Nhật ký
Tôi đã khá quen với hai thanh tra lái xe đưa tôi xuống thành phố. Họ đưa tôi đến và đi từ các cuộc gặp mặt với bác sĩ Oglesby hai lần mỗi tuần và tôi đã thấy họ đưa người khác đi nhiều lần hơn tôi có thể đếm được. Theo tôi các thanh tra lại đi làm mấy chuyện này thật buồn cười, nhưng tôi chẳng bao giờ hỏi tại sao. Ai cũng có lý do cho hành động của mình và tôi chắc chắn những lý do đặc biệt của họ sớm thôi sẽ lộ ra.
Thông thường tất cả chúng tôi cùng ngồi vào chỗ quen thuộc trong xe - Welderman ngồi ghế lái. Stocks ngồi trên ghế hành khách cố gắng hết sức làm cả xe bốc mùi khói thuốc lá mốc meo mà dường như luôn tỏa ra từ quần áo ông ta, còn tôi ngồi ghế sau, ngắm nhìn phía sau đầu họ đồng thời tự hỏi liệu đai an toàn của tôi có giữ được tôi nếu tôi giáng cái đập đá vào cổ Welderman, khiến ông ta mất tay lái. Cần phải nhớ là tôi không có cái đập đá, thậm chí tôi còn chẳng biết có thể tìm được một cái ở đâu, nhưng việc đó không khiến một thằng bé thôi tưởng tượng.
Chúng tôi vốn không hay nói chuyện, nhưng hôm nay được xem là ngày không bình thường. Welderman nói: “Có phải bố mày chết trong vụ hỏa hoạn không, Anson?”
“Vâng.” Tôi trả lời có lẽ hơi quá nhanh.
Welderman vẫn tập trung nhìn đường. “Trong số ba người đàn ông được phát hiện trong nhà cũ của mày, có hai người được nhận dạng là đang làm việc cho một người tên là Arthur Talbot. Cái tên này có ý nghĩa gì với mày không?”
Tôi đã trông thấy mấy chiếc xe tải bên ngoài nhà mình, những chiếc xe sơn dòng chữ Talbot Enterprises viết ở cả hai bên, nhưng tôi sẽ không cho ông ta biết điều đó. Tôi chẳng nói gì.
“Điều đó cho thấy chỉ còn lại một xác chưa được nhận dạng, nhưng có chuyện này - bọn tao đã lôi được một ít quần áo ra khỏi nhà cũ của mày. Nhắc mày nhớ là không còn nhiều đâu, lửa gần như đã thiêu rụi tất cả rồi, nhưng một trong mấy chiếc quần dài bọn tao thấy có chất lượng rất tốt. Quần âu với đường khâu bên trong khoảng ba mươi tư phân. Cái quần được tìm thấy bên trong những gì còn lại của một tủ quần áo trong phòng của bố mẹ mày, thế nên bọn tao có thể giả sử hợp lý rằng nó thuộc về bố mày vì chẳng còn ai khác lại đi cất quần dài ở đó, đúng không? Một đường khâu bên trong khoảng ba mươi tư phân hợp với người cao khoảng 1m7 hoặc 1m8, khá cao. Bố mày có phải là “người khá cao” không Anson?”
Một lần nữa tôi chẳng nói gì. Ngoài cửa kính xe, tôi ngắm nhìn những con đường nhỏ, hẹp của miền thôn quê đang lùi dần sau lưng chúng tôi, nhường khung cảnh lại cho những làn đường rộng hơn của đường cao tốc. Đây không phải là tuyến đường chúng tôi hay đi. Chúng tôi không phải đang tiến về Trung tâm Điều trị Camden, mà là đang hướng về Charleston.
“Bọn tao tin là ông ta, bởi vì ghế ngồi trong xe ông ta được đẩy gần hết về phía sau.” Ông ta gõ gõ ngón tay trên vô lăng. “Mà cái xác không nhận dạng được cuối cùng từ trong nhà mày chỉ cao có 1m75. Chiếc quần dài của hắn ta tuy không còn nhiều do bị lửa cháy hết nhưng mày biết bọn tao biết gì không? Đường vải khâu của hắn chắc chắn không phải cỡ ba mươi tư. Một người như thế cố gắng mặc quần dài có đường chỉ khâu ba mươi tư phân thì hắn ta sẽ phải kéo gấu quần lên. Bọn tao rất nghi ngờ hắn ta đã làm thế. Bọn tao đang nghi ngờ cả bố mẹ mày đều vẫn còn sống sót sau vụ cháy đó, chứ không chỉ mẹ mày thôi đâu. Mày nghĩ sao về điều đó?”
“Tôi ước gì cha tôi vẫn còn sống nhưng điều đó không có thật. Tôi có ước bao nhiêu lần nữa cũng thế thôi.”
Welderman liếc nhìn người bên cạnh ông ta. “Này, mày biết tao không hiểu chuyện gì không?”
Stocks hắng giọng. “Chuyện gì thế?”
“Nếu bố mẹ thằng nhóc này vẫn còn sống, thế quái nào họ lại bỏ mặc nó lao vào một đêm như đêm nay mà chẳng làm gì hết không? Mày có tưởng tượng được họ chỉ đứng ngoài nhìn một chuyện như thế này xảy ra với con trai mình không? Con trai duy nhất của mình ấy?”
Stocks nhún vai, tôi thề mình đã trông thấy một làn khói trắng bốc lên từ vai ông ta. “Nếu họ còn sống, chắc họ đang sống rất vương giả bằng tất cả số tiền ăn cắp được từ nhà hàng xóm… Có thể so với việc quan tâm đến nó thì đó mới là thứ họ quan tâm nhiều hơn.”
“Ừ, có thể.”
Tôi biết họ đang cố gài bẫy tôi ép tôi nói gì đó, thường thì tôi sẽ không nói, nhưng tôi sẽ không làm thế. Cha đã dạy tôi tất cả mấy cái trò vặt này, dạy tôi phải cẩn thận với chúng. Hai người này chẳng phải là cảnh sát tốt đẹp gì, thậm chí còn là cớm bẩn. Tôi ném cho họ một thứ khác để họ suy nghĩ. “Cha tôi là một người rất kiên nhẫn. Nếu ông ấy vẫn còn sống, ông ấy sẽ đợi cho đến khi ông ấy biết mọi thứ mình cần từ hai người, theo dõi hai người, có thể thậm chí là theo dõi hai người một lúc lâu - thậm chí ngay bây giờ ông ấy có thể đang bám theo chúng ta - thế rồi khi ông ấy có được mọi thứ mình cần, và hai người không còn giá trị lợi dụng nữa, ông ấy sẽ tìm một nơi yên tĩnh trong nhà hoặc trong căn hộ của hai người, hay bất kỳ nơi đâu hai người ngủ khi đêm xuống, ông ấy sẽ ẩn mình trong bóng tối cho đến khi hai người ngả lưng xuống giường. Hai người thậm chí sẽ chẳng biết ông ấy đã ở đó cho đến khi rơi vào trạng thái nửa thức nửa ngủ, và cảm thấy thứ gì đó ấm áp quanh cổ mình. Và khi hai người thức giấc, hai người sẽ nhận ra thứ ấm áp đó chính là ruột non của chính hai người, ông ấy đã cắt từ cổ họng xuống đến cái ấy của hai người, ông ấy sẽ nhìn hai người, cười toe toét và nói rằng hai người lẽ ra nên đối xử với con ông ấy tử tế hơn. Nhưng ông ấy không còn sống nữa, nên tôi nghĩ hai người không phải lo đâu.” Tôi im lặng một lúc rồi nói thêm. “Tôi không thể tưởng tượng những gì mẹ tôi sẽ làm. Bà ấy thì không có tính kiên nhẫn đâu. Không giống như cha tôi.”
Welderman liếc nhìn tôi trong gương chiếu hậu nhưng không nói gì. Stocks cũng không nói gì. Cà hai đều hướng sự chú ý vào mặt đường.
Tôi thầm tự ghi nhớ từng biển chỉ đường, từng lối ra, từng khúc ngoặt và thầm biết ơn sự tĩnh lặng để tôi có thể tập trung. Sau khi rời khỏi đường cao tốc, Welderman cho xe vào bãi đỗ xe của một căn nhà trọ đã xuống cấp sơn vàng có gờ màu xanh lá nhạt. Ông ta đỗ xe gần một chiếc xe tải nhẹ màu trắng. Một người đàn ông mặc áo choàng màu xanh hải quân bước ra.