu.”

“Cậu ấy đã tin tưởng anh rất nhiều, như bất kỳ đứa trẻ nào.”

“Tôi không phải là bố của Anson, đừng có ngụ ý như thế.”

“Cậu ấy đã tin tưởng anh. Đã trông đợi ở anh. Đối với cậu ấy anh là người hùng nhưng thay vì giải cứu cậu ấy khỏi cái địa ngục này, anh đã bỏ mặc cậu ấy bị thiêu cháy. Anh đã bỏ mặc tất cả bọn chúng bị thiêu cháy.”

Đầu Porter đang run lên trước khi anh kịp nhận ra mình có cử động. Anh giơ cả hai tay lên hướng ra quanh căn phòng. “Tôi chẳng biết tí gì về nơi này hết. Tôi chẳng biết bà đang nói cái gì cả. Tôi chẳng nhớ cái gì hết.”

“Cố nhớ đi Sam.”

“Tôi đã cố rồi. Chẳng có gì ở đây hết.”

“Nhưng anh biết nơi này đúng không? Anh nhớ mình đã từng ở đây? Anh nhớ mình từng đứng trong chính căn phòng này?” Bà ta nói điều này mà không mở mắt ra, hai bàn tay vẫn chắp lại. Khi giọng bà ta bắt đầu nghe như van xin, bà ta im bặt, ngừng lại một lúc. “Những hồi ức giống như chất lỏng, giống như nước, chúng có thể biến mất trong những vết nứt nhỏ tí trên tường, từng giọt từng giọt một, nhưng chúng không bao giờ biến mất hoàn toàn, chúng quay về tụ họp tại đó, bị rêu mốc, cho đến khi chúng không còn ẩn trong các khe nứt được nữa, chúng sẽ tìm các khe hở và chúng sẽ vươn ra ánh sáng. Những hồi ức của anh đang muốn thoát ra, anh chỉ việc cứ để chúng thoát ra. Chúng đang dồn ép nhau phía sau những bức tường kia.”

Porter bước chậm rãi vòng quanh bà ta, bụi từ tấm thảm bay lên theo từng bước chân. Khi đối mặt bà ta, anh đứng lại.

Bà ta mở mắt, ngước lên nhìn anh, nhìn bàn tay anh đang tựa trên báng khẩu 38 gắn trên thắt lưng. “Anh định giết tôi đấy à?”

“Tại sao tôi lại giết bà?”

“Ý tôi là như những người khác.”

Porter không nhớ mình đã sờ tay vào súng, bèn bỏ tay xuống. Anh cố gắng không nhìn vào những chiếc hộp màu trắng trống rỗng cạnh bà ta, cố không nhìn vào con dao. “Tôi chưa từng giết ai hết.”

Nghe câu này bà ta chỉ mỉm cười.

Porter quỳ xuống, giọng anh cứng rắn. “Lần đầu tiên tôi gặp bà là ở New Orleans. Tôi đã gặp Anson lần đầu tiên tại Chicago khi được gọi đến điều tra tai nạn xe buýt đó, nạn nhân chúng tôi đã tưởng là 4MK. Bất kể việc gì bà đang cố gắng làm ở đây đều vô nghĩa. Đó là sự dối trá. Chính bà và thằng nhóc của bà đang chơi cái trò chơi chết tiệt nào đó và tôi không muốn là một phần trong đó.”

Nụ cười của bà ta rộng ngoác. “Sam, chính anh mới đang chơi trò chơi ấy lâu hơn bất kỳ ai trong chúng tôi.”

Gương mặt anh càng đỏ hơn nữa. “Chuyện gì đã xảy ra với bố của Bishop? Bố ruột của hắn ấy?”

“Ông ta bị bắn, Sam. Bắn vào đầu.”

“Như những gì được viết trong nhật ký.” Sam phản bác.

“Không giống trong nhật ký đâu.” Bà ta đáp. “Không hề giống trong nhật ký chút nào.”

Thở hắt ra một hơi, Sam đừng dậy. “Lý do quái nào khiến bà làm chuyện này?”

Hai bàn tay Sarah không còn chắp lại nữa. “Anh còn nhớ lần cuối cùng anh đứng trong căn phòng này không?”

“Tôi chưa bao giờ vào căn phòng này.”

Bà ta hất đầu sang cái ghế bên tay trái. “Kéo tấm ga giường xuống khỏi ghế bành đi Sam.”

“Tại sao?”

“Bởi vì những hồi ức của anh muốn thoát ra. Anh không nghe thấy chúng nói sao?”

Porter lắc đầu, cơn tức giận ngày một trào lên. Anh vươn tay chạm vào tấm ga giường đầy bụi rồi giật mạnh xuống sàn thành một đống nhàu nát. Cái ghế thuộc dạng ghế bành có tựa cao màu vàng, bọc nhung với chân ghế mập mạp bằng gỗ. Giữa tấm đệm ghế, vương trên một bên tay ghế và bao phủ gần như một nửa lưng ghế, là một vết máu màu nâu sẫm. Ai đó đã cố gắng chùi sạch nó đi, nhưng Porter biết đây là thứ bạn không thể rửa sạch được. Dù ai là kẻ xử lý vết máu này hắn lại chỉ tổ khiến nó lan rộng ra thêm, tạo ra những hoa văn sâu xoáy tít. Với lượng máu nhiều thế này, tất cả những gì bạn có thể làm đó là lột bỏ lớp vật liệu này, đốt nó đi rồi mua mới.

Che đậy nó bằng tấm ga giường rồi quên nó đi. Tâm trí anh thì thầm trả lời anh. Có vài thứ tốt nhất nên quên đi.

Một chuyện kinh khủng đã xảy ra ở đây. Nhiều máu đến thế này.

“Cả trên sô pha nữa.” Sarah nhẹ nhàng nói. Trước khi bà ta nói ra những lời này, Porter cũng đã giật tấm ga giường đó xuống, lớp bụi bao quanh anh khiến hai mắt và mũi anh đau nhức.

Những vết máu vương trên sô pha còn tệ hơn trên ghế bành. Các lớp đệm đều thấm đẫm máu đến nỗi anh thấy mình đang nhìn vào hai bên sô pha cố gắng đoán ra sắc màu ban đầu của nó, vì sắc nâu sẫm đã phủ kín đến từng nếp nhăn và kẽ hở trên mặt nó, không nghi ngờ gì nữa, ai đó đã chết trên chiếc sô pha này. Rất nhiều người nữa đã chết ở đây, lượng máu nhiều thế này không thể chỉ của một người được. Anh đã chứng kiến quá nhiều hiện trường tội ác nên thừa hiểu điều ấy.

Porter giật tiếp tấm ga giường nữa xuống và khi làm thế, anh thấy một chiếc ghế gỗ gãy ở dưới, cũng bị vấy máu người chết. Tấm ga giường tiếp theo bị giật xuống cho thấy một mặt bàn làm việc cũ có nắp cuộn, trên bàn kín mít những hóa đơn tiện ích, giấy tờ và mặt bàn còn vương lại dấu vết của một sự kiện bi thảm.

Lấy ngọn nến đang để trên mặt lò sưởi, Porter giơ nó lên những bức tường và nhận ra máu còn bắn cả lên trên tường, những giọt và những đường thẳng. Anh càng nhìn, nó càng tồi tệ hơn trước. Thứ ban đầu anh tưởng là những hoa văn tinh tế trên giấy dán tường thực ra là một thứ rất khủng khiếp. Căn phòng gào thét lên âm thanh chết chóc. Một cuộc thảm sát đã từ lâu lắm rồi.

Porter những muốn hỏi bà ta chuyện gì đã xảy ra ở đây, nhưng anh không biết nên dùng từ ngữ nào. Anh ép mình phải nghĩ ra. “Chúng đã giết Stocks ở trên gác. Đó là đoạn kết của những cuốn nhật ký mà tôi đọc. Chuyện gì đã xảy ra sau đó? Chuyện gì đã xảy ra ở đây?”

Ban đầu, Sarah không trả lời và cuối cùng khi anh quay lại với bà ta, Sarah không còn quỳ trên sàn nữa mà đã đứng thẳng dậy và bước đến ngưỡng cửa hình vòng cung. “Cha hãy tha thứ cho con.” Bà ta nhẹ nhàng nói.

“Cái gì?” Từ ngữ bật ra một cách khó khăn, cổ họng anh đau rát vì bụi.

“Khi tôi hỏi nó, đó là tất cả những gì nó nói với tôi. “Cha hãy tha thứ cho con”.” Bà ta đáp. “Nó đã khắc đúng những dòng ấy lên cái mặt bàn kia. Nó bảo anh có thể đã quên, nhưng nó thì không sẵn sàng quên đi được, không cần biết có đau đớn đến mức nào.”

Porter bước đến bàn làm việc và đậy cái nắp cuộn lại, những từ ngữ nhìn trừng trừng vào anh từ bề mặt gỗ dái ngựa màu đỏ anh đào, có thể là chỗ duy nhất trong căn phòng này không dính máu.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.