Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 5 - 9:35 sáng

“Đi! Đi! Đi nào!”

Những giọng nói vang lên từ tai nghe của Nash, một lúc sau anh nghe thấy họ tiến vào tòa nhà. Tiếng xô cửa trước, tiếng giày nện trên cầu thang. Họ khám xét từng căn phòng trên đường đi, gọi to lên mỗi khi xét thấy một phòng trống và càng lúc càng tiến đến gần hơn.

Khi một tràng những giọng nói đến nơi, Nash vẫn đứng im tại chỗ. Đôi mắt anh vẫn dán chặt vào Bishop, vận dụng đến từng sức mạnh ý chí cuối cùng để ngăn mình không bóp cò và kết liễu hắn. Bishop cũng bất động. Đôi mắt hắn nhìn chú mục xuống đôi bàn tay mình, vẫn đang chắp lại trước ngực. Khi hai thành viên của đội SWAT lao vào phòng, ba người nữa theo sau bén gót, hắn vẫn bất động. Họ la hét. Họ chộp lấy hai bàn tay và hai cánh tay hắn, bẻ quặt chúng ra sau lưng trước khi còng lại. Một bàn chân giẫm lên giữa lưng Bishop, đè gí hắn xuống sàn - viên sĩ quan quỳ xuống trên người hắn, toàn bộ trọng lượng của anh ta cùng sức nặng bộ đồ mặc trên người ghim chặt gương mặt Bishop xuống sàn nhà bẩn thỉu.

Bishop không tạo nên bất cứ âm thanh nào.

Suốt quãng thời gian này, Nash vẫn đứng như hóa đá.

Họ trói hai chân Bishop lại với nhau bằng băng dính.

Họ đè hắn xuống, lục soát toàn bộ túi quần túi áo. Nhưng chẳng tìm thấy gì. Nash cảm thấy một bàn tay đặt lên vai mình.

Poole.

Anh ta không nói gì. Chẳng cần phải nói.

Cuối cùng Nash cũng nhét súng lại vào bao, rồi quỳ xuống bên cạnh Bishop, hắng giọng. “Anh có quyền giữ im lặng…” Những lời còn lại của anh cứ thế tuôn ra trong vô thức khi những người khác đừng xem, sự câm lặng lạ lùng trong căn phòng cứ thế dâng lên. Nói xong anh bảo họ dẫn Bishop ra ngoài.

Bốn người trong số họ nâng hắn lên khỏi mặt sàn, đã hoàn toàn vô tri vô giác, rồi mang hắn rời khỏi phòng.

“Cánh báo chí đã tới đây rồi.” Poole nói.

“Tôi biết.”

“Ra ngoài đó nói gì đi trước khi giám sát viên của tôi gọi đến bắt tôi làm thế.”

“Đây là vụ của Sam. Người ra nói phải là anh ấy.”

“Chẳng có ai đưa Sam ra trước máy quay cả. Ngay bây giờ thì không.”

Nash lùa bàn tay qua mái tóc, cố hết sức vuốt thẳng nó xuống. “Mọi thứ trong vụ này đều nát bét hết.”

Nghe xong Poole chẳng nói gì, chỉ đưa mắt nhìn đống mảnh vụn còn lại của chiếc máy quay.

Nash rời khỏi phòng trước khi anh ta kịp hỏi về nó, trên đường đi anh cúi xuống nhặt tấm biển bằng bìa các tông của Bishop.

Anh đi theo đám sĩ quan mang Bishop qua tiền sảnh, xuống cầu thang rồi bước qua cửa trước đến đứng trên hàng hiên tòa nhà, và cứng người lại.

Con phố mới chưa đấy hai mươi phút trước còn vắng tanh vắng ngắt, không hiểu bằng cách nào đã chật ních những người là người. Gần hai mươi chiếc xe của cơ quan thực thi pháp luật - những chiếc xe tải, xe ô tô, xe của đội SWAT - chật kín con phố. Anh đã mong đợi họ đến. Căn cứ theo chỉ dẫn anh đưa ra cho Poole, họ đã bám theo anh, giữ khoảng cách nửa dặm và đỗ xe cách hai khu phố, vừa đủ xa để khuất tầm nhìn. Cư dân địa phương cũng đổ ra ngoài đường, đứng đầy trên các vỉa hè lạnh buốt. Hai chiếc xe tải mới đến, một chiếc khác đang cố gắng len qua hàng rào cấm đường của Sở.

Bốn sĩ quan mang Bishop xuống cầu thang bước vào cái miệng đang há ra của chiếc xe tải đen ngòm của đội SWAT, đến đây có thêm hai người nữa giúp đưa hắn vào trong rồi đóng cửa lại. Tất cả những việc này diễn ra chỉ trong có vài phút, nhưng với Nash toàn bộ chuyện này dường như không thật. Vài phóng viên la hét câu hỏi tương tự câu hỏi đang chạy quanh đầu anh - tại sao Bishop lại tự nộp mình?

Những chiếc máy ảnh kêu tách tách khắp nơi và anh nhận ra tâm điểm của họ đã chuyển từ Bishop bị đưa vào chiếc xe tải sang anh, người đứng trên hàng hiên tòa nhà số 426 McCormick, cánh cửa màu xanh vỡ nát và đang lơ lửng ở một góc lạ lùng trên hai trong ba cái bản lề còn lại. Súng đã lên đạn, Nash nghĩ khi nhìn thấy cái dương vật màu cam sơn trên cửa. Điều này khiến anh mỉm cười dù chỉ trong một giây. Thêm vài tiếng tách của máy ảnh nữa khiến anh bừng tỉnh.

“Anh có thể giơ tấm biển lên được không?”

Người nói câu này là một trong những người chụp ảnh. Anh ta mặc chiếc áo khoác màu xanh hải quân với dòng chữ Thẩm tra viên Chicago in rõ nét ở mặt trước.

Nash giờ mới nhớ ra tấm biển bằng bìa các tông của Bishop vẫn đang trong tay mình, anh bèn vụng về xoay nó vào phía trong để không ai nhìn thấy dòng chữ viết. Tay thợ ảnh vẫn chụp ảnh.

Lizeth Loudon, nữ phóng viên của kênh Channel Seven, đứng dưới chân bậc thềm, mặt đang hướng về phía anh bạn quay phim của mình, nhưng Nash không thể nghe thấy cô ta nói gì.

Một lúc sau, cô ta quay sang anh và nói: “Anh đang lên sóng trực tiếp, Thanh tra. Có đúng là Anson Bishop đã tự nộp mình không?”

Nash mở miệng định nói nhưng rồi nhận ra anh không rõ mình nên nói cái gì. Anh chẳng có lấy một giây để suy nghĩ. Với Sam chuyện này sao mà dễ dàng thế - ngay lập tức anh ấy sẽ đưa ra lời nhận xét.

Loudon đứng đó, chiếc micro gí vào tận mặt anh, có thể chỉ mới một, hai giây thôi nhưng dường như việc này kéo dài đến hàng phút. Nash hắng giọng. “Sáng sớm hôm nay, Anson Bishop đã liên lạc với Sở Cảnh sát Chicago và…” Anh không thể kể cho họ về những đe dọa của hắn. Nếu nói Bishop đe dọa phát tán thêm nhiều virus nữa nếu anh không đến gặp hắn một mình, sẽ chỉ khiến mọi người hoảng loạn thêm. Anh cần phải nói gì đó xoa dịu, điều gì đó khiến mọi người cảm thấy dễ chịu, đổi lại là Sam anh ấy sẽ làm như thế. “Chúng tôi biết hắn ở đây và nhờ nỗ lực hợp tác với FBI, Sở Cảnh sát Chicago đã nắm bắt cơ hội bắt giữ Bishop.”

Lông mày Loudon nhíu lại. Cô ta đưa micro quay về phía mình. “Vậy còn các nạn nhân mới phát hiện sáng nay thì sao? Virus đã được thu hồi chưa? Những người trong Bệnh viện Stroger lúc này được phép rời đi chưa?”

Nash không trả lời bất kỳ câu hỏi nào trong số này. Thay vào đó anh đáp. “Cuối cùng Chicago có thể ngủ yên khi biết rằng con ác quỷ đang khủng bố thành phố của chúng ta đã nằm sau song sắt.”

Anh lao qua cô ta, chen qua đám đông quay về chỗ chiếc Chevy của mình. Cả hai lốp trước đã bị xịt.

Từ khóe mắt anh bắt gặp cái nhìn của tay chủ hiệu tạp hóa từ ô cửa sổ quầy hàng trong góc. Khi anh quay sang nhìn, ông ta kéo rèm xuống.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.