Poole
Ngày 6 - 2:29 sáng
Địa chỉ trên hồ sơ của Porter là một căn nhà trang trại cách ngoại ô Charleston tầm ba mươi phút lái xe. Vẫn ngồi trong xe tải liên lạc của FBI, trên đường quay về văn phòng chi nhánh Chicago, Poole và Hurless theo dõi các hình ảnh vệ tinh. Chẳng có gì nhiều để xem. Ngay cả từ những bức ảnh chụp từ vệ tinh xa xôi, nơi này trông có vẻ như bị bỏ hoang. Các hồ sơ của quận nêu rõ bất động sản này rộng gần hai mươi mẫu Anh. Có một căn nhà chính và phần còn lại của một kho thóc lùi ra phía cánh đồng.
Điện thoại của Poole đã lên sóng trở lại tại vị trí một ngọn tháp gần căn nhà quê đó.
Hurless đọc to dữ liệu cho Poole nghe khi nhận được. “Đã gần mười năm kể từ khi có người dùng điện ở ngoài đó. Dữ liệu biểu đồ cho thấy bất động sản này có một giếng nước. Ghi chép về vụ mùa lần trước nói rằng họ từng trồng lúa mì nhưng thời ấy gần hai mươi năm trước rồi. Hiện thời thì chẳng trồng gì cả.”
Văn bản pháp lý mang tên Sam Porter.
“Anh ta đã mua nơi này mười bảy năm trước và có vẻ như anh ta bỏ hoang nó, trừ phi anh ta mang máy phát điện ra chạy ngoài đó.”
“Hồi ấy anh ta còn ở Chicago.” Poole nói rõ. “Chẳng có nghĩa gì cả.”
“Tôi có một cabin nhỏ trên hồ tại Wisconsin hay đến vào mùa hè.” Hurless nói rõ.
“Chẳng ai đi mua cả trang trại làm nhà nghỉ cả.”
“Có thể anh ta muốn nghỉ hưu tại đó.”
“Có thể.” Poole thở dài. “Hoặc có thế nơi này cũng giống như Simpsonville. Porter từng cho rằng Bishop đã làm giả hồ sơ.”
Một nhân viên kỹ thuật FBI ngồi trong chiếc ghế dính chặt xuống sàn nhà đối diện họ, cô ta tháo tai nghe ra rồi quay lại phía Hurless. “Sếp? Tôi nghĩ sếp sẽ muốn xem cái này.” Cô ta chỉ tay vào một đoạn phim đang dừng trên màn hình máy tính. “Đoạn phim này hiện đang phát trên Channel Seven.” Cô ta vặn to núm âm lượng, âm thanh phát ra từ những chiếc loa gắn trên trần xe tải. Poole nhận ra nàng phóng viên tên là Lizeth Loudon, một phóng viên địa phương.
“… Nguồn tin trong Cục từ người muốn giấu tên đã cho chúng tôi biết rằng Bishop tuyên bố mình vô tội, rằng hắn dính líu vào vụ án chỉ như là một quân tốt thí trong hành động sắc sảo của đồng đội Thanh tra Nash, Thanh tra Sam Porter. Trước khi bất kỳ thông tin nào được xác nhận, vì lý do nào đó một sự cố an ninh khiến cả Anson Bishop lẫn Thanh tra Porter đều biến mất. Trong khi tung tích của Thanh tra Porter vẫn chưa được biết, chúng tôi lại vừa nhận được tin nhắn tiếp theo từ Anson Bishop.”
Loudon yên lặng, nhìn chằm chặp vào máy quay. Cảnh phim chuyển từ cô ta sang một trong những đoạn phim của Bishop, có vẻ được quay bằng di động. “Tôi không biết phải đến gặp ai nữa. Tôi không chắc mình còn tin tưởng được ai nữa. Khi họ mang tôi đến Sở, tôi đã giải thích mọi chuyện với FBI, mọi chuyện, và tôi những tưởng họ có thể bảo vệ tôi, bảo đảm an toàn cho tôi. Mặc dù cơ quan này to hơn Porter - nhưng hắn đang hợp tác với những kẻ khác. Bằng cách nào đó những kẻ này đã kích hoạt các hệ thống phun nước trong tòa nhà, toàn bộ cửa ra vào đều được mở, tất cả, cùng một lúc.” Bishop lùa bàn tay vào tóc trong sự tức giận, rồi lại nhìn vào máy quay. “Porter đã cố gắng giết tôi. Tôi nghĩ hắn cố tình đánh lạc hướng, hắn và những kẻ hắn làm việc cùng. Tôi cố gắng để thoát ra, nhưng tôi phải bỏ chạy, phải giấu mình - tôi không biết phải làm gì nữa, không biết phải tin ai nữa. Cục Điều tra Liên bang đã bắt giữ tôi nhưng hắn vẫn suýt giết được tôi. Porter sẽ không dừng lại cho đến khi tôi chết, giờ thì tôi biết rồi.” Hắn nhìn xuống đất một lúc, rồi lại nhìn vào máy quay. “Tôi sẽ nộp mình cho các bạn, cho giới báo chí, cho người dân Chicago. Tôi không rõ mình còn có thể làm gì khác nữa. Tôi sẽ đến Khách sạn Guyon vào lúc sáu giờ sáng. Tôi không nghĩ Porter sẽ dám giết tôi ở nơi công cộng, ngay giữa đám đông. Tôi muốn FBI tới đó. Tôi muốn các cảnh sát trưởng ở đó. Bất kỳ ai có thể bảo vệ tôi và giữ an toàn cho tôi. Tất cả các bạn, bất kỳ ai. Sự an toàn duy nhất của tôi là ở giữa đám đông. Tôi sẽ chỉ an toàn trong tay các bạn. Nếu Thanh tra Sam Porter tìm thấy tôi trước, tôi biết mình sẽ chết. Tôi không biết liệu có thể tin được ai trong lực lượng thực thi pháp luật không. Tôi sẽ làm những gì mình có thể để sống sót, nhưng tôi cần được giúp đỡ. Tôi cần sự giúp đỡ của bạn. Nếu tôi không xuất hiện, các bạn sẽ biết đó là vì hắn hoặc những kẻ hợp tác với hắn đã tìm thấy tôi trước. Chẳng còn gì có thể giúp tôi tránh được chúng. Chẳng còn gì cả.”
Gương mặt Bishop ngưng lại, vẫn nhìn vào máy quay.
Hình ảnh trở lại với cảnh truyền trực tiếp của Lizeth Loudon và trở lại vài cảnh trước, cho thấy cô ta đang đứng ngoài trời trong một bãi đỗ xe, một tòa nhà lớn hiện ra sừng sững sau lưng cô ta, tuyết đang rơi càng thêm rực rỡ nhờ ánh sáng từ đội ngũ quay phim của cô ta. Cô ta khẽ quay lại và khoát tay ra đằng sau. “Khách sạn Guyon là công trình kiến trúc theo phong cách Moorish Phục hưng gần Công viên West Garfield trên đại lộ 4000 West Washington, một khu thị trấn đã từng bị xuống cấp nghiêm trọng vài năm trước. Khách sạn này từng một thời là trụ sở của Đài Phát thanh Chicago và đón tiếp nhạc công chơi kèn clarinet nhạc Jazz Benny Goodman, có thời gian khách sạn này lâm vào tình trạng xập xệ liên tục, và mặc dù đã qua tay rất nhiều người trong nỗ lực tái thiết, nhưng tất cả đều không thành công. Vào những năm 80, Khách sạn Guyon thậm chí có vinh dự đón tiếp cả Tổng thống Jimmy Carter khi ông tới đây làm việc với tổ chức Môi trường Sống vì Con người. Nỗ lực biến khách sạn này thành khu chung cư cho người thu nhập thấp được triển khai một thời gian ngắn sau đó, tuy nhiên cũng chẳng đi tới đâu. Kể từ năm 2005, khách sạn trứ danh tại Chicago này ít nhất đã qua tay bốn người nhưng cuối cùng vẫn bị bỏ hoang. Bảo tồn Chicago, một tổ chức đứng đằng sau thành tích cải tạo thành công khu Chung cư Rosenwald, tin rằng mình có thể cải tạo tòa nhà này, tuy nhiên những nỗ lực của họ vẫn chưa được triển khai.” Máy quay lại tập trung vào gương mặt của Loudon. Cô ta vén một sợi tóc ra sau tai. “Hai ngày trước, cựu Thanh tra Sở Cảnh sát Chicago Sam Porter bị bắt giữ trong tòa nhà này và bị giam giữ tại Cục Điều tra Liên bang. Sau đó anh ta đã trốn thoát và đến giờ này vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Đích thân tôi đang có kế hoạch sẽ ở lại Khách sạn Guyon này và đợi chờ Anson Bishop đến nộp mình vào sáu giờ sáng hôm nay, gần ba tiếng rưỡi nữa kể từ bây giờ. Tôi xin đón chào tất cả quý vị đến đây cùng tôi. Cùng nhau chúng ta sẽ chờ xem hồi kết của câu chuyện đang diễn tiến này. Nếu quý vị có ra ngoài, tôi khuyên quý vị nên ăn mặc cho thật ấm áp. Quý vị cũng có thể cân nhắc mang theo đồ ăn và nước uống - xung quanh đây chỉ có rất ít nhà hàng mở cửa, và nhiều khả năng họ sẽ không thể đáp ứng nổi lượng khách quá đông, đặc biệt là vào giờ này.”
Mặt Hurless tái nhợt. “Ôi lạy Chúa.”
“Sẽ là cả một đám đông hỗn tạp đi săn lùng cảnh sát. Hắn đang cố lợi dụng truyền thông chống lại chúng ta.” Hurless quát tay tài xế. “Chúng ta di chuyển căn cứ - đưa chúng tôi đến Khách sạn Guyon tại Công viên West Garfield!” Rồi ông ta quay lại với Poole. “Tôi sẽ hình thành vành đai và đưa người của chúng ta vào từ phía này. Tôi muốn cậu liên hệ được với Grainger - nhóm của anh ta ở gần căn nhà nông thôn đó nhất. Bảo anh ta gọi điện đi. Tôi muốn họ tới đó.”
Poole gật đầu.
Rút điện thoại di động ra, Hurless nói thêm. “Cậu đã không tuân thủ mệnh lệnh trực tiếp khi rời thành phố. Khi chuyện này kết thúc, cậu sẽ phải trả lời về việc đó. Đừng nghĩ rằng cậu tránh được.” Nói rồi ông ta quay lưng lại phía anh, lấy tay kia bám chắc vào trần xe khi chiếc xe lao về phía trước.