Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 5 -10:02 tối

Nash thức dậy trong xe, không hề nhớ đang ngồi sau tay lái. Thậm chí anh còn chẳng nhớ mình đã rời khỏi căn hộ của Porter. Anh vẫn đỗ xe trên con phố nhà Porter, tạ ơn Chúa anh đã không cố gắng lái xe. Qua lớp tuyết trên kính chắn gió anh vẫn thấy được rất nhiều xe của Sở, các xe của đặc vụ liên bang và các xe tải của đội Điều tra Hiện trường đỗ cách xe anh nửa khu phố. Động cơ xe anh đang kêu rì rầm, phả ra hơi ấm từ các lỗ thông gió với những âm thanh mệt mỏi rời rạc. Anh thầm biết ơn ít nhất mình còn đủ tỉnh táo khởi động xe vào lúc nào đó, ngay cả nếu anh còn chẳng nhớ được mình có làm thế. Từng khớp xương trong cơ thể anh đau nhức. Anh không thở nổi bằng đường mũi còn cổ họng có cảm giác như con mèo hoang đã ở cả một tiếng trong đó mài móng vuốt. Tiếng chuông điện thoại đã đánh thức anh báo cuộc gọi đến. Chiếc iPhone rung lên trong ngăn để cốc trong xe khi chuông lại kêu.

Klozowski.

Nash lập bập lấy điện thoại ra ấn nút trả lời qua loa ngoài. “Tôi đây?”

“Chuyện quái gì thế? Tôi đã gọi cho anh suốt một tiếng rồi!”

Anh có cảm giác cầm điện thoại trong tay như cầm cục băng. Nash chỉnh công tắc sưởi ấm lên hết mức và nghe thấy tiếng rên rỉ phản đối từ phía sau bảng đồng hồ. Anh không thể ngừng run rẩy. “Tôi cảm thấy kinh khủng lắm, Kloz ạ.”

“Anh cũng thế hả? Ôi trời. Có lẽ anh đã bị lây từ lúc ở nhà Upchurch rồi. Không ai dặn anh phải tới đây à? Anh đừng nên chạy loăng quăng như thế, lây nhiễm hết cho mọi người bây giờ.”

“Tôi phải tìm Sam. Phải tìm Bishop. Phải tìm…” Nash nhớ rằng mình không được phép thảo luận về chuyện ngài thị trưởng và cố gắng ngăn mình không buột miệng.

“Ngài thị trưởng mất tích rồi.”

Phải mất một lúc anh mới thấm được tin này. Những suy nghĩ của Nash hỗn loạn. “Làm sao cậu biết về chuyện ngài thị trưởng?”

“Cái gì? Không, không phải ngài thị trưởng. Clair mất tích rồi.” Anh ta ngừng lời trong một giây. “Chờ đã, ngài thị trưởng cũng mất tích rồi à?”

Nash ngồi dậy, ép bộ não của mình hoạt động. “Cậu vừa nói Clair mất tích à?”

Kloz thở dài. “Chắc anh bị sốt rồi hay sao vậy. Đúng, Clair mất tích rồi. Clair của chúng ta ấy. Cô ấy xuống quán cà phê giải quyết chuyện gì đó, nhưng rồi từ lúc đó không ai thấy cô ấy hết. Cứ như thể… trời ạ, tám tiếng trước rồi. Trưởng nhóm an ninh đã cử người đi tìm cô ấy nhưng với lệnh phong tỏa của CDC, họ đang gặp khó khăn khi đi vòng quanh bệnh viện. Tất cả các thang máy đều mất điện còn các cầu thang bộ thì bị chặn. Người của ông ta có chìa khóa nhưng CDC không muốn mọi người di chuyển từ tầng này tới tầng khác. Hai trong số các sĩ quan của chúng ta cũng bị mất tích. Họ đã biến mất suốt cả ngày hôm nay rồi. Trong bệnh viện chúng tôi đang có hai xác chết, kẻ nào đó đang nhắm vào các nhân viên thực thi pháp luật, và giờ Clair biến mất rồi. Tôi đang ẩn náu trong văn phòng của chúng ta nhưng chỉ còn mỗi mình. Tôi không rõ giờ mình nên tin tưởng ai nữa. Theo tôi được biết, Stout đưa cô ấy đi.”

“Stout á?”

“Chúa ơi, anh tập trung vào được không? Anh ta là trưởng nhóm an ninh ở đây. Dù là kẻ nào làm chuyện này thì hắn cũng đang ở đâu đó trong bệnh viện này. Có thể bọn họ đã chết cả rồi. Nếu là Bishop, anh có thể tưởng tượng hắn sẽ làm gì Clair không? Hắn có tận những tám tiếng. Nếu tất cả là do Sam… nếu Clair nhìn thấy mặt anh ta… tôi không biết nên làm gì nữa anh bạn ạ. Tôi cần giúp đỡ.”

Nash lại nhìn ra ngoài kính chắn gió, nhìn vào tất cả những ánh đèn chớp nháy trước mặt tòa nhà của Porter. Một chiếc cáng đang được mang ra ngoài. “Tôi đã tìm thấy xác của Vincent Weidner trong căn hộ của Sam. Anh ta nằm trong bồn tắm.”

Giọng Klozowski càng nhỏ hơn nữa. “Tôi biết. Tôi đang theo dõi toàn bộ phần mềm nhắn tin đây - các tin nhắn, các bức thư điện tử, lưu lượng thông tin radio. Các đặc vụ liên bang nghĩ tất cả chuyện này do Sam gây ra. Thật sự tôi không muốn nghĩ theo chiều hướng đó… Tôi không ngừng tự nhắc mình không được nghĩ như thế, nhưng có quá nhiều bằng chứng. Poole vừa phát hiện một xác chết tại Charleston - một cái xác đã lâu rồi - được giấu trong garage nhà đồng đội của Sam. Một số đồ đạc của Sam cũng ở đó… cả một đống tiền.”

Nash nhắm chặt mắt lại và xoa xoa trán. Anh tự ép mình phải nhìn thấu suốt qua làn sương mù trong não bộ. “Cậu xem được hết các thông tin này sao?”

“Anh đùa à? Tôi có thể cho anh biết ba bộ phim khiêu dâm cuối cùng anh xem trên điện thoại nếu tôi muốn đấy. Giờ không phải là lúc thắc mắc các kỹ năng của tôi. Chúng ta cần phải đưa Clair trở lại.”

Nash tìm kiếm cần gạt số nhưng bàn tay anh đi lướt qua nó. Thực sự là lướt qua. Anh thử thêm hai lần nữa trước khi có thể nắm chặt tay quanh cần gạt. “Tôi tới đây. Tôi sẽ đến sớm.”

“Họ sẽ không cho anh qua cửa đâu. Toàn bộ tòa nhà này bị cách ly rồi nhớ không?”

“Tôi ốm mà, họ phải cho tôi vào.” Khi Nash quay sang bên quan sát dòng xe, đầu anh va vào cửa kính xe. Nash cảm thấy như mình sắp ngất. Anh tìm mấy viên thuốc Eisley đưa cho mình uống thêm ba viên nữa.

Tắt động cơ, anh dò xét một sĩ quan tuần tra đang vào xe gần tòa nhà của Porter. “Nhưng tôi nghĩ mình sẽ đi nhờ xe.”

Anh tự ép mình xuống xe, ra hiệu cho tay sĩ quan kia dừng xe. Vào lúc nào đó anh đã ngắt cuộc gọi với Kloz.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.