Poole
Ngày 5 - 3:17 chiều
“Anh đã trông thấy cái áo len này rồi đúng không? Trong bức ảnh này này?”
“Charleston Riverdogs.” Nash nói thẳng. “Nơi Porter từng làm tân binh.”
Họ đang quay trở về trong chiếc Escalade đen, cách Sở vài phút nữa.
Poole gãi hàng râu mọc lởm chởm trên cằm. “Khi tôi lần đầu tiên trông thấy cái thùng ảnh mà Clair tìm thấy trong căn hộ của Bishop, tôi đã có ấn tượng rằng nó có liên quan đến kiểu buôn người gì đó. Những sổ sách kế toán, các bức ảnh, tất cả.”
“Chúng tôi cũng nghĩ thế, nhưng Kloz đã số hóa mọi thứ trong cái thùng đó, so sánh các bức ảnh với những cơ sở dữ liệu về trẻ em mất tích, nhưng cậu ta chẳng tìm được ai hợp cả. Với mấy cái bảng tính chúng tôi chẳng tiến thêm được chút nào, chúng quá khó hiểu.”
“Theo cách tôi nhìn nhận, chúng ta có một trong hai bối cảnh ở đây.” Poole nói to suy nghĩ của mình. “Tất cả các nạn nhân đều có liên quan, bao gồm cả ngài thị trưởng. Nếu Bishop đã nói thật…”
“Tôi không tin Bishop.”
Poole liếc nhìn khiến anh ta im lặng. “Nếu Bishop đã nói thật. Porter bằng cách nào đó đứng sau mọi chuyện, cố gắng che đậy chuyện đã xảy ra với anh ta tại Charleston. “Cô ta đã ở đó, cô ta đã trông thấy tôi chuyện ấy nên, và cô ta phải chết.” Đó là những gì Bishop bảo tôi là Porter đã nói trước khi anh ta giết người phụ nữ tại Guyon.” Nash chưa kịp phản đối, anh nói tiếp. “Tôi biết, tôi hiểu rồi, rằng nếu Porter giết chết người phụ nữ đó. Tôi cũng không sẵn sàng đưa ra kết luận đó. Tôi đang cố gắng tỏ ra khách quan đây.”
“Được thôi, tôi sẽ chơi.” Nash nói. “Nếu Sam đang nói thật, và Bishop đứng sau mọi chuyện, thì điều đó có nghĩa là Bishop đang cố gắng nhắm chúng ta đến chuyện đã xảy ra tại Charleston, chuyện có liên quan đến những đứa trẻ trong các bức ảnh đó. Tôi nghi ngờ hắn sẽ giết chết tất cả mọi người để che đậy nó, hắn sẽ giết chết họ như một kiểu trả thù. Chúng ta biết Talbot rất thân thiết với ngài thị trưởng, rằng ông ta cũng có thể có liên quan.”
“Chẳng ai hành động một mình hết.” Poole chỉ rõ. “Ít nhất chúng ta có thể đồng ý với nhau chuyện đó được chứ?”
Nash gật đầu. “Với một người thì quá sức thật, ngay cả khi cả hai đều đang bị bắt, mọi thứ vẫn chưa dừng lại. Tôi đặt cược vào Weidner. Có thể người phụ nữ mà Sam nói tới đã ở Guyon cùng Bishop. Werner. Có thể là cả hai. Tôi không biết nữa.”
Poole liếc nhìn ra cửa kính xe. “Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về con virus.”
“Và?”
“Và tôi cảm thấy nó không đúng.” Poole nói. “Những vụ giết người của 4MK luôn rất kín đáo, riêng tư - mắt, tai, lưỡi - việc trộm một con virus, sử dụng nó theo cách hắn đã làm, hoàn toàn chẳng riêng tư chút nào. Hắn không biết ai sẽ bị lây nhiễm. Không có mục tiêu cụ thể nào cả.”
“Nhờ nó hắn có được thứ mình muốn cho Upchurch.” Nash nói rõ. “Lập tức họ phải mời ngay chuyên gia đến.”
“Tôi cũng nghĩ thế. Nhưng cứ có cảm giác nó… sai sai. Còn nhớ khi chúng ta ở trong Phòng Tác chiến và tôi nói cho anh biết về tiếng ồn không?”
“Anh đã nói rằng chúng ta cần thoát khỏi tiếng ồn, đó là đòn đánh lạc hướng.”
“Tôi nghĩ virus chính là tiếng ồn.”
“Có thể.”
Cả hai cùng im lặng một lúc, rồi Poole nói. “Nếu Bishop đang nói thật và Porter đứng đằng sau mọi thứ, con virus này sẽ giúp Porter thế nào?”
“Tôi sẽ không nhận kèo này đâu.”
“Anh đã nói sẽ nghĩ thoáng ra cơ mà.”
Nash hắt xì ba lần, lấy tay áo quệt mũi. “Xin lỗi. Chỉ là cảm lạnh thôi, tôi thề.” Anh ta lại hắt xì, cúi người xuống giơ một bàn tay lên. Trông anh ta như thể đang nín thở, lòng muốn những cơn hắt xì dừng lại. Khi cuối cùng nó cũng hết, anh ta ngả người vào lưng ghế, đôi mắt đỏ ngầu và sưng húp. “Sam chẳng có lý do quái gì đi phát tán một con virus hoặc đuổi theo những người có phản ứng đầu tiên. Đặc biệt khi những người đầu tiên đến hiện trường có thể sẽ là tôi hoặc Clair.”
Poole không đáp lại câu này. Ban đầu thì không. Anh muốn lựa chọn từ ngữ cẩn thận. “Có một chuyện tôi vẫn chưa nói cho anh biết. Vì tôi vẫn đang cố gắng tìm hiểu nó. Nhưng vì nó rất hệ trọng nên anh cần phải biết. Sau khi tôi nói chuyện với Porter sáng hôm nay, tôi có đưa ra đề nghị anh ta cung cấp thông tin liên hệ của người đồng đội cũ tại Charleston. Tôi cho rằng Bishop đang nói dối, nhưng tôi muốn kiểm tra lại cho chắc. Nếu đã xảy ra chuyện gì đó với Porter tại Charleston, thì tôi muốn biết nó là chuyện gì.” Anh ngừng lại một giây, liếc ra ngoài cửa kính xe, rồi nhìn lại Nash. “Tôi được biết rằng Derrick Hillbum đã tự treo cổ trong căn hộ của mình sáu năm trước. Tôi không rõ mọi chi tiết, nhưng ngay cả cho dù trông có vẻ như tự sát, nhưng cảnh sát địa phương đã xếp nó vào dạng án mạng tiềm năng. Rõ ràng có một bức thư, tuy ngắn thôi nhưng kiểu chữ viết không hợp với Hillbum - làm dấy lên nghi ngờ.”
“Lá thư ấy viết gì?”
Poole liếm môi. “Cha hãy tha thứ cho con.”
Nash co rúm người lại như thể biến mất trong chiếc ghế bằng vải nhung lông.
Poole không muốn nói ra phần tiếp theo, nhưng anh cảm thấy mình cần phải nói. “Nếu Porter muốn giết anh, Clair hay ai đó trong số những nạn nhân phản ứng đầu tiên, con virus đấy hẳn sẽ là một hung khí tuyệt hảo. Đổ hết tội lỗi cho Bishop chỉ là chút màn che đậy khéo léo. Nếu anh ta đang che đậy chuyện gì đó, một chuyện lớn thì anh ta có thể không muốn để lại bất kỳ nhân chứng tiềm năng nào còn sống.”
“Anh ấy có thể che đậy chuyện gì chứ?”
“Rất nhiều người quanh anh ta đã chết.”
Nash chế nhạo. “Anh ấy là thanh tra điều tra án mạng. Nói thế chẳng khác gì có quá nhiều chiếc xe chết tiệt đỗ quanh một người bán xe cũ.”
“Sáu năm trước Hillburn đã chết rất đáng ngờ. Nó xảy ra ngay trước nạn nhân đầu tiên của 4MK.”
“Chỉ là trùng…”
“Anh biết tôi không tin những chuyện như thế.”
“Sam cũng thế. Và anh ấy không bao giờ chủ tâm làm tổn thương Clair hoặc tôi. Không bao giờ.”
“Khoảng tám năm trước tôi có theo một vụ.” Poole nói. “Một cảnh sát tại Cincinnati, tên là Ben Preece. Anh chàng này đã gia nhập lực lượng gần mười lăm năm rồi, số lần được tuyên dương của anh ta nhiều hơn cả nửa đội đặc nhiệm gộp lại. Anh ta có thể dễ dàng được thăng lên chức đại úy nhưng anh ta lại chỉ muốn tiếp tục ở lại đội đặc nhiệm bài trừ tệ nạn, khăng khăng nói rằng ở vị trí ấy anh ta sẽ làm được tốt nhất công việc của mình. Cục An ninh Nội bộ nhận được một khiếu nại về buôn bán ma túy - Preece bị bắt quả tang lảng vảng ở khu ổ chuột trong thành phố lúc ba giờ sáng, anh ta đang bí mật theo dõi đúng tên buôn bán ma túy mà đội bài trừ ma túy đang ở đó để theo dõi. Chẳng có lý do gì mà một thành viên đội cảnh sát phòng chống tệ nạn lại xuất hiện ở đó, chắc chắn vào giờ đó thì không. Họ không tiếp cận anh ta, chỉ chụp vài bức ảnh và chuyển thông tin này về cho Cục An ninh Nội bộ. Tên buôn bán ma túy đó được phát hiện đã chết khoảng một tuần sau đó, vì dùng heroin quá liều. Nội Vụ đã đặt thiết bị theo dõi vào xe của Preece, xe riêng của anh ta, thậm chí theo dõi cả điện thoại của anh ta nữa. Và họ nhận ra một chuyện rất lạ - cứ ba hoặc bốn đêm một tuần Preece sẽ ra ngoài, nhưng lại để điện thoại ở nhà - dữ liệu GPS trên xe anh ta không khớp với điện thoại. Họ bắt đầu bám đuôi xe anh ta, bắt quả tang anh ta đang đi theo dõi những kẻ mà chẳng liên quan gì đến công việc của anh ta, theo dõi những kẻ như tên buôn bán ma túy đó. Cục bắt đầu dò la xung quanh gần hơn, lắp đặt máy theo dõi trên máy tính ở cơ quan lẫn máy tính cá nhân của anh ta. Hóa ra máy tính trên bàn làm việc của anh ta đã được chuyển nhượng cho một sĩ quan đội bài trừ ma túy vài năm trước, và khi đội IT sử dụng lại cái máy này, họ không xóa ổ đĩa theo đúng giao thức mà chỉ lập tài khoản người dùng mới. Không dễ tìm trừ phi anh biết cách tìm nhưng rõ ràng Preece biết cách tìm. Viên sĩ quan trước kia đã sử dụng một chương trình có tên là PassVault nhằm lưu trữ toàn bộ các mật khẩu của cậu ta, nên Preece đã đăng nhập vào máy tính với tư cách viên sĩ quan này, anh ta tiếp cận được toàn bộ các tài khoản của cậu ta gồm cả cơ sở dữ liệu do phòng bài trừ ma túy sử dụng. Họ đã kiểm tra các nhật ký và nhận ra cách Preece tiếp cận được thông tin hữu ích này ra sao. Trong khi đó, họ đã liên kết anh ta với sáu cái chết khác từ gần ba năm trước. Những lúc ấy anh ta đều đang ở gần đó. Cục vẫn để anh ta tiếp tục hoạt động, tuy nhiên theo dõi anh ta chặt chẽ và âm thầm kết nối dữ kiện. Họ phát hiện thêm hai cái chết nữa, một ở Indiana và một ở Tây Virginia - đó là khi tôi nhúng tay vào. Tôi liên kết anh ta với ba cái chết nữa, tất cả đều là cảnh sát. Nhắc cậu nhớ là cảnh sát biến chất - sau này chúng tôi tìm hiểu được - nhưng dù có là cớm bẩn hay không, chúng tôi biết anh ta đã giết họ. Anh ta đã che đậy dấu vết của mình, nhưng dù anh có lau dọn sàn nhà sạch sẽ đến bao nhiêu lần, anh cũng không thể xóa được hết vài dấu chân. Khi cuối cùng cũng đối đầu với anh ta, chúng tôi đã liên kết anh ta với mười bốn vụ giết người, ít nhất thêm ba vụ nữa chúng tôi không chứng minh được. Anh ta thừa nhận mọi thứ, không đòi được gặp đại diện liên đoàn, chúng tôi không phải còng tay anh ta. Anh ta thấy nhẹ nhõm. Preece đã nói anh ta đã muốn dừng tay lại nhưng không thể. Tôi nói có thể giờ này anh ta ngủ ngon được rồi. Sau đó anh ta kể cho chúng tôi nghe về đồng đội của anh ta.”
“Đồng đội của anh ta thì sao?”
“Anh ta nói đồng đội của anh ta biết anh ta đang làm gì, đã tìm ra từ khoảng một năm trước, và anh ta đã trả tiền cho y để giữ im lặng. Đồng đội của anh ta bị mắc bệnh tiểu đường và Preece nói rằng mình đã tráo một trong các chai insulin của y bằng nước muối. Anh ta nói với chúng tôi rằng giờ thì sự thật đã phơi bày, đồng đội của anh ta không phải chết nữa.”
Không nhìn anh ta, Nash nói. “Sam sẽ chẳng bao giờ hại tôi hoặc Clair, hay bất kỳ ai khác. Anh đang nghĩ sai về chuyện này rồi.”
“Đồng đội của Preece là anh họ anh ta… là gia đình.” Poole đáp. “Con người chúng ta thể hiện trước công chúng không phải là con người chúng ta trong bóng tối. Những kẻ xấu sinh ra từ cơn tức giận với hệ thống. Từng người một trong số các nạn nhân của 4MK trước đây đều từng phạm tội hình sự, đều bị trừng phạt vì tội ác của mình. Chúng ta không thể bỏ sót điều ấy. Kẻ nào có nhiều động cơ hơn? Đứa trẻ nào đó mắc kẹt trong hệ thống chăm sóc trẻ mồ côi hay một thanh tra?”
Nash nhắm mắt lại, ngả người vào lưng ghế.
“Charleston.”
“Gì cơ?”
“Không cần biết anh tin Bishop hay là Sam, cả hai giả thuyết đều dẫn đến Charleston.” Nash nói. “Anh đã yêu cầu tôi phải khách quan. Tôi giờ đang khách quan đây. Bishop đang hướng chúng ta đến Charleston và Sam có thể có gì ở đó không muốn chúng ta biết. Tôi sẽ sẵn sàng xem nếu làm thế chấm dứt được tất cả chuyện này.”
Anh ta rút điện thoại ra và quay số gọi Clair. Cuộc gọi chuyển thẳng vào hộp thư thoại. Anh ta mở ứng dụng nhắn tin và bắt đầu gõ tin nhắn.
“Anh đang làm gì thế?”
Không ngước mắt lên, Nash đáp. “Bảo Clair và Kloz tìm hiểu mối liên kết giữa Charleston với các nạn nhân trong bệnh viện.”
“Không hé lộ gì về ngài thị trưởng nhé.” Poole bảo anh ta. “Không cho đến khi chúng ta tìm hiểu được chuyện này.”
Nash không đáp. Soạn xong tin nhắn, anh ta ấn nút gửi rồi bỏ điện thoại vào túi.
Người tài xế phanh hơi gấp, phía sau chiếc Escalade nghiêng sang bên trái một cách vụng về, rồi lạng sang bên phải khi ông ta giành được quyền kiểm soát. Cả Nash lẫn Poole đều bị ngã sang bên. Đó không phải lỗi của ông ta, mạng lưới giao thông phía trước đang đứng yên với những chiếc đèn phanh đỏ chói, các xe đang cố gắng tránh va chạm nhau trên tuyết. “Xin lỗi.” Người tài xế nói. “Ở nhiệt độ thế này muối không hiệu quả lắm. Nó dùng làm tan băng ở khoảng 15 độ C.”
Nash lại hắt xì. “Trời đang lạnh bao nhiêu độ rồi?”
“Ngay bây giờ là 16 độ C. Có gió nữa thì nó lạnh như âm mười độ ấy.”
Poole nhòm ra ngoài kính chắn gió. Không một chiếc xe nào trên đại lộ Michigan chuyển động hết. “Ông cho tôi biết trên ấy đang xảy ra chuyện gì được không?”
Một bàn tay đặt trên bánh lái, người tài xế chỉ về phía trước bằng ngón trỏ.
“Có một đám đông đang tụ tập ngoài Sở. Có thể là sơ tán hay sao ấy.”
Điện thoại của Nash kêu ting ting. Anh ta rút nó ra khỏi túi, nhìn trừng trừng vào màn hình.
“Chuyện gì thế?”
Anh ta không đáp.
“Nash?”
“Tôi vừa nhận được tin nhắn từ một số điện thoại hạn chế.”
“Nó viết gì?”
““Các anh không thể bảo vệ tôi an toàn được đâu. Không ai làm được. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi chúng ta chết hết.”“ Nash dừng lại một giây. “Ký tên AB.”