Nhật ký
Welderman và Stocks xuống xe, nói chuyện với người đàn ông mặc áo choàng màu xanh hải quân vài phút, sau đó Welderman mở cửa xe chỗ tôi ngồi. “Lối này, Anson.”
Tôi nhìn ba người bọn họ đứng ngoài và không rời khỏi ghế ngồi. Có thể tôi không thích xe của Welderman, nhưng tôi đủ thông minh để biết rằng điều sẽ chờ đón tôi khi đi theo ba người này vốn chẳng tốt lành gì. Họ sẽ không giết tôi, tôi hiểu rõ điều đó - nếu muốn giết họ hẳn đã làm vậy từ lúc còn ở một nơi khuất nẻo như trang trại - nhưng cái cách Stocks nhìn chằm chằm xuống đôi giày của ông ta, những cái liếc mắt căng thẳng quanh bãi đỗ xe của Welderman, mách bảo tôi biết rằng còn một chuyện khác đáng sợ hơn thế. Biểu hiện trên gương mặt Vince đêm hôm kia khi nó quay về từ chuyến đi tương tự đã quá đủ khẳng định những suy nghĩ này.
Người đàn ông mặc áo choàng trao cho Welderman một chiếc chìa khóa, hất đầu về phía nhà trọ rồi nói “Mười bốn” bằng giọng trầm, trước khi quay vào chiếc xe tải màu trắng của lão rồi đóng cửa lại. Nhưng lão không bỏ đi. Thay vào đó lão ngồi đấy, đôi mắt quét khắp bãi đỗ xe - những người di chuyển qua cửa xe tại quán đồ ăn nhanh nào đó, một ông già đang đổ xăng vào chiếc xe liên hợp của mình tại cửa hàng xăng dầu Phillips 66 kế bên. Tôi hiểu cái nhìn cảnh giác ấy nghĩa là gì, không biết bao nhiêu lần tôi là người đảm nhận vai trò ấy cho mẹ và cha. Lão là một người cảnh giới.
Những ngón tay ám muội vì khói thuốc của Stocks thò vào trong xe, vòng quanh cổ áo tôi và kéo tôi ra ngoài. Hai chân của tôi nhũn ra và tôi ngã lăn ra đất.
Welderman thở dài giả đò kéo góc chiếc áo khoác của ông ta ra vừa đủ cho tôi thấy khẩu súng giắt trên thắt lưng. “Mày có muốn tao bắn mày không nhóc? Nếu mày nghĩ tao không dám làm thế thì mày đang tự lừa chính bản thân mình. Tao chẳng gặp vấn đề gì nếu găm một viên đạn vào người mày, rồi sang đường mua bánh hamburger trong khi Stocks dọn dẹp mọi thứ. Mày sẽ không phải là đứa đầu tiên. Bọn tao cũng có thể tẩn cho mày một trận, bọn tao từng phải làm thế với Weidner. Ngay cả con bạn Libby bé nhỏ của mày cũng chống cự dữ lắm cho đến khi tao tặng nó vài vết bầm tím thay thế cho những vết cũ.” Ông ta quỳ xuống bên cạnh tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Quan điểm của tao thế này nhé, mày có hai lựa chọn: hoặc là mày chết hoặc là mày ngoan ngoãn đi vào căn phòng kia. Không có lựa chọn C. Nếu mày quyết định sống sót qua đêm nay, vậy thì mày càng bước vào căn phòng kia sớm bao nhiêu, mày sẽ quay về nhà nằm trên chiếc giường của mày, tự thuyết phục mày chẳng có gì chuyện xảy ra sớm bấy nhiêu. Lần đầu tiên với đứa nào cũng khó khăn, nhưng quen rồi thì đơn giản. Tao có thể hứa với mày như thế.”
Nói rồi ông ta đứng dậy, liếc sang hàng đó ăn nhanh bên kia đường. “Tao đói lắm rồi đấy, nên quyết định nhanh lên đi.”
Người đàn ông trong chiếc xe tải cũng nhìn chúng tôi. Lão tỏ vẻ không quan tâm lắm - cũng chỉ là một ngày khác, xưa như diễm.
Tôi đứng dậy phủi bụi khỏi quần. Tôi không thể chọi lại hai tên có súng được, chưa kể có những ba tên. Tôi nhìn về phía nhà trọ sau lưng chúng tôi. “Phòng Mười bốn à?”
Welderman gật đầu. “Phải.”
Tôi bắt đầu băng qua bãi đỗ xe với Stocks lê bước bên cạnh, Welderman đi đằng sau.
Phòng Mười bốn nằm trên tầng một phía góc xa bên phải. Bên trong sáng ánh đèn. Hầu hết các căn phòng khác đều chìm trong bóng tối. Khi chúng tôi đến cửa ra vào, Welderman tra chìa vào ổ khóa, xoay rồi đẩy cửa mở ra.
Có hai cái giường đều phủ các tấm chăn bông thêu hình hoa lá hợp tông. Một chiếc bàn tròn nhỏ nằm ở bên phải cửa ra vào. Có một kệ bếp và bồn rửa mặt phía sau, bên trái là phòng tắm. Một chiếc ti vi phát ra âm thanh đều đều từ chiếc tủ quần áo sứt mẻ đối diện các giường ngủ. Ban đầu tôi chẳng trông thấy ai cả. Lúc này vang lên tiếng xả nước bồn cầu, rồi một người đàn ông bước ra khỏi phòng tắm, liếc nhìn chúng tôi rồi quay vào bồn rửa mặt rửa tay mà không nói lời nào.
Hoặc Welderman hoặc là Stocks đưa tay lên lưng tôi đẩy tôi vào phòng, tôi không biết là ai. Welderman nói. “Mày có năm mươi phút.”
Cánh cửa đóng lại sau lưng tôi. Người đàn ông với tay lấy khăn lau. Còn tôi đứng yên tại đó.