Porter
Ngày 6 - 2:18 sáng
Nằm ngoài Căn cứ Không quân Charleston, Atlantic Aviation chiếm vài tòa nhà và có hai đường băng tùy ý sử dụng. Vào giờ này, gần như toàn bộ cơ sở vật chất đều có vẻ không ai đụng tới. Porter được vẫy tay qua cửa an ninh và tiến đến chiếc Gulfstream đang chờ. Không giống chiếc phản lực lần trước, chiếc phi cơ này không mang logo của Talbot Enterprises trên đuôi; ngoài số hiệu đăng ký, chẳng có dấu hiệu nào khác trên máy bay nữa. Các đèn trên đường băng đều đã bật sáng, một người đàn ông mặc đồng phục phi công đứng bên cầu thang, chỉ Porter đi về phía hai chiếc SUV khác đang đỗ.
Viên phi công phụ từ chuyến bay trước của anh.
Biểu hiện trên nét mặt ông ta rõ ràng đầy lo lắng.
Ông ta mở cửa xe cho Porter ngay trước khi kịp tắt máy. Ông ta quát lên át tiếng động cơ máy bay. “Các đặc vụ liên bang đang theo dõi toàn bộ tài sản nhà Talbot, chúng tôi phải mượn chiếc máy bay này của một người bạn. Tôi có thể đưa anh quay về Chicago, nhưng không dám đảm bảo sẽ không có ai đợi chờ chúng ta khi hạ cánh.”
“Tôi không muốn Emory phải gặp thêm rắc rối nữa.” Porter bảo ông ta. Trong tay anh vẫn cầm điện thoại của mình, anh bỏ tọt nó vào túi.
Viên phi công chộp lấy một bên vai Porter dẫn anh đến các bậc cầu thang dẫn lên máy bay. “Ngay cả nếu họ có lật được trò bài tây này, họ sẽ không thể truy ngược về Emory được đâu. Con bé trong sạch.”
“Thế còn ông?”
“Tôi chỉ là người được thuê thôi. Chỉ biết tuân thủ mệnh lệnh nhận được qua email được gửi qua hàng tá tài khoản. Họ mà cố truy tìm thì sẽ chỉ sa vào lưới nhện mà thôi. Tôi không lo đâu. Tôi chỉ việc bảo rằng mình chẳng biết gì hết.” Ông ta hất đầu về phía máy bay. “Tôi đã rửa xong mấy cái ảnh rồi, ở bên trong đấy. Vào đi rồi thắt dây an toàn vào, chúng ta phải đi ngay.”
“Bà ta nữa. Bà ta đi cùng tôi.” Porter nói, quay lưng lại với cầu thang.
Viên phi công nhìn theo ánh mắt anh, cái nhìn bối rối hiện trên gương mặt. “Ai cơ?”
Sarah đã biến mất.