Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 95

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 6 - 3:31 sáng

Mất hai mươi tám phút để huy động nhóm của Grainger tại Charleston, thêm ba mươi mốt phút nữa để tới được ngôi nhà trang trại. Gần một tiếng sau khi Poole thực hiện cuộc gọi, sau ba giờ sáng một chút, họ đã di chuyển vào vị trí khi anh lắng nghe từ chiếc xe tải liên lạc giờ đang đỗ bên ngoài Khách sạn Guyon.

“Gwendle vào vị trí.”

“Jordan vào vị trí.”

“Suarez vào vị trí.”

“Đây là Michaelson, tôi quan sát được một chiếc xe trên lối xe vào nhà. Một chiếc Lexus bạc, biển kiểm soát Illinois TW84R3. Xe không có người.”

“Không có đèn trong nhà. Không thấy ai hết.”

“Cảnh giác đấy.” Grainger nói. “Porter có thể chỉ đang ngủ.”

Họ đã khám xét phần còn lại của kho thóc nhưng không tìm thấy gì. “Lonestar Một vào vị trí, mạn bắc và mạn tây.”

“Lonestar Hai vào vị trí, mạn nam và mạn đông. Tầm nhìn rõ.”

Poole hiểu lonestar là mật danh hai người bắn tỉa của Grainger. Các tay súng bắn tỉa liên bang không dùng tên thật trên các đường dây liên lạc. Căn cứ vào những bức ảnh vệ tinh, nhiều khả năng họ ẩn nấp trong những cánh đồng, có khả năng họ đã tìm được cái gò cao nào đó để có được trường nhìn tốt.

Chắc chắn tất cả đều đang đeo kính hồng ngoại, may nhờ vài giờ còn lại của bóng tối đã cho họ tấm bình phong hoàn hảo.

Grainger quay lại đường dây. “Gwendle, lo trên gác. Suarez, lo dưới nhà. Jordan sẽ phá cửa. Di chuyển theo lệnh tôi.”

“Rõ.”

“Ba, hai, một, lên.”

“Đặc vụ liên bang đây!” Ai đó thét lên.

Poole nghe thấy âm thanh quen thuộc của khối kim loại phá cửa, anh tự hình dung ra cảnh Jordan nâng khối kim loại nặng nề tới lui trước khi lao vào cửa. Lớp gỗ vỡ nát rồi bung ra với tiếng lạo xạo đầy thỏa mãn. Theo sau đó là hai tiếng nổ lớn, những trái lựu đạn cay, không nghi ngờ gì nữa sẽ được quẳng vào nhà từ khe hở, tiếp theo là tiếng chân chạy rầm rập. Thêm nhiều tiếng la hét.

“Tiền sảnh trống!”

“Cầu thang trống!”

“Phòng ăn trống!”

“Các giường ngủ một và hai trống!”

“Phòng khách - Không được cử động! Không được cử động!”

“Các phòng ngủ còn lại, phòng tắm trống!”

“Suarez.” Grainger gọi.

“Cậu tìm được gì rồi?”

Không trả lời.

“Suarez?”

Không thấy gì.

“Gwendle - quay xuống nhà, kiểm tra Suarez đi!”

Và Suarez lên tiếng: “Phòng khách… trống. Tôi có một cái xác ở đây. Phụ nữ. Ôi trời.” Anh ta nôn khan, chiếc micro điều khiển gắn trong tai ghi rõ âm thanh này thành tiếng lạo xạo.

“Jordan đây. Suarez bị… khó chịu. Chúng tôi có một xác nữ. Khoảng tầm ba mươi, bốn mươi tuổi, rất khó nói. Tóc ngắn màu nâu. Cô ấy mặc váy trắng, chất liệu mỏng, gần như là váy ngủ. Kẻ nào đó đã khắc chữ lên người cô ấy. Tệ lắm. Mất một bên mắt và một bên tai, có vẻ như còn mất cả lưỡi nữa. Tôi có ba chiếc hộp trắng được buộc bằng dây đen. Tôi sẽ để nguyên lại hết cho đội CSI. Nguyên nhân chết có vẻ như bị cắt cổ. Có một con dao thái thịt nằm trên sàn cạnh xác chết. Chúng còn sử dụng một thứ khác trên người cô ấy, có thể là dao mổ, một thứ có đầu nhỏ. Chúng khắc chữ trên người cô ấy - viết lên khắp mặt cô ấy, lên cổ, hai cánh tay… tất cả những chỗ da để trần… không nhìn điều xấu, không nói điều xấu, không làm điều xấu. Chúng tôi sẽ… chúng tôi sẽ cố nhận diện cô ấy bằng dấu vân tay hoặc từ răng. Vẫn chưa hết. Khắp căn phòng này toàn máu. Máu cũ rồi, không phải máu của cô ấy. Đã phủ một lớp bụi dày, chắc phải vài năm rồi. Còn một chi tiết nữa. Kẻ nào đó đã khắc dòng chữ Cha hãy tha thứ cho con trên mặt bàn làm việc trong phòng hắn. Tôi không thấy bất kỳ vụn gỗ nào, rất khó nói nó có phải được viết gần đây hay không.”

“Grainger? Gwendle đây. Tôi tìm thấy máu ở cả một trong những phòng ngủ trên gác nữa. Cũ rồi, giống như dưới này. Không phải mới đây. Nhưng nhiều máu lắm. Khả năng cao đã có người chết.”

Poole vặn to âm lượng điện thoại của anh. “Có muối trên thi thể hoặc xung quanh đó không? Quanh các điểm dính máu có muối không?”

“Muối ạ?”

“Trên da và quần áo cô ấy… có chút muối nào không?”

“Chờ chút.”

Một lúc sau Jordan quay lại. “Không hề thấy muối. Tôi không nghĩ cô ấy đã chết lâu như vậy, xác vẫn còn ấm. Máu cô ấy vẫn còn tươi lắm.”

“Có thấy Porter đâu không?”

“Lonestar Một và Hai.” Grainger nói. “Có chuyển động ngoài nhà không?”

“Không thấy.”

“Không có gì hết.”

“Lại Gwendle đây. Các bức tường trong nhà này treo đầy ảnh trẻ con. Tôi tìm thấy một khung ảnh trên chiếu nghỉ dẫn lên cầu thang. Có rất nhiều bụi phủ quanh đây và căn cứ theo những vết bẩn trên mặt kính, tôi đoán nó mới được cầm gần đây.”

“Cậu gửi ảnh cho tôi được không?” Poole hỏi.

“Chờ chút.”

Một lúc sau, điện thoại của Poole có âm báo. Khi nhìn vào bức ảnh thằng bé trên màn hình, anh cảm thấy mặt cắt không còn giọt máu.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.