Clair
Ngày 5 - 4:58 chiều
Đôi mắt Clair bừng mở trong bóng tối tột cùng. Không có lấy một tia sáng, suy nghĩ đầu tiên của cô là về Emory Connors đã bị còng tay vào cáng cứu thương dưới đáy giếng thang máy.
Suy nghĩ thứ hai là về 4MK và cô nhanh chóng giơ hai tay lên đầu, kiểm tra cả hai tai (vẫn còn) và dụi mắt (cũng còn nguyên). Cô đang ngồi trên sàn, lưng cô dựa vào tường, ngay cả khi mũi đã điếc đặc cô cũng vẫn ngửi thấy mùi nấm mốc, mùi bụi và mùi thối rữa.
Cô không bị còng tay.
Không chấn thương.
Chẳng có cái cáng nào cả.
Clair thét lên, ngay cả cho dù cố họng rát bỏng, cô vẫn ép mình phải bật ra tiếng thét to nhất, kinh hoàng nhất, lạnh sống lưng nhất có thể. Tức giận, sợ hãi và phẫn nộ cùng hòa vào làm một trong tiếng hét mà ai nằm trong tầm nghe sẽ không thể làm ngơ được. Giọng cô vọng vào bốn bức tường vô hình, dội lại xuống cô từ trên cao, dội lại xuống sàn nhà ẩm ướt dưới chân cô, đến khi cuối cùng chúng cũng dừng lại, cô lắng nghe những tiếng vọng khi chúng yếu dần rồi tắt lịm.
Rồi không gian lại im ắng, tất cả bị quên lãng như thể chưa từng xảy ra. Chẳng còn lại gì ngoài âm thanh tiếng thở của chính cô.
Các ngón tay của cô sờ lên cổ, sờ cái chỗ mềm mềm nơi cô bị tiêm thuốc. Kẻ nào đó đã rịt miếng gạc bằng vải cotton lên vết thương, lau rửa mọi thứ rất sạch sẽ và gọn gàng. Cô xé toạc miếng gạc dùng tạm ấy ra quẳng sang một bên.
Súng của cô đã mất, tuy nhiên bao súng vẫn còn nguyên trên đai lưng.
Khi cô tự ép mình đứng dậy, đầu cô xoay mòng mòng như thể chứa đầy nước đang chảy bì bõm từ bên này sang bên kia. Sự bắt đầu của cơn nhức đầu kéo dài dồn ép từ phía sau hai bên mắt cô, ở sống mũi cô. Cô tự ép mình phải hít thở bầu không khí ôi thiu. “Xin chào?”
Lại là tiếng vọng và chỉ có thế thôi.
Khi Clair bắt đầu lần mò dọc các bức tường, bước từng bước chậm thăm dò, những ý nghĩ về Emory lại trở lại với cô. Cô bé ấy đã kể lại việc đầu tiên mình làm ngay sau khi thức dậy chính xác như cô đang làm. Emory đã đi vòng quanh nhà tù của mình vài lần rồi mới nhận ra nó không có cửa.
Clair chưa di chuyển xa quá 2m thì tìm được một cái cửa.
Cả cánh cửa lẫn khung cửa đều bằng kim loại. Núm cửa xoay được và kêu lách cách, cái khóa phía trên nó thì không. Cửa không có then, chỉ có một lỗ khóa. Bản thân cửa cũng chẳng hề suy chuyển tẹo nào, bất chấp Clair có dùng vai xô ầm ầm vào cửa đi nữa.
Trong một phút hoặc hơn, cô đấm rầm rầm vào cửa bằng mu bàn tay nắm lại thành nắm đấm, vì cô cảm thấy đó là điều đúng đắn phải làm, nhưng cô biết sẽ chẳng có ma nào chạy đến.
Cô lại rà các đầu ngón tay lên tường. Không phải bê tông hay gạch rỗng mà là đá - thô kệch và sần sùi, lát bằng xi măng.
Clair vươn người lên cao, chẳng cảm thấy gì. Cô nhún gối xuống rồi nhảy lên, vẫn chẳng thấy gì. Cô biết có một trần nhà, những tiếng vọng cho cô biết điều đó. Ngoài ra cô có thể áng chừng độ cao của nó - trần nhà cao ít nhất 2m7 hoặc 3m.
Sàn nhà là bê tông ẩm. Bẩn thỉu.
Cô chùi các ngón tay vào quần jeans.
Clair đã làm việc đủ lâu dưới các tầng hầm của Sở Cảnh sát Chicago nên nhận ra ngay những điểm tương đồng, nhưng cô có cảm giác đây không phải là nhà riêng. Cô không thể nói chính xác tại sao lại như thế nhưng đúng là có khác biệt. Dù là kẻ nào tiêm thuốc cô đi nữa, hắn cũng ra tay trên cầu thang bệnh viện. Về lý thuyết, chúng có thể đã mang cô xuống tầng hầm của bệnh viện mà không ai thấy, nhưng cô đã xuống đây vài lần rồi và cảm thấy chỗ này không giống không gian đó. Có thể là cũ hơn chăng?
Có thể kẻ nào đó đã mang cô ra khỏi bệnh viện chăng?
Cô giơ cổ tay lên xem giờ nhưng thậm chí còn không thể nhìn ra hình dáng cái đồng hồ trong bóng tối, đừng nói đến chuyện biết được mấy giờ đã trôi qua.
Klozowski sẽ đi tìm cô. Stout cũng thế. Ngay cả Barrington, ông ta sẽ không thể kiên cường thêm được nữa nếu không kiếm cô để phàn nàn vài câu. Nhân viên an ninh, các sĩ quan của cô, Sutter, ai đấy…
Tiếp theo cô nghĩ đến các sĩ quan đang mất tích của mình, Hendricks và Childs, chẳng ai đi tìm kiếm họ, không hẳn.
Lẽ ra cô phải đi tìm họ. Cô còn mong chờ ai làm nữa?
Quá hỗn loạn. Ai ai cũng chỉ lo lắng cho bản thân mình. Chẳng ai quan tâm cả. Clair run rẩy, cô vòng hai tay ôm lấy người mình. Cô biết mình đã bị sốt, căn phòng ẩm thấp và đầy bụi này chỉ khiến cơn sốt trầm trọng thêm, cô cần phải uống thuốc ngay. Một viên aspirin hay ibuprofen.
Nhưng mày không uống gì hết. Đúng không? Và giờ mày sẽ ngỏm ở đây. Đếch cần biết chỗ này là chỗ nào.
Clair lại thét lên. Không phải vì cô muốn thế mà vì cô cần phải thét lên. Và khi làm thế cô nghe thấy một tiếng cạch rất to.
Trên đầu cô, những ánh đèn huỳnh quang bật sáng và sau khi đôi mắt cô quen dần, cô nhận ra cánh cửa kim loại có một ô cửa sổ dày, loại cửa sổ có lưới thép gắn ngoài lớp kính để bảo vệ an ninh. Loại cửa không thể bị đập vỡ.
Từ phía bên kia tấm kính, một gương mặt ngắm nhìn cô, hơi nghiêng khi hắn ngắm nhìn cô.
Clair cứng người lại. “Sam?”