Porter
Ngày 6 -1:01 sáng
Gần hai giờ trước khi chiếc máy bay đưa Đặc vụ Frank Poole quay về Chicago hạ cánh, Porter đứng trước mảnh đất nhỏ bên cạnh cửa hàng linh kiện ô tô, nhìn chằm chằm vào bức tường, hai bàn tay anh siết lại thành nắm đấm.
Họ đã hành động rất nhanh tại nhà chứa máy bay của Talbot. Khoảnh khắc chiếc SUV ngừng di chuyển, ba trong số các nhân viên của Talbot lôi Poole ra khỏi xe và kéo lên máy bay. Porter nhanh chóng đi qua cửa sau nhà chứa máy bay vào chiếc Ford F150 đang chờ, do một người đàn ông tầm tuổi sáu mươi với mái tóc bạc thưa, đội chiếc mũ rách nát của đội bóng chày New York Yankees cầm lái. Chiếc túi màu xanh nằm trên ghế sau và sau khi máy bay ra khỏi nhà chứa, chiếc xe mới chậm rãi tiến ra cửa. Chẳng cần thiết phải gây sự chú ý. Tài xế chiếc F150 không nói nhiều, chỉ lầm bầm chào Porter khi anh vào xe. Một mắt còn phải để ý dàn đèn hiệu nhấp nháy của các xe lực lượng thực thi pháp luật đang lao hết tốc lực qua mặt đường nhựa, Porter cố gắng cảm ơn ông ta. Người đàn ông gật đầu, nhưng không nói tên họ ra. Có lẽ thế là tốt nhất. Chiếc F150 phóng qua cửa an ninh và rời sân bay yên ả mà không ai biết. Tài xế xe Porter đã hờ hững vẫy tay chào người bảo vệ đang ngồi trong bốt rồi phóng qua. Hình như ông bảo vệ chẳng hề nhận ra Porter. Ông ta vẫn chúi mũi đọc báo. Băng qua con phố từ sân bay, họ đưa xe vào bãi đỗ xe Sheraton nơi họ chuyển sang chiếc BMW màu xanh thẫm. Tài xế giao chìa khóa xe cho Porter. Anh rút vài tờ đô la từ một trong các cọc tiền mặt trong chiếc túi xanh trả cho người đội mũ bóng chày Yankees, nhưng ông ta xua tay từ chối mà không nhìn vào mắt anh.
“Tôi đã được đền bù thỏa đáng rồi.”
Đó là những lời duy nhất ông ta nói với Porter trước khi lái xe đi về hướng ngược lại.
Porter dùng bộ điều khiển FOB mở cốp xe chiếc BMW thả cái túi vào trong. Anh thấy chiếc điện thoại dùng một lần mới trên ghế hành khách cùng thông tin liên hệ của một nhóm phi công khác chờ sẵn tại một sân bay địa phương nhỏ. Anh thấy mình nợ Emory. Anh vô cùng hối tiếc rằng cô bé đã dính vào chuyện này quá sâu. Con bé là người tốt và xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp hơn. Khi khởi động xe, anh tự thề với mình sẽ tìm cách đền bù cho con bé.
Một lúc sau anh đã rong ruổi trên đường, gần như cùng khoảng thời gian chiếc máy bay của Talbot với Poole bên trong đã lên độ cao chuẩn.
Hai mươi phút sau đó anh đã quay về trung tâm thành phố Charleston. Tám phút sau anh cho xe vào bãi đỗ, đỗ lại rồi xuống xe.
Anh đã nhận ra Cửa hàng Linh kiện Ô tô Giảm giá gần như cùng thời gian điện thoại di động của Poole rung chuông trước đó. Anh đã tính sẽ đưa xe vào đúng bãi đỗ này và khi điện thoại reo, anh rất mừng khi đã không làm thế. Anh đã muốn tin tưởng Poole, anh đã tin tưởng anh ta, nhưng tiếng chuông ấy cho thấy rằng anh không thể.
Cho dù cái cửa hiệu linh kiện kia khiến anh chú ý, nhưng tiệm xăng bên kia phố với nhà trọ kế bên tiệm xăng mới là nơi thực sự khiến anh bước vào - xập xệ, rách nát, sơn vàng, gờ nhà có màu vàng xanh. Porter nhận ra khung cảnh này ngay lập tức, anh cố gắng tự thuyết phục mình rằng anh nhận ra nó từ miêu tả trong nhật ký nhưng anh biết điều đó chỉ đúng một phần. Anh biết nơi này. Anh đã từng đến đây.
Porter cho xe vào bãi đỗ bên kia đường đối diện quán trọ vì anh có cảm giác đỗ xe ở đây là đúng đắn, là quen thuộc. Đúng khoảnh khắc anh đưa xe vào bãi đỗ, bước ra ngoài vào bầu không khí ban đêm, anh đã biết mình đã từng đứng đúng chỗ này.
Dòng chữ viết nằm ngay trên tường.
Hai bàn tay anh vẫn siết thành nắm đấm khi nhìn trừng trừng bên hông cửa hàng linh kiện ô tô, vào những từ ngữ được phun sơn đỏ trên tường gạch:
Chúng tôi đã đổ máu vì anh, Sam.
Anh đã nghe những từ ngữ này trong đầu. Anh không giải thích được tại sao hay như thế nào, nhưng cảm tưởng như kẻ nào đó đang đọc cho anh nghe những chữ ấy. Giọng nói không phải là của anh cũng như không phải của Bishop. Anh không nhận ra giọng nói ấy nhưng anh biết nó.
Porter nhìn trừng trừng hàng chữ trên tường.
Chúng tôi đã đổ máu vì anh, Sam.
Anh không có hồi ức thực sự nào về căn nhà trọ bên kia đường, không hẳn. Anh từng lái xe đi tuần tra hàng trăm lần, nhưng không thể nhớ nổi đã có lần nào anh thực sự tới đó chưa. Anh nhắm mắt lại một lúc, cố gắng hình dung một trong các căn phòng, hoặc hành lang hay thậm chí một viên đá hay máy pha soda, nhưng không thể. Những hồi ức duy nhất của anh về căn phòng bên trong nơi ấy là từ những gì anh đọc trong nhật ký. Cuộc gặp gỡ giữa Bishop với Bernie. Dư chấn của cuộc gặp gỡ đó.
Porter chưa từng đến nơi đó, đúng không nhỉ?
Anh muốn nói không, nhưng sự thực là những hồi ức của anh về thời ấy đang rối tung lên trong não anh đến nỗi anh không thể chắc chắn. Cho đến vài tiếng đồng hồ trước đây, anh nghĩ mình đã nhớ lại những khoảnh khắc dẫn đến thời điểm mình bị bắn sống động đến từng chi tiết. Poole đã cho anh thấy rằng những chi tiết ấy là dối trá.
Anh có thể hình dung chiếc xe tải trắng bên kia đường. Thậm chí anh có thể thấy chiếc Chevy Malibu của Stocks và Welderman đang dừng cạnh chiếc xe tải trắng, và Anson Bishop trẻ tuổi đang xuống xe.
Hay đó là Weasel?
Hay là Tegan?
Kristina? Libby?
Thậm chí là Vincent Weidner.
Anh có thể nhìn thấy nếu anh nhắm mắt lại và điều đó khiến anh hơi sợ hãi. Chiếc xe tải trắng ấy có thể là của Hillbum. Đã bao nhiêu lần anh được chở trong cái xe đó? Đã bao nhiêu lần anh đã lái nó? Chết tiệt, đã bao nhiêu lần anh đã mượn nó?
Cũng như bao nhiêu lần Hillburn mượn áo khoác của mày, tâm trí anh phản pháo. Chiếc áo khoác màu xanh hải quân mày từng rất yêu quý.
Anh cố gắng không nghĩ về nó. Không, không phải chuyện đó.
Bà ta đang đứng bên kia đường. Porter không rõ bà ta đã đứng đó bao lâu. Chỉ là cứ đứng đó, ngắm nhìn anh từ bãi đỗ xe của nhà trọ. Mái tóc đen của bà ta bay lất phất trên đôi vai, hòa lẫn vào không khí ban đêm. Bà ta mặc chiếc áo khoác tự làm, dài và đen sì, hai tay thọc vào túi. Bà ta đứng yên đó ngắm nhìn anh, mặc kệ những chiếc xe chạy qua, về phía bắc hoặc về phía nam. Nếu bà ta có cảm xúc gì khi trông thấy anh cũng không biểu hiện trên nét mặt. Cái nhìn trang nghiêm của bà ta tĩnh tại, như tượng.
Sarah Werner.
Hoặc ít nhất là người phụ nữ anh biết với cái tên Sarah Werner. Mẹ của Bishop.
Một kẻ sát nhân.
Một kẻ nói dối.
Trong làn gió nhẹ câm lặng, trông bà ta như bóng ma.
Bà ta đáp lại cái nhìn chằm chằm của anh nhưng chỉ một lúc, sau đó bà ta bước vào đúng chiếc Lexus bạc mình đã lái ở Chicago rồi rời khỏi bãi đỗ xe, hòa vào dòng giao thông đêm muộn.
Sam lảo đảo bước vào trong chiếc BMW đi mượn, bằng cách nào đó nỗ lực đi theo bà ta, giữ khoảng cách ba hay bốn chiếc xe chạy qua giữa hai người. Anh không thể biết bà ta có ở một mình không. Anh không dám tiến tới gần hơn.