Poole
Ngày 5 -1:00 chiều
“Các bức ảnh là mới chụp gần đây. Kiểu tóc không thay đổi.” Nash nói, nhìn xuống laptop của Upchurch.
Poole liếc nhìn Rolfes. “Cho tôi xin phép?”
Cô ta gật đầu.
Anh ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn, nhấp chuột phải vào một trong các bức ảnh, mở ra dữ liệu cho bức ảnh đầu tiên, rồi bức ảnh tiếp theo. “Cả hai bức cùng được chụp vào tuần trước.”
Rolfes cúi người xuống, nhấp chuột vào vài bức ảnh. “Với mỗi người phụ nữ gã đã chụp khoảng một tá ảnh với phục trang khác nhau. Vài người cuộn tóc lên, vài người thả tóc xuống. Tôi không rõ đây có phải là cách gã tạo ra nhiều nhân dạng không, hay là họ chỉ chụp thế để ra một tấm ảnh thích hợp.”
Poole cuộn chuột xuống qua thư viện ảnh. “Gã đã làm đến đâu rồi? Cô có thấy cái tên nào không?”
Cô ta lắc đầu. “Với hai người này thì không. Có vẻ gã vẫn chưa xong việc với họ. Nhưng có đến hàng trăm người khác trong vòng hơn mười năm qua. Không chỉ là bằng lái xe ở Illinois mà còn ở Louisiana, Carolina và cả New York. Gã đã hành nghề này được một thời gian rồi.”
Nash tặc lưỡi. “Sam có nói đến tên của hai người phụ nữ khi anh lần đầu vào nói chuyện với anh ấy, từ cuốn nhật ký. Anh có nghĩ…?”
“Kristina Niven và Tegan Savala.” Poole nhớ lại. “Tôi không biết nữa, có thể.”
Quay sang Rolfes, Nash hỏi. “Cô gửi bản sao tất cả các bức ảnh này cho Kloz được không?”
“Vài tiếng trước tôi đã làm rồi.”
Poole há miệng định phản đối, nhưng anh lại lấy ra tấm danh thiếp từ túi quần sau. “Cô hãy liên hệ với Đặc vụ Toàn quyền Foster Hurless theo số này, tiến hành thu xếp chuyển các bản sao đến cả văn phòng của FBI tại Chicago nữa nhé.”
Cô ta cất tấm danh thiếp vào túi áo ngực trên chiếc blouse. “Tất nhiên.”
Poole đứng dậy và liếc nhìn quanh căn phòng chật hẹp. Có một chiếc điện thoại dùng một lần nằm trên bàn trong túi bằng chứng. “Có điều gì hữu ích từ chiếc điện thoại này không?”
Rolfes nhún vai. “Còn tùy anh gọi thế nào là hữu ích. Loại điện thoại rẻ tiền, dùng một lần rồi vứt. Upchurch đã xóa hết nhật ký sau mỗi lần sử dụng thế nên đám IT đang cố gắng khôi phục lại các nhật ký cuộc gọi từ sóng tải. Phải mất vài tiếng chúng tôi mới có kết quả.”
“Khi có kết quả cô cũng cho tôi biết luôn nhé. Số của tôi có ghi đằng sau tấm danh thiếp đấy.” Poole hướng dẫn. “Cô có thấy bất kỳ thứ gì tựa như một cuốn nhật ký, sổ ghi chép, hay giống như vở bài tập hai màu trắng đen không?”
Rolfes hất đầu về phía bên kia căn phòng. “Dưới gầm giường ấy.”
Nash là người đứng gần nhất, anh ta quay lại và cúi người xuống nhấc tấm chăn Hello Kitty sang một bên.
Thở một hơi dài thườn thượt, anh ta tiếp tục lấy các thứ ra, bất kỳ thứ gì trong tầm với của anh ta - năm quyển vở bài tập loại mới vẫn còn được bọc kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng.
Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lại bên trong. Anh mở các trang này ra và đọc:
Chào Sam,
Tôi hình dung anh đang bối rối.
Tôi hình dung anh có những câu hỏi.
Tôi biết mình đã từng như thế. Tôi cũng có những câu hỏi. Tôi biết mà. Thật đấy.
Những câu hỏi là nền tảng của kiến thức, học hỏi, khám phá và tài khám phá. Một trí tuệ ham học hỏi là một trí tuệ có kiến thức vô biên. Một trí tuệ ham học hỏi là căn nhà kho rộng rãi mênh mông, một cung điện hồi ức bạt ngàn những phòng, những tầng gác và những thứ xinh đẹp sáng bóng. Nhưng đôi khi tâm trí ấy bị hủy hoại, bức tường ấy nứt vỡ, tòa cung điện hồi ức ấy cần phải được bảo trì, các căn phòng bị hư hỏng đến không thể khắc phục được nữa. Tôi e rằng tâm trí của anh rơi vào tình trạng thứ hai này. Những bức ảnh xung quanh anh, những cuốn nhật ký bên cạnh anh chính là những chìa khóa sẽ hỗ trợ anh khi đào bới trong đống gạch vụn, khi muốn tài tạo lại tâm trí mình.
Tôi ở đây là vì anh, Sam.
Tôi sẽ có mặt bên anh như luôn luôn thế.
Tôi đã tha thứ cho anh, Sam. Có lẽ những người khác cũng sẽ làm thế. Anh không còn là con người trước đây nữa. Anh còn tốt hơn thế nhiều.
- Anson
Đây là đoạn văn bản họ đã tìm thấy trên màn hình máy tính với Porter tại Khách sạn Guyon. Chỉ có ở đây nó không chỉ xuất hiện trên tờ giấy in mà còn được viết ngay trên trang đầu cuốn vở bài tập đặc biệt này. Poole đã xem quá đủ các cuốn nhật ký nên biết ngay nét chữ nguệch ngoạc run rẩy này sẽ không chỉ khớp với cuốn nhật ký gốc, mà còn khớp với cả những cuốn hiện đang bị giam cùng Thanh tra Porter. Chữ viết tay được cho là của Anson Bishop.
Nash đang ngồi trên sàn tựa lưng vào giường, ngước lên nhìn anh. “Nếu đó đúng là thứ tôi nghĩ, Bishop có thể đã dàn dựng nó. Như thế không có nghĩa là hắn cho anh biết sự thật.”
Tất nhiên là anh ta đúng, nhưng mọi chuyện có vẻ không ổn lắm.
Chuông điện thoại của Poole reo.
Nash vẫn đang nhìn anh. “Hurless à?”
Poole nhìn lên màn hình và gật đầu.
“Khi ai đó đã trải qua hết cái trò “bỡn sếp” thì tôi dám cá với anh, cuối cùng ông ta sẽ lần ra được anh, càng lâu bao nhiêu ông ta sẽ càng điên tiết bấy nhiêu.” Nash nói.
Poole miễn cưỡng ấn nút trả lời, áp điện thoại lên tai. “Đặc vụ Poole đây.”
“Tại sao anh ở lại ở nhà Upchuch?”
Như với tất cả các đặc vụ khác dưới quyền, Hurless đã truy cập vào dữ liệu GPS của Poole theo chế độ thời gian thực, nhưng việc ông ta chỉ thẳng ra thực tế ấy luôn khiến anh khó chịu.
Poole kể cho ông ta nghe thứ họ tìm thấy.
Hurless cân nhắc điều này một lúc. “Cử ai mang những trang sổ đó về văn phòng chi nhánh của chúng ta được không?
Chúng ta vẫn đang giữ laptop và máy in của Porter từ căn hộ của anh ta - chúng ta cần phải xem chúng có khớp không.”
“Rõ, thưa sếp.”
Hurless che tay lên ống nghe và nói chuyện với người khác. Khi quay lại với cuộc gọi, ông ta nói. “Có một chiếc SUV đang đợi anh ở ngoài, chiếc Escalade màu đen. Tôi muốn anh và tay thanh tra đó ngồi vào xe trong năm phút nữa.”
“Tôi cần phải quay lại Sở và tiếp tục thẩm vấn…”
“Năm phút.” Hurless ngắt lời. Rồi ngắt máy.
Poole không phải là người thích dùng ngôn ngữ chửi thề, nhưng vài lựa chọn đang xuất hiện trong đầu anh.