Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 76

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 5 -10:08 tối

Poole vẫn lái xe ngay cả khi bị còng. Khẩu súng không rời khỏi tay Porter khi anh ta lục lọi trong chiếc túi đựng đồ cá nhân màu xanh. Đôi mắt sắc của anh ta không ngừng liếc nhanh sang Poole, rồi lại nhìn đường những lúc bảo anh nên rẽ ở đâu. Anh ta chụp lấy chiếc áo sơ mi ướt sũng từ trong túi rồi giơ lên chỗ ánh sáng mỏng. “Đây là cái áo tôi mặc vào đêm tôi bị bắn. Mấy quần áo khác của tôi cũng từ đêm đó.”

“Anh nên đeo găng tay vào - anh đang làm ô nhiễm bằng chứng đấy. Trong túi áo khoác của tôi có mấy đôi đấy.”

Porter tảng lờ anh, tiếp tục lục lọi. Anh ta lôi ra chiếc máy ảnh. “Cái này không phải của tôi. Tôi chưa từng có cái máy ảnh nào như thế này. Xem ống kính này, nó đắt lắm đấy. Hoặc rất đắt vào thời điểm đó. Anh nghĩ tuổi đời của nó bao nhiêu rồi?”

Poole nhún vai. “Anh không nên chạm vào nó.”

“Có phim này. Chúng ta cần tìm chỗ nào đấy để rửa nó ra. Xem có gì trong đó.” Porter lấy tay kia chỉ vào một tấm biển tên đường. “Đến đây rẽ trái vào East Bay, sau đó đi thẳng về phía bắc.”

“Chúng ta đi đâu đây?”

Porter nhăn mày rồi quay sang anh. “Di động của anh đâu?”

“Trong túi quần tôi.”

“Đưa nó cho tôi ngay bây giờ.”

“Tại sao?”

“Anh biết tại sao mà.”

“Anh sẽ phải tự lấy nó ra. Bị còng tay tôi không với tới được, mà tôi không bỏ tay khỏi vô lăng đâu.”

Porter cân nhắc điều này. “Túi nào?”

“Túi trước bên phải, trong quần tôi.”

Porter chuyển súng từ tay trái sang tay phải, nòng súng luôn chĩa về phía Poole, sau đó vươn tay ra lục tìm điện thoại. Khi nhìn màn hình hiển thị, anh ta nhíu mày. “Granger đang gọi cho anh này. Tại sao anh không nói gì hết?”

Mắt Poole vẫn nhìn đường. “Họ sẽ tìm tôi sớm thôi, mà thực ra có khi đang tìm rồi. Anh mà phá hỏng điện thoại sẽ kích hoạt phản ứng đúng vào lúc tôi mất tín hiệu.”

Porter lướt qua phần còn lại của các tin nhắn rồi đập mạnh điện thoại vào bảng đồng hồ ba lần. Khi mặt kính vỡ tan tành, anh ta chộp lấy cả hai đầu điện thoại rồi bẻ nó ra làm đôi, hạ cửa xe xuống, anh ta quẳng luôn điện thoại vào màn đêm đen.

“Tôi vừa mua đấy.”

Porter kéo cửa kính lên rồi quay lại với cái túi. Anh ta lấy ra cuốn vở bài tập rồi bắt đầu lật qua vài trang. “Anh nghĩ gì về cuốn này?”

“Anh đến thăm Trung tâm Điều trị Camden chưa?”

Porter ngẩng phắt mắt lên. “Rẽ trái ở đường Queen.”

“Trả lời câu hỏi của tôi.”

“Tại sao?”

“Cuộc gọi tôi nhận được sau Granger là một đại úy của Cảnh sát bang Nam Carolina. Ông ta nói có chuyện tồi tệ đã xảy tại Camden. Họ đã thấy máu.”

Đôi mắt Porter lại tập trung nhìn đường. “Tôi không làm ai bị thương tại Camden hết.”

“Nhưng anh đã ở đó.”

Porter rướn người về phía trước. “Cho xe vào lề đường bên trái. Anh có thể đỗ xe tại nhà thờ đó.”

Poole liếc nhìn nhà thờ lớn nhưng vẫn tiếp tục đi thẳng. “Ối.”

“Chó chết.” Porter phẫn nộ. “Chúng ta không có thời gian để đùa đâu Frank. Rẽ phải trên đường Church. Rẽ phải tiếp trên đường Cumberland. Chúng ta sẽ vòng qua khu phố.”

“Anh có vẻ quen thuộc khu này.”

“Địa bàn cũ của tôi. Tôi và Hillburn. Anh cứ lái xe trên các con phố giống nhau đủ lâu, chúng sẽ in vào đầu anh mãi mãi.”

Poole rẽ phải trên đường Church, phóng qua hai công viên nhỏ rồi rẽ phải tiếp trên đường Cumberland.

“Đỗ tại ngân hàng. Trên kia bên phải.” Thò tay vào trong túi, Porter lấy ba cọc tiền được buộc lại rồi đặt xuống giữa bảng hộp số. “Tôi không nghĩ mình đã bao giờ được thấy nhiều tiền đến thế này chưa. Các đồng tiền đều được phép lưu hành, không theo thứ tự. Thậm chí cả dây buộc cũng không có mã ngân hàng. Nhiều khả năng chúng được kín đáo đóng thành cọc ở đâu đó. Chứ nếu ở ngân hàng bắt buộc phải đóng dấu.”

“Chiếc SUV này là của ai? Anh có ăn cắp không đấy?”

“Ngay đó, đỗ ngay đó.” Porter lấy nòng súng chỉ về phía góc xa của bãi đỗ xe. “Dưới ngọn đèn đường kia.”

“Ý hay đấy. Tôi ghét phải thấy ai đó đánh cắp con xe ăn cắp của anh lắm.”

“Không phải đồ ăn cắp đâu.”

“Thế anh kiếm được nó ở đâu thế? Anh không thuê nó. Chúng tôi hẳn đã lưu ý chuyện đó.”

“Đỗ lại. Tắt máy đi.”

Poole cho xe vào chỗ Porter đã chỉ, dừng xe lại rồi nhấn nút trên bảng đồng hồ để tắt máy. “Giờ sao đây?”

“Giờ chúng ta xuống xe và đi bộ.” Vươn tay ra ghế sau, Porter chộp lấy chiếc áo khoác da đen rồi mặc vào, thận trọng chuyển khẩu súng từ tay này sang tay kia. Rồi anh ta bỏ tọt khẩu súng vào túi áo bên trái. “Đừng nghĩ rằng khẩu súng không chĩa vào anh nghĩa là nó không sẵn sàng bắn anh.”

“Tôi sẽ không chạy đâu.”

“Tôi không cần biết.” Porter xuống khỏi chiếc SUV nhanh chóng bước sang phía ghế tài xế, mở cửa cho Poole.

Poole giơ hai bàn tay bị còng lên. “Ai đấy có thể trông thấy cái này.”

“Thế thì thật không may. Tôi cho rằng anh nên giấu chúng dưới áo khoác đi.”

Khi Poole xuống xe, Porter hất đầu về phía hông ngân hàng. “Đi theo mép tòa nhà đó rồi rẽ trái ở góc phố. Tôi đi ngay sau anh nên đừng làm gì ngu ngốc.”

Cho dù ngân hàng đã đóng cửa, vài ngọn đèn bên trong vẫn sáng. Qua một trong các ô cửa sổ, Poole nhận ra một nhân viên bảo vệ đang ngồi ở vị trí gác. Ông ta cũng nhìn thấy họ. Vài người đang đứng trên vỉa hè, đang đi bộ theo cả hai hướng. Mật độ người đi bộ khá cao, Porter và Poole không khiến người bảo vệ kia chú ý chút nào. Chỉ liếc mắt một cái, ông ta lại quay về với cuốn sách để trên lòng.

“Rẽ trái ở đây.” Porter nói khi họ đến góc phía Tây Bắc tòa nhà.

Poole liếc nhìn con ngõ. Ánh đèn lác đác nhưng không nhiều. Ở giữa là một vỉa hè lát đá cuội, hai bên có các bờ giậu và các loại cây trồng trong chậu. Đầu bên kia gần như chìm trong bóng tối, chẳng có gì ngoài một làn ánh sáng dịu phía xa xôi giữa các nhánh của những cây leo. “Đây là nơi anh bị bắn à?”

Porter đẩy mạnh eo lưng anh. “Đi tiếp đi, tránh xa nguồn sáng ra.”

Họ đi theo vỉa hè đúng được nửa đường thì Porter bảo anh dừng lại. Anh ta liếc nhìn xung quanh, trước tiên là nhìn những tòa nhà xung quanh, rồi nhìn cái sân có hàng rào phía bên trái. “Từng có một nhà hàng ở đây.” Anh ta nói, đưa tay chỉ. “Cái thùng rác ở ngay đây, tựa vào bức tường này. Hồi ấy cây cối không um tùm thế này đâu. Người ta không cho trồng những loại cây này; chúng toàn bị cắt tỉa hết để xe tải có thể len qua.”

“Anh còn nhớ gì không?”

Porter cắn môi rồi quỳ xuống, các ngón tay của bàn tay kia rà lên các hòn đá cuội. “Đây là nơi tôi ngã xuống.”

“Kể cho tôi nghe những gì anh nhớ được.”

Anh ta im lặng mất một lúc, rồi quay nhìn theo hướng họ vừa đến. “Tôi đuổi theo thằng nhóc đấy, Weasel, từ Cumberland. Tôi không nghĩ nó nhận ra tôi đang đuổi sát theo nó. Nó đâm đầu vào đây. Hillburn chạy vòng qua khu phố rồi vào đây từ đương Queen. Khi trông thấy Derrick, thằng Weasel bị hốt hoảng nên chạy vòng lại. Hồi ấy tôi chạy nhanh lắm. Đến lúc ấy tôi suýt chặn đầu thằng bé được rồi, thấy tôi nó sợ quá. Khẩu súng đang trong tay nó nên bắn luôn. Viên đạn trúng vào thùng rác, bật ra rồi trúng vào sau đầu tôi. Tôi ngã gục xuống ngay tại đây.”

“Và anh còn nhớ tất cả những chuyện đó? Chính xác là như thế?”

“Phải. Từng giây một. Tôi nhắm mắt lại và tôi có thể diễn lại cảnh đó như một bộ phim. Nó không định bắn tôi, khẩu súng thậm chí còn không chĩa vào tôi, nó giống kiểu phản xạ hơn. Tôi còn nhớ khi viên đạn chạm đầu tôi, như một cú đánh thật lực vào phía sau đầu. Tôi đứng đó như một thằng ngu. Còn nghĩ rằng tôi có thể quay vào trong xe và tự lái xe đến bệnh viện nữa. Tôi sờ tay vào vết thương, nhìn thấy máu trên những đầu ngón tay tôi, rồi bước khoảng hai bước nữa trước khi ngất lịm đi. Ngay đây này.”

“Để nhớ được một sự kiện như thế đúng là lạ lùng.” Poole nói. “Bộ não có xu hướng sẽ giấu đi những hồi ức nhất định khi chúng ta trải qua bi kịch nào đó.”

“Tôi nhớ từng giây lúc đó…”

“… Như một cuốn phim.” Poole nói nốt suy nghĩ.

“Phải.”

“Chuyện gì xảy ra nếu anh thử xem cuốn phim đó ngược lại?”

Porter nhíu mày. “Tôi không hiểu.”

Poole bước một bước đến gần anh ta hơn, đến gần bức tường nơi từng đặt thùng rác. “Tức là diễn lại các sự kiện theo trình tự ngược lại. Bắt đầu từ khi anh nằm xuống đất, ngay trước khi anh bất tỉnh, tiếp theo đánh dấu các sự kiện theo trình tự ngược lại. Sẽ tốt hơn nếu anh nhắm mắt lại.”

“Tôi không nhắm mắt lại đâu.”

“Tôi sẽ không chạy đâu.”

“Anh nói thế thôi.”

“Tôi nghĩ anh cần thử lại chuyện này. Nhắm mắt lại. Tôi sẽ giúp anh.”

“Tôi không nhắm mắt lại đâu.” Anh ta lại thọc tay vào túi, những ngón tay nắm lấy khẩu súng.

Poole nhìn lên nhìn xuống con ngõ, rồi lại nhìn Porter. “Được rồi, thế này xem nhé. Lần đầu tiên anh nhìn thấy Hillburn là khi nào?”

“Hillbum chạy vòng qua con phố rồi tiến đến từ đường Queen.”

“Đó là anh nói thế, tôi đã nghe anh nói gần như đúng ba lần rồi. Vài phút trước và khi anh kể cho tôi nghe lúc ở Sở.”

“Vì chuyện xảy ra là như thế mà.” Porter nói.

“Trong phim. Trong đầu anh. Hillbum có rút súng ra khi anh ta tiến vào ngõ không? Anh nhận ra khẩu súng trong tay Weasel lần đầu tiên là khi nào? Anh có rút súng ra không? Anh đã nói Weasel là kẻ buôn ma túy, nó vứt mấy gói thuốc đi vào lúc nào? Chúng luôn luôn quẳng thuốc đi khi chạy trốn.”

“Tôi… tôi không chắc.”

Poole tiếp tục dồn ép anh ta. “Hillburn có nói gì khi anh ta tiến vào ngõ không? Anh ta có hét lên cảnh sát đây và bảo thằng nhóc bỏ súng xuống không?”

“Có…” Porter trả lời, nhưng giọng anh ta nghe không chắc.

“Có phải anh đang nói rằng vì anh thực sự nhớ như thế, hay vì tôi đã gợi ý điều đó và nó phù hợp với mọi chuyện lẽ ra phải diễn ra như thế? Có phải tôi vừa thêm một cảnh vào bộ phim của anh không? Anh ta có hét lên cảnh sát đây không? Anh ta có bảo thằng nhóc bỏ súng xuống không?”

“… Có.” Porter lại đáp, lần này nhỏ hơn.

“Bộ phim của anh vừa thay đổi đúng không? Vì tôi đã gợi ý cảnh đó.”

Miệng Porter hơi há ra. Anh ta nhìn lên bức tường, nhìn về phía khoảnh sân được rào lại.

Poole bước đến gần hơn. “Nhắm mắt lại. Hãy nhớ từ khoảng giữa - anh chạy xuống ngõ, anh đến đây, đúng chỗ này, gần cái thùng rác và…”

“Nhanh lên, chúng tới rồi…” Porter lặng lẽ nói khẽ đến nỗi Poole gần như không nghe ra nổi anh ta nói gì.

“Cái gì cơ?”

Porter đã nhắm mắt lại, chỉ một lúc thôi. Khi anh ta mở mắt ra, chúng chuyển từ mặt đường đá cuội sang Poole. “Đó là câu thằng nhóc Weasel đã nói, “Nhanh lên, chúng tới rồi.”“

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.