Clair
Ngày 6 - 2:38 sáng
Lại rên rỉ.
Clair nửa thức nửa ngủ khi lắng nghe ngài thị trưởng ở phòng bên. Ban đầu tiếng rên rỉ còn nhẹ nhàng, gần như là tiếng khóc thút thít, nhưng rồi ngày càng to tiếng hơn, khẩn thiết hơn.
Dậy rồi sao?
Ông ta gào lên. Một tràng những tiếng thét kinh khiếp, đầy đau đớn đủ sức dứt hẳn Clair khỏi cơn buồn ngủ đeo bám. Cô đang nằm trong góc phòng, hai chân gập lại dưới người, hai cánh tay ôm lấy ngực, với tiếng thét cuối cùng ấy, cô thấy mình đã đứng dậy và nhìn vào lỗ thông gió.
“Thị trưởng Milton? Có chuyện gì thế? Ông có ổn không?”
Nức nở.
Có điều gì đó trong tiếng khóc của một người đàn ông trưởng thành vào lúc này, ngay cả là người đàn ông này, kẻ mà cô cực kỳ ghê tởm, khiến cô không thể căm ghét nổi. “Barry?”
Cô biết tên ông ta qua báo chí, nhưng khi nó bật ra từ đôi môi cô vào lúc này nghe thật kỳ lạ.
“Mụ ta đã móc mất…”
“Móc cái gì của ông cơ?”
Thêm nhiều tiếng nức nở hơn, dài gần hai phút.
“Một bên mắt của tôi.” Cuối cùng ông ta nói. “Tôi nghĩ mụ ta đã móc mắt tôi. Tôi… không chắc được. Đã băng lại rồi nhưng đau quá. Ôi lạy Chúa, chắc mụ ta đã… tôi phải kiểm tra.”
“Nếu đã băng rồi thì ông nên để yên nó đi. Tôi không hình dung được nó sẽ như thế nào, nhưng ai mà biết được mụ ta có rửa sạch vết thương không, hay có cho ông dùng tí kháng sinh nào không. Nếu ông mà tháo băng ra ở đây, nguy cơ nhiễm trùng vết thương rất lớn đấy.”
“Tôi cần phải biết.”
Clair run rẩy. Cô đang lạnh thấu xương cốt nhưng đã đỡ hơn hồi nãy. Cơn sốt hoặc đang gián đoạn hoặc ít nhất thì nó đang lùi dần. Cô thấy khát. “Đừng chạm vào nó. Hai tay của ông không sạch đâu.”
“Tôi vừa tháo một bên băng ra. Tôi chỉ luồn một ngón tay vào dưới lớp băng thôi, sẽ không tháo hẳn ra đâu.” Khi nói những lời này qua làn nước mắt, giọng ông ta không giống người trưởng thành mà chỉ như một đứa trẻ. Một thằng bé khiếp sợ những gì có thể xảy đến tiếp theo.
“Ông không nên chạm vào nó thì hơn.”
Ông ta không nói cho cô biết mình tìm thấy gì. Những tiếng khóc bật ra sau đó là quá đủ.