Nash
Ngày 6 - 5:01 sáng
“Đây là nơi anh làm việc à?”
Nash đứng trong văn phòng nhỏ mà Klozowski và Clair đã từng sử dụng tại Bệnh viện Stroger. Anh tuy vẫn còn yếu nhưng đã khá hơn trước. Cô y tá không vui vẻ gì khi anh tháo ống truyền khỏi tay, cô ta thậm chí còn kém vui hơn khi anh xuống khỏi giường và bảo rằng anh sẽ xuất viện. Cô ta có đe dọa sẽ gọi an ninh, Nash bảo cô ta cứ làm, nhưng nhanh lên - bảo họ xuống gặp tôi tại quán cà phê nơi họ đang giam giữ mọi người. Không một ai được rời đi, không một ai. Trên đường đi, Kloz kể cho anh tất cả những gì có thể kể - lược lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra. Họ đã ghé vào một văn phòng nhỏ phía đầu kia hành lang tính từ quán cà phê. Một phần trong anh đã hy vọng họ sẽ tìm thấy Clair trong phòng, đang nghỉ ngơi, đang hồi phục hoặc chỉ đơn giản là đã ngất đi, nhưng chẳng thấy cô đâu.
Nash quay số gọi Espinosa của đội SWAT đến lần thứ ba nhưng không thực hiện được. “Dịch vụ di động ở nơi này thật kinh khủng.” Anh càu nhàu.
“Họ đang ở ngay ngoài cửa bệnh viện, tốt hơn nên đi bộ ra ngoài đó.” Kloz bảo anh, cậu ta đã đẩy cửa bước ra.
Khi họ tới quán cà phê, Nash cảm thấy mặt mình đỏ bừng vì tức giận.
Trong quán trống rỗng.
Anh tóm lấy một chiếc ghế nhựa rồi ném qua phòng. “Mẹ kiếp!”
Những cái bàn bị xô sang một bên, rác rưởi vứt đầy sàn. Nhìn như ai đó đã kích nổ một quả bom, nhưng bản thân căn phòng thì lại trống hoác.
“Chúng ta không thể giữ họ được sau khi CDC đã nới lỏng lệnh phong tỏa.”
Nash quay lại thì thấy một người đàn ông da đen hói đầu, tầm năm mươi tuổi đang đứng cạnh một thang máy. “Anh là ai?”
“Jerome Stout, trưởng đội an ninh bệnh viện.” Stout bước đến chìa tay ra nhưng Nash không bắt tay, anh quay lại với căn phòng trống trơn.
“Anh đã để mặc kẻ bắt cô ấy bước ra khỏi đây, anh có biết không hả? Anh để cho một kẻ đã giết ít nhất hai người trong bệnh viện của anh, trong ca trực của anh, bước ra khỏi đây.” Nash nói. “Nếu có chuyện gì xảy ra với cô ấy, nếu cô ấy mà có bị làm sao, tất cả là tại anh.”
“Tôi không có lựa chọn. Tôi đang làm theo lệnh cũng như anh thôi. Đây là bệnh viện chứ không phải nhà tù, và chúng tôi đã suýt có một cuộc nổi loạn khi phải giam mọi người ở đây trong thời gian lâu như vậy. Chúng tôi biết được tên tuổi và thông tin liên hệ của tất cả rồi.”
Nash lùa tay vào mái tóc. “Ồ, tôi rất mừng vì sự chu đáo của anh.”
Một thang máy vang lên tiếng ting, sau đó ba nhân viên bảo vệ bước ra.
Từ tiền sảnh khác đối diện với quán cà phê, ai đó đang la hét.
Anthony Warnick.
Có ít nhất một tá sĩ quan của Sở đi theo anh ta cùng hai người đàn ông nữa mặc trang phục SWAT trang bị đầy đủ - Espinosa và Thomas. Espinosa mặt tái nhợt nhưng trông vẫn khá hơn lần trước Nash trông thấy cậu ta. “Chúng tôi tìm thấy hai viên sĩ quan mất tích của anh rồi đây, cả hai đều đã ở phòng Cấp cứu từ đêm qua. Chính tôi vừa nãy cũng phải mất vài giờ ở đó nhưng giờ thấy đỡ hơn rồi.”
Nash nói. “Có thấy Clair đâu không?”
Espinosa lắc đầu. “Hurless bảo chúng tôi phải lục soát từng phòng một. Ông ấy đang hợp tác với các đặc vụ liên bang và nhất trí rằng dù là kẻ nào đứng sau vụ này cũng đang sử dụng bệnh viện làm vùng số không. Họ nghĩ rằng ngài thị trưởng cũng ở đây. Trừ phi anh muốn giải quyết mọi chuyện bằng cách khác, nếu không chúng tôi sẽ bắt đầu từ tầng trên cùng rồi xuống dần. Tôi đã cho người chốt tại tất cả mọi lối ra. Chúng tôi đang xác nhận danh tính của mọi người.”
“Vậy còn những người từng ở trong này?”
“Chúng tôi đã lập hồ sơ tất cả rồi. Không bỏ sót ai hết. Tôi hứa danh dự với anh điều đó đấy.”
Nash siết chặt vai người đàn ông. “Cảm ơn cậu.”
Espinosa gật đầu rồi quay lại với nhóm đông đảo sau lưng mình. “Từng căn phòng, từng nhà vệ sinh, dưới gầm từng cái giường. Tôi muốn từng milimét tòa nhà này phải được lục soát. Không một cái gì bị bỏ qua. Cũng không được nghe lệnh của bất kỳ ai. Gặp phải bất cứ vấn đề gì liên hệ lại với tôi.”
“Thông tin liên lạc ở đây không ổn đâu.” Nash nhắc nhở.
Stout nói: “Đó luôn là vấn đề ở nơi này. Tất cả mọi thiết bị.” Ông ta chỉ tay vào bức tường bên trái mình. “Thấy mấy cái điện thoại đỏ này không? Anh sẽ thấy chúng ở khắp bệnh viện. Chúng được nối trực tiếp đến văn phòng của tôi ở khu an ninh. Dùng các điện thoại này và tôi sẽ giúp anh kết nối với bất kỳ ai từ đó. Tôi có thể kết nối anh với người khác, thông qua hệ thống truyền tin nội bộ, bất kỳ thứ gì anh cần.”
“Đã hiểu.” Espinosa nói. Cậu ta dò xét Nash một lúc, rồi ngần ngừ nói tiếp. “Còn một chuyện nữa, và chuyện này thì khó khăn đây, không dễ nói ra đâu. Bằng chứng hiện tại cho thấy kẻ chịu trách nhiệm về những cái chết trong bệnh viện này, việc ngài thị trưởng và vị thanh tra của chúng ta mất tích, đang hợp tác trực tiếp với Thanh tra Sam Porter và có thể chịu trách nhiệm về những cái chết liên quan đến cuộc điều tra 4MK. Xin hãy không ngừng cảnh giác cao độ.”
Vài tiếng xì xào lan truyền khắp đám đông. Ai ai ở đây cũng biết Sam.
“Đi nào!” Espinosa quát lên. “Nhanh nhẹn và có tổ chức. Tất cả mọi người quan sát thật kĩ!”
Cả nhóm giải tán. Vài người lên bằng thang máy, vài người lên cầu thang bộ. Chỉ trong vòng ba mươi giây, chỉ còn lại Kloz và Nash cùng Warnick.
“Tôi nhận được lệnh phải bám sát anh.” Warnick nói với anh. “Ngài thị trưởng vẫn là ưu tiên cao nhất.”
Nash tảng lờ anh ta rồi quay sang Kloz. “Cho tôi biết chính xác Clair được nhìn thấy lần cuối cùng ở đâu.”