Clair
Ngày 5 - 5:35 sáng
Clair hắt xì.
“Trời ạ.” Klozowski lẩm bẩm, nhìn cô từ bên kia phòng, trong văn phòng tạm thời của họ vốn là một phòng mạch cũ tại Bệnh viện John H. Stroger, Jr.
“Phản ứng thích hợp hơn phải là “Chúa phủ hộ cho cô”.” Clair nói sau khi xì mũi.
“Tôi thấy da mình cứ nhớp nhớp. Cổ họng thì khô khốc, nhức nhối khắp mình mẩy.” Klozowski nói. “Cô biết chúng ta phải trông đợi điều gì không? Tiếp theo là tiêu chảy đấy. Chẳng có gì tồi tệ hơn khi mà cô phải trải qua tất cả không phải trong ngôi nhà thân thương của mình. Sau đó, toàn bộ ruột gan phèo phổi của cô bắt đầu tan chảy và biến thành một đống nhão nhoét, đôi mắt của chúng ta cũng thế. Cả tôi và cô sẽ phải rời khỏi thế gian này dưới dạng một đống rác. Tôi không mong mình sẽ ra đi như thế. Khi gia nhập lực lượng cảnh sát, tôi luôn cho rằng mình sẽ chết trong trận đấu súng hoành tráng nào đó, hay trong một cuộc đột kích, hay tấn công theo kiểu SWAT. Chứ không phải thế này.”
“Hoành tráng không phải một từ chính xác đâu.” Clair nói. “Đặc biệt là khi anh làm ở bộ phận IT. Chẳng có kiểu chết nào như thế xảy ra với các thành viên của cái hội suốt ngày cắm mặt vào máy ấy cả. Nhiều khả năng anh sẽ chết bởi bị giấy cứa hoặc tai nạn khủng khiếp nào đó với thanh nẹp giấy.” Cô vo tròn cái khăn giấy lại rồi ném vào thùng rác dưới gầm chiếc bàn vẫn đang đặt bộ hồ sơ y tế của Upchurch. “Mà anh hiểu sai về các triệu chứng rồi. Thứ anh đang nghĩ đến là Ebola. Chứ SARS không làm tan chảy nội tạng của anh đâu.”
“Chắc là vậy đấy.”
Clair hất đầu về phía chiếc laptop của Klozowski. “Anh có đủ hết cho tôi chưa?”
“Cô không muốn biết đâu.”
“Tôi cần biết.”
“Hai mươi ba.” Anh ta đáp.
Clair vui vẻ trước tin này. “Không nhiều như tôi nghĩ. Chuyện có thể tệ hơn nhiều.”
Klozowski vẫy một ngón tay. “Chúng tôi đã nhận diện hai mươi ba nạn nhân tiềm năng từ hồ sơ của Upchurch, mang họ cùng gia đình đến bệnh viện này. Nếu cô bao gồm cả vợ chồng và con cái của họ, con số tổng cộng chúng ta có sẽ thành tám mươi bảy người.”
“Ôi mẹ ơi.” Clair đáp.
Một khi họ nhận ra Upchurch và đồng bọn đang giết những người mà gã nghĩ phải chịu trách nhiệm khi không thành công trong việc chăm sóc y tế cho mình, Clair đã gom hết họ lại và đưa đến bệnh viện này, với suy nghĩ rằng đây là nơi duy nhất họ có thể bảo đảm an toàn cho một nhóm người đông như vậy.
Upchurch cùng đồng bọn của gã đã mong đợi điều này - hai nạn nhân cuối cùng của Upchurch - Larissa Biel và Kati Quigley - đã bị gã cùng đối tác truyền sang hai mầm bệnh lây nhiễm, vì biết hai cô gái này cũng sẽ được mang tới đây, vì đây là bệnh viện gần nhất.
Chỉ vài giờ ngắn ngủi, họ không chỉ tiếp xúc với những người còn lại mà Upchurch muốn sát hại, mà còn cả với tất cả mọi người trong bệnh viện. Bao gồm cả Clair Norton và Edwin Klozowski.
Porter không chỉ gọi cho cô thông báo chuyện này, ngoài ra còn cho biết mầm bệnh là SARS và đồng bọn của Upchurch là Anson Bishop. Toàn thể bệnh viện ngay lập tức bị cách ly. Theo đúng quy trình, bệnh viện thông báo cho Trung tâm Kiểm soát Dịch bệnh (CDC), lập tức một đội phản ứng từ trạm cách ly địa phương của CDC ở Sân bay O’Hare tại Chicago được phái đến. Họ đến nơi trong vòng hai mươi bảy phút. Kloz ngồi tính giờ, tự kiểm tra thân nhiệt bốn lần trong khi chờ đợi.
Clair vẫn đang cố gắng thấu hiểu cuộc trò chuyện cuối cùng với Porter. Người đàn ông đã gọi cho cô có vẻ không giống người cô từng biết.
Giọng anh nghe giống một kẻ thất bại, tuyệt vọng.
Sam biết những chuyện anh không nên biết.
Khi Nash cùng đội SWAT đột kích nhà của Upchurch, họ phát hiện gã đang ở trong căn phòng ngủ của bé gái trên tầng. Cho dù chẳng có bé gái nào cả, mà chỉ là một con ma nơ canh ăn mặc như bé gái, khắp xung quanh là những con thú nhồi bông và các bức tranh. Hóa ra con bé chỉ là nhân vật trong cuốn truyện tranh chưa bao giờ được xuất bản mà Upchurch tự viết ra. Gã sẵn sàng tự nộp mình. Dưới tầng hầm, họ tìm thấy Larissa Biel, bị chích thuốc và bất tỉnh. Sau này họ biết cô ta đã nuốt thủy tinh. Ban đầu họ cho rằng Upchurch đã ép cô ta làm thế, nhưng hóa ra cô ta tự nuốt thủy tinh nhằm cố ngăn chặn hắn lợi dụng mình, như đã làm với những người khác. Trong bản khai viết tay, cô ta giải thích rằng Upchurch đã dìm nước các cô gái đến suýt chết, sau đó cứu họ tỉnh lại, tất cả là một phần trong nỗ lực điên rồ để học hỏi về sự sống sau khi chết. Khi cô ta nuốt thủy tinh, cô ta đã bị hủy hoại, không còn là một đối tượng thử nghiệm có sức sống.
Clair không thể tưởng tượng nổi một quyết định như thế. Sức mạnh mà Larissa Biel đã cho thấy nhằm tự giải thoát mình khỏi tên điên loạn, để giành lấy sự sống cho mình thật không tin nổi. Biel hiện đang trong phòng hồi sức sau ca phẫu thuật để lấy thủy tinh ra, khắc phục cuống họng, dây thanh quản và dạ dày bị thương tổn. Cho dù những chấn thương cô ta phải chịu đựng ở nhà Upchurch dự kiến sẽ lành, nhưng cô ta cũng bắt đầu xuất hiện những triệu chứng của virus mà Anson Bishop đã truyền vào cơ thể đầy thương tích của cô ta. Liệu Biel có chiến thắng được con virus này không thì còn chưa biết.
Trong căn bếp nhà Upchurch, họ phát hiện Kati Quigley đang nằm bất tỉnh trên bàn. Trong bàn tay cô ta là chiếc hộp nhỏ màu trắng thắt dây đen, chữ ký của Anson Bishop. Bên trong chiếc hộp đó là chìa khóa mở một ngăn tủ trong bệnh viện này. Bên trong ngăn tủ đó, họ tìm thấy các hồ sơ bệnh án của Paul Upchurch và một quả táo đã bị cắm ống tiêm. Theo lời Porter, cái ống tiêm đó chứa mẫu mầm bệnh nguyên chất. Bishop đã nói cho anh biết rằng nếu Upchurch chết, hắn sẽ phát tán mầm bệnh này trên phạm vi lớn ở nơi khác trong thành phố.
Bạch Tuyết cũng ngây thơ chẳng biết gì. Porter đã nói vậy.
Bản thân cũng đang được phẫu thuật sau khi rơi vào tay cảnh sát, Paul Upchurch đang có khối u nguyên bào thần kinh đệm. Ung thư não giai đoạn bốn. Porter tiếp tục cho Clair biết rằng cô phải lần theo một người có tên là Ryan Beyer, bác sĩ phẫu thuật thần kinh tại Bệnh viện Johns Hopkins. Cô đã trao cho Klozowski nhiệm vụ đó - chưa đầy mười phút anh ta đã tìm ra ông ta. Vào lúc đó, Clair gọi cho Frank Poole và FBI, anh thu xếp chuyển bác sĩ Beyer từ Baltimore đến Chicago bằng một trong những chiếc máy bay riêng của FBI. Chuyến bay cất cánh từ Sân bay Quốc tế Washington Thurgood Marshall ngay sau nửa đêm, hạ cánh ở O’Hare vào lúc 2 giờ 22 phút sáng. Từ đây một đội cảnh sát hộ tống đưa bác sĩ Beyer đến Bệnh viện Stroger, nơi ông ta được đưa đi một vòng gặp những người bị nhiễm rồi lao lên phòng phẫu thuật ở tầng ba, nơi Upchurch đang đợi, với sự hỗ trợ của nhóm bác sĩ địa phương. Upchurch cùng Bishop đã giết hại vô số người chỉ vì gã cảm thấy họ không chăm sóc chu đáo, không tích cực điều trị bệnh tình của mình. Dù sao đi nữa, nhờ những hành động này gã đã vinh dự đứng đầu một danh sách rất dài - chuyên gia nổi bật nhất trong lĩnh vực giờ đang hoành hành quanh đầu của gã.
Có người gõ cửa.
Sue Miflin, một hộ lý của bệnh viện, ngó đầu nhìn vào trong. “Thanh tra phải không ạ? Bác sĩ Beyer đã bước ra khỏi Phòng Phẫu thuật, ông ấy muốn nói chuyện với hai người.”