Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 161 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 88

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 6 - 2:28 sáng

“Nói lại tôi nghe nào.” Hurless nói.

Frank tiếp tục đọc, nhanh chóng lật qua các trang hồ sơ anh lấy trộm được của Porter từ khi ở Charleston. Ngón tay anh lướt qua đoạn văn bản với một tốc độ chớp nhoáng khi đọc từng từ. “Chúng ta không có thời gian để tôi nhắc lại đâu.”

“Cứ nói tôi nghe đi.”

Họ đang ngồi trong xe liên lạc của FBI, vẫn đang ở Sân bay O’Hare, cách xa các máy quay và micro của giới báo chí. Cho dù giới truyền thông đã được lệnh tránh xa đường băng, nhưng trang thiết bị của họ vẫn đủ tốt nếu không muốn nói là xịn hơn hẳn đồ của Cục. Kể cả từ khoảng cách xa, họ vẫn có thể quay được cả hình cả tiếng, Poole không thể mạo hiểm để thông tin sai bị lọt ra ngoài, không phải bây giờ. Hurless cũng hiểu điều này. Ông ra lệnh tất cả mọi người di tản hết khỏi chiếc xe tải để ông và Poole nói chuyện riêng.

Trong khi tiếp tục đọc hồ sơ của Porter, Poole tóm lược tất cả mọi chuyện đã xảy ra tại Charleston lần nữa.

Khi anh nói xong, Hurless xoa cằm rồi nhìn ra một trong những ô cửa sổ màu của máy bay. “Bishop đã liên hệ với văn phòng chi nhánh của chúng ta tại Chicago bốn lần rồi. Lúc nào cũng dùng một số khác nhau. Hắn không nói chuyện điện thoại đủ lâu để chúng ta lần ra được. Hắn đang cố gắng đàm phán thỏa thuận nộp mình, nhưng dường như hắn cảm thấy chúng ta không bảo đảm được an toàn cho hắn, sau vụ đã xảy ra tại Sở. Hắn nói rằng Porter đang hợp tác với một kẻ đồng lõa, kẻ có chức tước khá cao trong lực lượng thực thi luật pháp, nhưng hắn không biết là ai. Chừng nào còn cảm thấy không yên tâm, Bishop sẽ không tự nộp mình đâu.”

“Ông có tin hắn không?”

Hurless nhún vai. Nhìn ông cũng kiệt sức như Poole. “Chúng ta cần bắt sống cả hai người họ. Giam giữ họ, sau đó phân loại ra. Tìm kiếm ngài thị trưởng, các sĩ quan mất tích và thanh tra của Sở hy vọng vẫn còn sống.”

“Thanh tra nào từ Sở cơ?”

“Clair Norton. Cô ta đã biến mất từ Bệnh viện Stroger khoảng hai mươi tư tiếng trước.”

Poole vừa định nói anh không nghĩ Sam sẽ làm tổn thương Clair, nhưng anh không còn dám chắc nữa. Ngón tay anh vẫn đang dò theo đoạn văn bản khi đọc, bỗng ngừng lại. “Porter đã được chẩn đoán là gặp phải những vấn đề tâm lý nghiêm trọng ngoài chuyện mất trí nhớ do bị bắn. Anh ta bị rối loạn tâm thần, thậm chí cả các sự kiện gây ảo giác.”

Hurless nhíu mày. “Chẳng có chi tiết nào như thế trong hồ sơ về anh ta ở Sở.”

“Cũng chẳng có chi tiết nào như thế trong hồ sơ về anh ta ở Sở Cảnh sát Charleston. Họ sẽ không bao giờ cho phép anh ta trở lại lực lượng vì những vấn đề như thế.”

“Có thể họ không có thông tin. Nếu việc điều trị vào thời đó không phải theo lệnh của tòa án hoặc được Sở Cảnh sát Charleston tài trợ, nó sẽ được xem là hồ sơ mật. Porter phải đồng ý thì hồ sơ mới được chia sẻ.”

“Trong này có những lời khai của vài thành viên trong nhóm nhân viên, họ nói rằng mình đã bắt quả tang Porter đang nói chuyện với một người không ở đó. Nhiều người chứ không chỉ là một người. Khi được hỏi về điều này, anh ta nói rằng mình đang nói chuyện với một phụ nữ tầm tuổi mình, cao đến vai anh ta, tóc nâu và có trọng âm miền Nam - người vùng Nam Carolina. Miêu tả ở đây gần như tương đồng với miêu tả anh ta đưa cho tôi xem về Sarah Werner.” Poole ngước mắt lên. “Có tấm ảnh nào của bà ta không?”

Hurless lắc đầu. “Chúng tôi chỉ có một tấm ảnh. Tại căn nhà trang trại nơi bà ta ở cùng với Jane Doe dưới New Orleans. Chúng tôi khẳng định rằng đó chính là Sarah Werner thật, người mà anh phát hiện đã chết trong căn hộ của cô ta. Chúng tôi chẳng thu được gì về người phụ nữ đã đi cùng Porter.”

Poole cân nhắc điều này. “Chúng ta có bằng chứng nào rằng cô ta mới là Sarah Werner thật không? Còn gì ngoài những lời khai của anh ta không?” Hurless chưa kịp trả lời, Poole đã tìm thấy một thứ khác trên bìa tập hồ sơ dày. “Địa chỉ Porter khi anh ta sống tại Charleston là ở đâu?”

Hurless rút điện thoại ra và lục lại những ghi chép về vụ án. Khi tìm thấy địa chỉ của Porter, ông đọc to cho Poole nghe. Poole nhập mẫu đơn nhận dạng bệnh nhân bằng ngón trỏ. “Vậy nơi này là gì?”

“Thưa sếp?”

Người hỏi là một trong các nhân viên kỹ thuật ngồi bên một thiết bị liên lạc bên tay phải hai người.

“Gì thế?”

“Chiếc điện thoại di động lấy từ tay Đặc vụ Poole tại ngôi nhà phố 41 đã được kích hoạt. Chúng tôi lần ra địa chỉ rồi.”

“Ở đâu?”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.