Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Đêm hôm đó Thanh tra Welderman quay lại. Ông ta không bước vào trong nhà mà đỗ ngoài lối xe vào nhà, ngồi sau tay lái, động cơ đang chạy, cửa kính xe kéo xuống hết, một điếu thuốc cứ thi thoảng lại thò ra khi ông ta gạt tàn thuốc. Ông ta ngồi đó khoảng năm phút thì Tegan và Kristina ra khỏi nhà rồi trèo vào ghế sau. Tôi quan sát khi chiếc xe phóng đi, những chiếc đèn đuôi dần biến thành những vệt đỏ bé xíu trước khi biến mất vĩnh viễn. Chỉ vừa mới qua chín giờ.

“Anh có biết chúng nó đi đâu không?” Tôi hỏi.

Paul đang nằm trên giường của anh ấy, sáng tác cuốn truyện tranh của mình, Những Bất hạnh của Maybelle Market. Anh ấy đã thó một trong những chiếc áo len chui đầu của Tegan từ phòng con bé đêm qua, giờ anh ấy giơ cái áo lên và hít hà thật sâu. “Im nào, tao đang cố gắng tìm cảm hứng.”

“Bằng cách hít ngửi áo len của Tegan à?”

“Hít ngửi đồ lót của nó thì bệnh hoạn quá.”

Tôi hoàn toàn chắc chắn Paul có hẳn một bộ sưu tập quần áo các loại của Tegan đang giấu đâu đó, nhưng tôi chưa tìm ra.

“Gần như đêm nào ông ta cũng đưa chúng nó đi đâu đấy. Đi đâu nhỉ?”

Paul đặt cái áo len sang một bên rồi lại bắt đầu vẽ. “Tao nghĩ mày nên tập trung vào những điều tích cực thôi - ngay bây giờ kẻ đang ngồi trên ghế sau xe cảnh sát không phải là mày. Đó không phải là cách tận hưởng một buổi tối.”

“Anh có biết ông ta đưa chúng nó đi đâu không?”

Paul lục lọi qua đống bút vẽ, chọn lấy một cái màu đỏ, rồi bắt đầu tô màu bản phác thảo. “Bạn tôi ơi, mày đang hỏi sai câu hỏi rồi đấy.”

“Em á?”

“Câu mày nên hỏi đó là làm thế nào mày cưa được ẻm Kristina để cạ thân thể mày vào thân thể ẻm, như ẻm đã làm trong phòng khách riêng ấy.”

Mặt tôi lại đỏ rần. “Con bé chỉ nghịch ngợm thôi.”

Paul khịt mũi. “Dưng mà nó nghịch với mày đấy. Đối với những đứa thông thạo tâm lý của phụ nữ như bọn tao ấy, đây là cách con bé tinh tế cho mày biết rằng mày đủ trưởng thành để đi chuyến này. Tất cả những gì mày cần làm là mua vé và trèo lên xe.”

“Em chắc như bắp rằng con bé không có ý đấy.”

Anh ấy tảng lờ tôi. “Con bé đã bật đèn xanh với mày rồi. Nó muốn mày thơm vào chỗ ấy của nó. Muốn mày ấy nó từ đằng sau. Mạnh bạo ve vuốt cơ thể nó. Ngủ với nó. Chơi trốn tìm với… Bishop này, nếu mày biết nghĩ một chút thôi, mày sẽ chạy băng qua hành lang vào phòng nó, chui xuống gầm giường, đợi chờ Nàng Thơ của mày về nhà, ngất ngây sau một đêm chơi bời của lũ con gái.”

“Đêm chơi bời của lũ con gái? Với thanh tra cảnh sát à?”

“Thế mày nghĩ chúng nó đi đâu?” Paul đóng nắp cây bút chì màu đỏ rồi bắt đầu chọn cây bút màu xanh. “Thế chúng nó ăn mặc thế nào? Hai cô em ở chung nhà đáng yêu của chúng ta ấy?”

Tôi bảo nó Tegan mặc váy đen và đi giày cao gót. Tôi nghĩ váy của Kristina có màu xanh thẫm nhưng rất khó nhìn ra màu gì dưới ánh đèn.

“Đi với chúng mình tụi nó không ăn mặc như thế.” Paul chỉ rõ. “Mà chúng mặc áo thun và những chiếc áo len lôi thôi, lếch thếch lúc nào cũng mướt mồ hôi. Hôm nay là một dịp đặc biệt.”

Dưới hành lang, tôi nghe tiếng đóng sầm cửa, rồi tiếng Weasel la hét ai đó. Có khả năng là bạn cùng phòng của nó, Thằng Nhóc. Cả hai đứa này đều nhỏ tuổi hơn phần lớn chúng tôi một chút và luôn sống khép mình. Weasel có khi chỉ khoảng mười hai tuổi. Tôi không biết tên thật của thằng kia là gì - Weasel rất thân thiết với nó. Thằng bé có đôi mắt tròn, nhỏ và sáng, nó hay nhăn mũi mỗi khi cáu gắt, mà hầu như lúc nào nó cũng thế. Tôi chẳng hiểu tại sao mọi người toàn gọi nó là The Kid, “Thằng Nhóc”, nhưng mọi người toàn gọi thế nên tôi cũng gọi theo.

Paul giơ bức vẽ lên. Tegan trần truồng đang nằm trên chiếc khăn tắm của con bé, hai mắt nhắm nghiền. Kristina đang lảng vảng phía trên con bé, tay cầm chai kem dưỡng da rám nắng đang úp xuống, một giọt sắp rơi xuống lưng Tegan. Chiếc áo len dài tay màu đỏ của Tegan nằm chỏng chơ ở gần phía đầu con bé. Bức tranh khá đẹp.

“Libby đâu nhỉ?”

Paul liếc nhìn bức vẽ rồi chỉ tay vào một cái chân ở phía góc xa, gần như không nhìn thấy. “Ngay đó này.”

“Không, ý em là tại sao cô ấy không đi cùng chúng nó?”

Paul trợn tròn mắt rồi lại tiếp tục vẽ. “Em nóng bỏng Kristina đang ve vãn quanh mày thế mà mày lại ngồi đây tự hỏi về con bé khác như Libby hả?” Anh ấy lắc đầu. “Nó đang tuyệt vọng anh bạn ạ. Đừng có dây đến nó. Một con bé như nó sẽ chẳng bao giờ được. Nó sẽ chỉ ở đây vài tuần thôi, rồi ai đấy sẽ đánh xe đến hốt nó quay về cái nơi mà những con bé như nó thuộc về. Nó không hoài nhớ thế giới của chúng ta đâu, tốt nhất đừng quá gắn bó với nó. Thậm chí mụ Finicky còn chẳng buồn treo ảnh nó lên tường cơ mà.”

Tôi vẫn chưa nhìn thấy nàng, thực sự là chưa. Ngoài những cái liếc mắt thoáng qua. Mái tóc vàng óng dập dờn. Cái bóng của nàng trên tường. Thậm chí hôm nay, ngay giữa thanh thiên bạch nhật, nàng vẫn có thể biến mình thành vô hình - ẩn mình trong cây cối xung quanh cho đến khi nàng chẳng còn gì ngoài bóng ma một đứa con gái.

Tôi bước ra cửa ghé tai vào cánh cửa gỗ. “Anh nghĩ bây giờ cô Finicky đang làm gì?”

Paul nhún vai. “Tao đoán là đang luyện mấy trò phù thủy. Nấu chín trẻ con trong vạc dầu dưới tầng hầm. Đun sôi trong ba mươi phút, sau đó cho ớt cựa gà với một ít muối.”

Khi tôi mở cửa dòm vào tiền sảnh, tôi chẳng thấy ai. Cửa phòng Weasel vẫn đóng chặt. Kristina và Tegan để cửa phòng mở toang. Cửa phòng Vince cũng mở - cả ngày hôm nay tôi không gặp nó. Tôi không buồn vì chuyện ấy. Cửa phòng Libby không mở cũng không đóng, mà chỉ mở hé. Phía bên trong chẳng có gì ngoài bóng tối.

Paul ném về phía tôi một thanh kẹo. Nó trúng vào một bên sườn tôi rồi rớt xuống đất. “Kristina thích sô cô la lắm - để lấy lòng thì tuyệt vời đấy.”

Tôi nhặt thanh kẹo lên, nhưng không đến phòng của Kristina.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.