Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 5 - 5:45 sáng

Clair ngước nhìn lên cô y tá đang đứng trên ngưỡng cửa văn phòng tạm thời của họ. Người phụ nữ vẫn đang trong ca trực kể từ khi họ đến, trông cô ta cũng chẳng tươi tỉnh hơn họ - đôi mắt đỏ ngầu, những bọng mắt tối màu, hai vai rũ xuống. Thế nhưng cô ta vẫn tất bật. Clair không nghĩ cô ta có thời gian nghỉ ngơi.

“Bác sĩ đang ở đường dây số bốn.” Cô ta nói, hất đầu về phía chiếc điện thoại trên tường.

Clair cảm ơn cô ta rồi đứng dậy. Cơ thể rệu rã còn hơn cả cái ghế kim loại cũ kĩ mà cô bắt đầu cảm thấy quen thuộc từ vài giờ trước.

Khắp người cô đau ê ẩm.

Xương cốt của cô nhức nhối. Cổ họng đau. Thậm chí cả hai mắt cũng như lồi ra. Lỗ mũi của cô biến thành nhà máy sản xuất nước mũi, và cả người cô lạnh run cầm cập.

Kloz thận trọng ngắm nhìn cô từ góc phòng của mình. Có vẻ trông anh ta cũng chẳng sung sức hơn là mấy.

Cô băng qua phòng tới chỗ đặt máy điện thoại, cầm ống nghe lên, ấn vào cái nút sáng đèn. “Thanh tra Norton đây.”

“Thanh tra à? Bác sĩ Beyer đây.”

Do bị cách ly, cô vẫn chưa được gặp trực tiếp người đàn ông này. Cô tự nhủ có lẽ vẻ ngoài của ông ta là sự pha trộn giữa George Clooney, Patrick Dempsey và anh chàng dễ thương trong series phim Scrubs, vì chàng luôn khiến cô mỉm cười, trong hoàn cảnh này cô cần có thứ gì đó khiến mình cười. Giọng ông ta thấp, cộc cằn và nhừa nhựa. Chất giọng của người mất cả đời cân nhắc ngôn từ cẩn trọng trước khi nói.

Ông ta hắng giọng rồi cho cô biết đúng những gì cô không muốn nghe. “Ca này vô vọng rồi. Cô biết thế, đúng không? Hết cách rồi.”

Clair lại liếc nhìn Kloz. Anh ta đã tạm dừng việc gì đó đang làm trên máy tính và quan sát cô. Ép chặt ống nghe vào tai, cô hạ giọng xuống. “Nếu người này mà chết, khả năng cao Anson Bishop sẽ cho phát tán virus gây bệnh SARS ra nơi nào đó trong thành phố. Hàng nghìn người có thể bị nguy hiểm.”

“Điều đó không làm thay đổi được thực tế, Thanh tra ạ. Người này đang ở giai đoạn cuối của khối u nguyên bào thần kinh đệm. Một khối u rất hung hãn đã chiếm cứ phần lớn não bộ của gã. Tôi có thể lấy khối u đó ra, chỉ là không thể nào phục hồi được tổn thương do việc đó gây ra. Nói thẳng là tôi ngạc nhiên khi gã vẫn còn sống đấy. Ngoài việc mất trí nhớ và mất chức năng dây thần kinh vận động, khối u đã xâm chiếm vùng vỏ não sau thùy đỉnh, vùng vỏ não vận động cả chính lẫn phụ. Ít nhất sau phẫu thuật gã sẽ cần phải thở máy. Chúng tôi đã để ý những diễn biến bất thường trong nhịp tim của gã, tôi tin rằng tầm nhìn của gã cũng bị ảnh hưởng. Chất lượng cuộc sống của gã…”

Clair nhắm nghiền mắt lại trong khi ông bác sĩ vẫn lải nhải. “Chúng tôi được biết rằng ông có thể cứu sống gã, rằng ông biết phương pháp điều trị nào đó…”

“Những nghiên cứu của tôi tại Hopkins là trị liệu siêu âm hội tụ.” Bác sĩ Beyer ngắt lời. “Một phương pháp điều trị u nguyên bào thần kinh đệm không xâm lấn, tuy nhiên chúng tôi chỉ mới đang ở những giai đoạn đầu của thử nghiệm lâm sàng. Giá như vài năm về trước gã được chuyển tới tay tôi, có lẽ tôi đã có thể giúp gã, nhưng giờ thì sao? Căn bệnh này đã chuyển biến quá nhanh. Giờ không còn phương pháp điều trị hay trị liệu nào khả dĩ nữa đâu. Quá muộn rồi.”

“Ông còn làm được gì nữa không?”

“Chẳng làm được gì nữa cả. Giúp gã ổn định, khiến gã cảm thấy thoải mái chờ đợi điều không thể tránh khỏi. Tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu gã sống thêm được một hay hai ngày trong tình trạng hiện thời.”

Clair liếc nhìn Kloz. Ánh mắt anh ta đầy những tia hy vọng. Cô quay mặt đi rồi nói tiếp. “Tôi cần ông nói với báo chí rằng Paul Upchurch đã vượt qua cuộc phẫu thuật tốt hơn mong đợi. Gã đã ổn định. Và ông có kế hoạch đưa gã quay về Hopkins để tiếp tục điều trị ngay khi sức khỏe của gã cho phép. Ông phải thuyết phục họ rằng mình rất kỳ vọng vào kết quả điều trị của gã.”

Bác sĩ Beyer không đáp.

Clair liếc đồng hồ đeo tay. “Bác sĩ, Anson Bishop vẫn đang ở đâu đó ngoài kia. Chúng tôi cần hắn phải tin rằng chúng ta đang làm mọi thứ ta có thể làm, rằng Upchurch đang nhận được sự điều trị mà gã một mực đòi hỏi. Không cần ông phải nói chi tiết - hãy viện cớ luật bảo vệ quyền riêng tư không cho phép công bố - chỉ cần gây cho họ cái ấn tượng đó là được rồi.”

“… Thanh tra, tôi có trách nhiệm với bệnh nhân của tôi, danh tiếng…”

“Những hành động của ông có khả năng sẽ cứu được hàng nghìn mạng người. Tên này, Paul Upchurch, đã bắt cóc và sát hạt hàng loạt các cô gái. Hai trong số các nạn nhân của gã ở ngay trong bệnh viện này và đang chiến đấu giành giật mạng sống. Khi gã chết, người duy nhất sẽ không ngần ngại nhảy múa ăn mừng chính là tôi, tuy nhiên chừng nào truyền thông còn quan tâm, chừng nào Bishop còn quan tâm, ta cần đưa ra chẩn đoán tích cực. Ít nhất là vào lúc này.”

Ông ta không nói gì một lúc lâu. “Tôi sẽ cần suy nghĩ đã, Thanh tra ạ. Có thể phải nói chuyện với luật sư của tôi. Sẽ thế nào nếu Bishop có tai mắt trong bệnh viện này đang theo dõi tình hình và báo cáo lại cho hắn? Cá nhân tôi không quen biết bất kỳ ai trong phòng phẫu thuật cùng mình. Nhóm của tôi ở Bệnh viện Hopkins tại Baltimore cơ.”

Clair thở dài, túm lấy một sợi tóc rối. “Tôi đang mắc kẹt trong phòng này. Tôi cũng cần ông nói chuyện với họ. Giải thích tình hình nguy hiểm đến chừng nào.”

“Cô đang đòi hỏi tôi hơi nhiều đấy, Thanh tra.”

“Ông sẽ làm thế chứ?”

“Tôi sẽ gọi lại cho cô sau.”

Ông ta gác máy trước khi cô kịp nói thêm điều gì. Clair đứng đó một lúc trước khi đặt ống nghe xuống.

“Gã sao rồi?” Kloz hỏi.

“Ngon rồi.”

Anh ta chưa kịp đáp thì ai đấy đã gõ lên cửa phòng họ. Nhìn qua cửa kính, Clair nhận ra Jarred Maltby từ CDC. Trông anh ta có vẻ không vui.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.