Nash
Ngày 5 - 9:00 sáng
Văn phòng chi nhánh tại Chicago của Cục Điều tra Liên bang Mỹ số 2111 đường Roosevelt, cách Sở Cảnh sát Chicago khoảng mười phút. Nash lái chiếc Chevy của anh. Một trong số các đặc vụ FBI đang mang thùng tài liệu có nhã ý cho Nash đi nhờ nhưng anh không thể đồng ý. Anh cảm thấy làm thế không hay cho lắm.
Ở tầng trệt, anh đăng ký tại bàn bảo vệ, giao nộp tất cả vũ khí, được cấp một tấm thẻ dành cho khách đến thăm, sau khi được chụp ảnh và đi qua máy dò an ninh. Poole đã dặn anh báo cáo tại phòng hội nghị trên tầng bốn.
Nash không chắc mình trông đợi điều gì, nhưng đó không phải là thứ anh tìm thấy. Phòng hội nghị C ít nhất phải rộng đến vài nghìn mét với một tá dãy ghế ngồi kiểu sân vận động cao lên phía bức tường chắn, đối diện bục phát biểu được nâng cao và các màn hình video cao đến tận trần nhà. Mỗi màn hình đều mang hình ảnh nổi ba chiều huy hiệu FBI, sáng lấp lánh trong ánh sáng sinh động. Anh đến sớm mười phút, chẳng thấy bóng Poole hay giám sát viên của anh ta đâu. Ít nhất hai mươi đặc vụ đã có mặt, đứng rải rác khắp phòng.
Trong khi Nash chẳng nhận ra ai hết, họ chắc chắn đã nhận ra anh. Hầu hết các giọng nói hoặc câm bặt hoàn toàn hoặc biến thành những lời thì thầm. Nhưng họ chẳng ngại ngần gì mà không nhìn anh chằm chặp. Nash cố ghìm thôi thúc đưa tay lên vẫy, anh tự rót cho mình một tách cà phê từ chiếc bàn uống nước gần cửa ra vào, rồi kiếm chỗ ngồi ở hàng ghế thứ ba và đợi chờ khi có thêm nhiều người bước vào phòng.
Đúng chín giờ, các ánh đèn trên đầu mờ dần và hai cánh cửa ra vào tự động đóng lại. Nash nửa mong đợi những đoạn phim giới thiệu xuất hiện trên màn hình. Nhưng thay vào đó, Đặc vụ Toàn quyền Hurless bước ra từ cánh cửa bên, căn phòng chìm trong yên lặng.
“Mặc dù tôi biết tất cả mọi người hẵng còn lạ lẫm với vụ án này, nhưng chúng ta không còn thời gian để tìm hiểu chi tiết. Tính đến sáng nay, chúng ta đã có bốn nạn nhân - ba người ở Chicago này, một người nữa ở Simpsonville, Nam Carolina. Thanh tra Sam Porter đã bị bắt và hiện đang bị tạm giữ tại Sở Cảnh sát Chicago.”
Trước sự ngạc nhiên của Nash, vài đặc vụ rõ ràng hoan hỉ trước chuyện này. Vài tiếng vỗ tay vang lên. Hurless không để tâm đến họ. “Đặc vụ Poole sẽ cung cấp thêm chi tiết.”
Poole cũng bước qua khung cửa Hurless vừa đi qua. Làm sao đó anh ta đã có thời gian cạo râu và thay đồ. Anh ta cầm bộ điều khiển trong tay và khi nhấn vào một trong mấy cái nút, các màn hình sau lưng anh ta đều sáng lên.
Bốn cái xác.
“Từng xác chết được phát hiện với cùng một tư thế - quỳ gối, hai bàn tay chắp lại trước mặt, đầu cúi thấp như thể đang cầu nguyện. Mắt trái, tai trái và lưỡi của từng xác bị móc ra rất chuẩn xác như trong phẫu thuật, để trong những chiếc hộp màu trắng thắt dây đen nằm bên trái cạnh nạn nhân. Ngoài Gunther Herbert và Libby Mclnley, Bishop luôn gửi mấy cái hộp theo đường thư tín trong vòng một tuần, Herbert và Mclnley là những ngoại lệ.
Ngay cạnh từng xác chết, chúng tôi còn tìm thấy một thông điệp viết rằng “Cha hãy tha thứ cho con.”
Poole bước sang bên trái sân khấu, chỉ về phía hai phụ nữ xuất hiện sau lưng anh ta. “Nạn nhân thứ nhất được phát hiện ở nghĩa trang Rose Hill. Người thứ hai đang ngồi trên đường ray tuyến tàu điện ngầm Red Line tại nhà ga Clark. Với cả hai người này, các dấu vân tay của họ đã bị tẩy đi bằng hóa chất. Đến giờ vẫn chưa nhận dạng được.”
Anh ta băng ngang phòng đến với nạn nhân thứ ba. “Người đàn ông này được nhận dạng là Tom Langlin, từng là nhà điều tra phòng cảnh sát phòng cháy chữa cháy Simpsonville. Hung thủ của chúng ta đặt ông ta trên các bậc thềm tòa án, ngay giữa ban ngày ban mặt. Ông ta chính là người viết báo cáo đầu tiên về vụ cháy tại nhà của Bishop.”
“Ý anh là nhà của Porter à?” Ai đó hét lên từ phía sau.
“Chúng ta sẽ tìm hiểu điều đó.” Poole đáp.
Anh ta bước đến đầu kia căn phòng bên tay phải, chỉ tay vào xác chết cuối cùng. “Đây là bác sĩ Stanford Pentz, ông ta làm việc tại khoa Tim mạch ở Bệnh viện Stroger. Ông ta được phát hiện trong văn phòng mình sáng hôm nay, ở tư thế cầu nguyện như những xác còn lại. Bệnh viện đang bị phong tỏa kể từ ngày hôm qua - vẫn chưa rõ thời điểm tử vong, nhưng nhiều khả năng nhất là trước khi bệnh viện bị phong tỏa. Hung thủ của chúng ta hầu như không thể mang xác chết xuyên qua mạng lưới an ninh dày đặc, không một ai được phép ra hay vào bệnh viện, ngoại trừ bác sĩ phẫu thuật được vào trong để phẫu thuật cho Paul Upchurch. Mọi người có thể tìm thêm thông tin về vụ này trong hồ sơ.”
Một đặc vụ đang ngồi giữa lối lên xuống hàng thứ hai đứng dậy. “Anh cứ luôn miệng nói “hung thủ” thay vì nói thẳng ra là Bishop. Anh tin còn kẻ nào khác chịu trách nhiệm sao?”
Poole liếc nhìn Hurless và ông gật đầu, rồi anh ta quay sang tay đặc vụ. “Bởi vì chúng ta có rất nhiều nạn nhân tại một vài bang cùng xuất hiện gần như cùng một lúc, chúng tôi không muốn rút ra kết luận ngay rằng Bishop đang hợp tác cùng một đồng bọn. Chúng tôi chắc chắn rằng hắn đã hỗ trợ Paul Upchurch bắt cóc Ella Reynolds, Lili Davies và Larissa Biel. Có thể còn kẻ nào khác đang hợp tác với cả hai tên này. Thanh tra Porter cho rằng Anson Bishop đang ở Chicago này cùng một phụ nữ, người có thể hoặc không là mẹ của hắn.”
“Thanh tra Porter có phải là bố của Bishop không?”
Câu hỏi này vang lên từ một người ngồi phía xa nhất trong phòng. Một phụ nữ châu Á mặc một bộ complet.
Hurless chen vào. “Chúng tôi chưa đưa ra kết luận gì về vấn đề này.”
Poole nói. “Cả hai nạn nhân nữ đều có dòng chữ Tôi là quỷ khắc trên trán, các nạn nhân nam thì không. Chúng tôi vẫn chưa hiểu mối liên hệ này. Không một chi tiết nào trong số này được phép tiết lộ cho báo chí.”
Có vài tiếng xì xào trong đám đông.
Poole quay lại với các màn hình video. “Còn một chi tiết nữa tất cả mọi người cần phải biết về những nạn nhân này. Với mỗi nạn nhân, làn da của họ đều có muối bao phủ. Nhưng trên quần áo thì không. Điều này cho thấy hung thủ đã phủ muối sau đó mới mặc quần áo cho nạn nhân. Muối này được phát hiện trên người họ giống với nước muối được tìm thấy trong bể nước tại nhà của Paul Upchurch. Có vẻ như đây là dạng mịn của muối được sử dụng trên mặt đường.”
Người phụ nữ châu Á đứng dậy, lại nói tiếp. “Trong Kinh Thánh, sách Sáng Thế, vợ của Lot bị hóa thành một cột muối khi bà ta quay lại nhìn Sodom. Nếu anh xem xét nó cùng với những tin nhắn được phát hiện “Cha hãy tha thứ cho con”, đây có thể là một thông điệp theo kiểu Kinh Thánh. Nó rất khác với lịch sử của Bishop.”
“Hoặc đây có thể là Bishop đang gửi một dạng tin nhắn trực tiếp nào đó đến bố của hắn.” Hurless cắt ngang. “Nếu ông ta vẫn còn sống.”
Dường như Poole không lắng nghe Hurless. Anh ta quay sang người phụ nữ châu Á rồi trích dẫn. “Hãy chạy trốn để cứu lấy mạng. Đừng dừng lại ở bất kỳ đâu trên bình nguyên này; hãy chạy lên những ngọn đồi, nếu không các ngươi sẽ bị cuốn đi hết.” Sách Sáng thế 19:17. Các thiên thần nói điều này với vợ chồng Lot ngay trước khi họ hủy diệt thành phố.”
Người đàn bà châu Á gật đầu. “Tôi thấy tò mò - có phải bốn cái xác được phát hiện đều ngoảnh mặt về một hướng giống nhau không?”
Poole có vẻ như đang suy nghĩ về điều này thì chuông điện thoại của Nash vang lên. Căn phòng chìm trong yên tĩnh, mọi con mắt đều đổ dồn về phía anh. Nash quay về phía mọi người mỉm cười hối lỗi, cúi người xuống, lần mò điện thoại và liếc nhìn màn hình - anh nhận ra Kloz vẫn đang trên đường dây. Hai mươi ba phút rồi.
Anh cho tay vào túi rút chiếc iPhone ra, di tay sang phía nút trả lời cuộc gọi rồi áp điện thoại lên tai. Cho dù đã quen giọng nói này, nhưng đã mấy tháng rồi anh không nghe thấy nó. Hiện thực đó cũng không ngăn được cảm giác rần rần như kiến bò dọc sống lưng khi nghe Anson Bishop nói.
“Tôi biết anh đang ở đâu, Nash, thế nên đừng nói gì cả mà chỉ nghe thôi. Trong một lúc nữa tôi sẽ nhắn tin cho anh địa chỉ, anh sẽ phải rời khỏi cuộc họp nhỏ ấy và đi đến địa chỉ này. Đi một mình thôi nhé. Nếu tôi mà trông thấy cái xe nào trên phố ngoài chiếc xe Chevy cũ của anh, thì rất nhiều người sẽ lăn ra ốm đấy. Tôi đang nắm trong tay một đống virus đến nỗi chẳng biết phải làm gì với chúng và tôi phát ốm khi phải mang chúng đi khắp nơi. Tôi rất thèm muốn được chia sẻ chúng với tất cả mọi người ở Revival Food Hall hoặc có thể là Woodfield Mall. Đội The Bears tối nay đang chơi trên sân nhà trên kênh Monday Night Football - anh có thể tưởng tượng được sẽ vui thế nào nếu tôi mang virus đến đấy chơi cùng không? Ham muốn quyến rũ bậc nhất đấy, nhưng thành thật mà nói, tôi nghĩ mình nên gặp anh ngay bây giờ. Nhanh chân lên. Tôi nhớ tất cả bạn bè cũ quá mất thôi. Chúng ta có rất nhiều chuyện để nói đấy nhé. Tôi sẽ cho anh ba mươi phút. Đừng đến muộn. Phải đợi lâu tôi sẽ nóng tính lắm đấy.”
Chuông điện thoại lại vang lên ầm ĩ, một dòng địa chỉ xuất hiện trên màn hình.
Bishop nhắn. “Chỉ anh thôi, Nash. Không còn ai nữa nhé. Nếu anh hiểu thì ho lên đi.”
Nash hắng giọng.
“Được lắm nhóc.”
Cuộc gọi ngắt và khi Nash ngước mắt lên, anh nhận ra tất cả mọi người vẫn đang nhìn mình.