Porter
Ngày 5 - 2:15 chiều
Sam Porter nghe thấy một tiếng bụp.
Sau tiếng bụp ấy là một tiếng rầm ở nơi nào đó trong tòa nhà. Không giống một tiếng nổ mà giống vật nặng gì đó rơi từ trên giá sách xuống đất cách đây vài phòng. Ai đó vấp ngã trong tiền sảnh, có thể đã đổ mạnh vào tường hoặc xuống sàn nhà.
Anh bỏ cuốn nhật ký xuống.
Anh dỏng tai lắng nghe.
Những tiếng chân loạn xạ.
Chuyển động trong góc trên cùng bên phải của phòng thẩm vấn khiến anh chú ý. Ngước nhìn lên anh nhận ra không phải là chuyển động mà ánh đèn trên camera an ninh - vốn luôn luôn cháy đỏ - nhưng giờ nó nhấp nháy và tắt ngóm.
Đồng hồ dưới chiếc camera chỉ hai giờ mười lăm phút chiều.
Lúc ấy anh nghe có tiếng thét, không nhầm được. Một giọng nam giới. Anh không nghe ra được từ nào nhưng có vẻ vừa giận dữ vừa khiếp sợ.
Đứng dậy khỏi chiếc bàn kim loại, cơ thể anh rên rỉ phản đối. Anh đã ngồi tĩnh lặng suốt mấy tiếng đồng hồ nên phải mất một lúc để vươn vai, cho máu có cơ hội dồn xuống đôi chân. Thêm một tiếng bụp, rồi thêm hai tiếng nữa.
Anh tự nhủ đó không phải tiếng súng, trong các hành lang của Sở không thể có tiếng súng, nhưng nghe thì giống hệt. Bản năng cảnh sát khiến anh thọc tay vào không gian trống dưới vai mình, nơi khẩu súng của anh thường vẫn nằm trong bao da.
Porter bước ra cửa.
Có một ô cửa sổ nhỏ ngang tầm mắt, được thiết kế sao cho ai đó ở trong hoặc ở ngoài đều thấy được bất kỳ chuyện gì diễn ra bên kia, và qua ô cửa sổ này, anh trông thấy phía sau một mái đầu - không nghi ngờ gì nữa, là viên sĩ quan có nhiệm vụ trông chừng anh. Mái đầu đang quay hết bên này sang bên kia, nhìn xuống phía tiền sảnh bên này rồi lại ngóng xuống tiền sảnh phía bên kia. Đây không phải là cử chỉ thường thấy của kẻ phải đứng gác hàng giờ liên tục, mà giống kiểu giật cục hốt hoảng.
Porter gõ cửa.
Mái đầu nhanh chóng quay lại và khi Porter trông thấy đôi mắt anh ta, anh đã biết có chuyện rất không ổn. Viên sĩ quan chỉ liếc nhìn anh một giây rồi lại hướng sự chú ý về phía tiền sảnh.
Porter đưa tay xoay nắm cửa. Đã khóa.
Anh lại gõ cửa. Đấm tay lên lớp kim loại. “Đang có chuyện gì ngoài đó thế?”
Lần này, viên sĩ quan không quay lại nhìn anh nữa, có một chuyện khác nữa đang thu hút sự chú ý của anh ta.
Thêm ba tiếng bụp nữa nối liền nhau.
Porter lại đấm tay lên cửa. “Ai đang bắn súng ngoài đó thế? Có chuyện gì vậy?”
Chỉ quay đầu liếc vào ô cửa sổ một cái, viên sĩ quan phóng sang bên trái rồi biến mất. Các buồng tạm giam ở phía đó. Không nhiều buồng lắm, vì đây chỉ là nơi giam giữ tạm thời trong khi chờ xử lý. Tạm giam vài ngày trước khi được vận chuyển đến nhà tù trung ương hoặc nhà tù của hạt. Vài buồng giam lớn dành cho các nhóm người, nửa tá buồng giam nhỏ hơn dành cho các cá nhân hoặc cặp đôi. Hai cánh cửa kim loại cỡ lớn phân chia hai khu buồng giam cùng một đồn canh gác ở giữa.
Tiếng còi báo động vang lên.
Trên bức tường của phòng thẩm vấn bên cạnh đồng hồ, bắt đầu nhấp nháy ánh đèn hai màu đỏ trắng. Ai đó đã kéo chuông báo cháy.
Porter lại đấm vào cửa. “Ai đó thả tôi ra với!”
Ba người nữa chạy qua cửa buồng giam của anh - hai người chạy về phía các buồng tạm giam, một người tay bị còng với mái tóc đen dài xõa xượi, hình xăm chi chít trên mặt. Một người chắc hẳn mới vài phút trước đang ngồi sau chấn song.
Từ trần nhà vẳng xuống âm thanh phì phì rồi hệ thống phun nước hoạt động - nước phun xuống như mưa. Lạnh buốt giá.
Porter quay vào bàn, quay lại với những cuốn nhật ký. Anh cầm chúng lên, xếp thành chồng vào thùng rồi đậy nắp lại. Anh mang cái thùng ra cửa, nắm tay thành nắm đấm, dùng mu bàn tay đấm mạnh vào cửa. “Mở cái cửa chó chết này ra!”
Một tiếng cạch.
Anh đưa tay xuống thử vặn lại cái núm lần nữa. Lần này nó đã xoay. Và khi anh mở cửa ra, thêm ba người nữa chạy vụt qua, ăn mặc trang phục của đội chiến thuật SWAT, sức mạnh của họ suýt khiến anh ngã ngửa ra sau. Anh dõi mắt nhìn theo họ xuống tiền sảnh. Các cánh cửa dẫn vào buồng giam đều bị mở hết, khi ba người chạy sang phía bên kia, Porter thoáng nhìn thấy khung cảnh hỗn loạn trong căn phòng bên cạnh. Cánh cửa dẫn tới buồng giam tạm thời mở tung, tiền sảnh lố nhố cảnh sát và những người đã bị nhốt. Ai đó lao vào một trong các sĩ quan SWAT đang đến gần, túm được cánh tay anh ta và…
Cánh cửa lại đóng sập lại, để Porter đứng ở phía bên kia.
Nước phun xuống khắp mọi nơi, sàn nhà gạch lát trơn trượt.
Mặc dù trong tiền sảnh có vài phòng thẩm vấn, từ cuốn băng Poole đã cho anh xem, anh biết Bishop ở trong phòng nào và khi anh nhìn thì cửa phòng này cũng mở tung, hệt như phòng của anh. Anh đưa bàn tay còn rảnh lên che mắt, chắn nước bắn xuống từ các vòi phun rồi dòm xuống tiền sảnh.
Anh đã trông thấy hắn. Ở đằng trước cách anh mười lăm mét. Hắn không chạy nhưng đang đi bộ rất nhanh. “Bishop!”
Anson Bishop chỉ quay lại vừa đủ để thấy anh, rồi hắn biến mất trong một khúc ngoặt.
Porter đuổi theo hắn và khi một sĩ quan SWAT khác đang lao đến từ hướng ngược lại, anh túm chặt lấy cánh tay cậu ta. “Anson Bishop đang bỏ trốn kìa!”
Nếu người này có nghe thấy tiếng anh giữa bao nhiêu tiếng ồn, cậu ta cũng chẳng thể hiện gì. Cậu ta giằng khỏi nắm tay Porter rồi chạy tiếp về phía các xà lim.
Porter rẽ ngoặt ở khúc cua phía cuối tiền sảnh và lại nhận ra Bishop. Hắn ở ngay trước anh, đang lao xuống cầu thang. Đi đâu cũng thấy các cánh cửa mở toang, như thể ai đó đã vô hiệu hóa hết từng chiếc khóa điều khiển từ xa trong tòa nhà. Ngay cả các cửa chống cháy cũng mở, mà lẽ ra phải đóng lại khi có báo động.
Đến được cầu thang, cả cửa này cũng mở, anh hết nhìn lên lại nhìn xuống nhưng không thấy Bishop đâu. Mọi người đang chạy theo cả hai hướng nhưng phần lớn đều đang đi xuống, tiến đến các lối ra.
Porter chạy xuống cùng họ. Anh suýt đánh rơi cái thùng mấy lần khi mọi người va quệt, xô qua anh mà chạy. Hoảng hốt nhưng anh vẫn cố gắng bình tĩnh.
Ở tầng trệt, ít nhất một trăm người đứng kín đặc tiền sảnh, tất cả đều đang cố gắng tới được lối ra. Họ di chuyển từng chút một. Anh cố gắng len qua đám đông, di chuyển nhanh hơn, nhưng gần như không thể. Một bức tường người đang tiến đến cùng một nơi. Gần hai phút trôi qua anh mới thoát ra khỏi tòa nhà.
Người ướt như chuột lột vì các vòi phun nước, anh chạy vào bầu không khí giá lạnh chẳng khác nào bị hất cho cả xô đá vào mặt. Tuyết rơi khắp nơi xung quanh anh, bám vào người anh, cái thùng vẫn đang kẹp dưới nách.
Rồi Porter trông thấy Bishop đang trèo vào cửa xe bên ghế hành khách của một chiếc Lexus màu bạc. Người tài xế nhận ra Porter, ban đầu bà ta nhíu mày rồi mỉm cười. Tiếp theo bà ta giơ những ngón tay được tỉa tót tinh tế lên vẫy. Anh biết người phụ nữ này - Sarah Werner, mẹ của Bishop. Họ hòa vào dòng giao thông khi Porter chạy tới được lề đường.