Clair
Ngày 5 -10:14 tối
Clair đã ngủ thiếp đi và thấy không vui vì thế. Cái con virus khốn kiếp, kẻ xâm lược ngoại lai đã xâm chiếm bên trong cô, ngốn ngấu các tài nguyên và năng lượng của cô, khiến cô chết đói. Cô đã thôi không còn tự ru mình rằng rồi sẽ ổn. Cô biết cơn sốt của mình đang không ngừng tăng nhanh chóng mặt - cô cảm thấy như mình đang đứng trần truồng giữa Bắc Cực dưới một cái quạt đang chạy, thế nhưng người cô lại đang nhớp nhúa mồ hôi. Làm thế nào người cô có thể đổ mồ hôi cô cũng chẳng biết. Cô thấy khát kinh khủng khiếp, có khả năng là do mất nước, nhưng cơ thể lại phản bội cô bằng cách xuất ra hết lượng nước cô đang thèm đến chết đi được. Cổ họng cô đau rát, con mãnh thú giận dữ không chỉ vì ốm yếu mà còn do gào thét nhiều. Gào thét khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, như thể cô đang làm gì đó để cải thiện tình cảnh của mình, cho dù cô chắc chắn người duy nhất có thể lắng nghe cô là người đàn ông đang rên rỉ ở phòng kế bên.
Ông ta đã trở nên im lặng một lúc trước khi cô ngủ thiếp đi (thực ra là ngất đi, nhưng nói thế đồng nghĩa với việc cô đã đầu hàng và cô không định thừa nhận điều ấy, ngay cả với chính mình). Trước đó, tiếng thét của chính ông ta đạt đến mức kinh hoàng cực độ đã tắt lịm, nhường chỗ cho những tiếng nức nở, tiếp theo là những tiếng rên rỉ rồi câm lặng.
Có lúc Clair tự hỏi người đàn ông đeo mặt nạ đen đang ở trong tiền sảnh kia có nghe được tiếng thét đồng thanh của họ không, đó cũng là lúc cô quyết định dừng lại. Nếu nỗi đau của họ mang lại cho hắn khoái cảm, thì cô cũng chẳng muốn hắn được toại nguyện.
Vài giờ trước Clair đã phát hiện một lỗ thông gió trong phòng mình, dường như nó được nối với căn phòng kế bên của người đàn ông rên rỉ. Cái lỗ quá nhỏ cô không thể trèo qua được nhưng khi cô cúi xuống gần cái lỗ, cô có thể lại nghe thấy tiếng ông ta, những tiếng nức nở cố kiềm chế. “Này! Ông có nghe thấy tôi nói không?”
Những tiếng nức nở ngừng lại một lúc, rồi một giọng yếu đuối trả lời. “Cô là ai?”
Câu hỏi này khiến Clair ngạc nhiên. Cô đã cố gắng nói chuyện với ông ta mấy lần nhưng ông ta không bao giờ trả lời. Cô đã cố gắng hắng giọng nhưng ngay lập tức hối hận vì quyết định đó. Cô cảm thấy như ai đó dội cả một lọ nước rửa chén Brillo Pad xuống ống thanh quản của mình rồi lôi mạnh nó ra ngoài. “Tôi là Thanh tra Clair Norton của Sở Cảnh sát Chicago. Ông là ai?”
“Mụ ta cắt một tai của tôi rồi. Con khốn chó chết ấy cắt tai tôi rồi. Tôi cần bác sĩ.”
Mụ ta?
“Ai cơ? Có phải ý ông là kẻ đang giam chúng ta ở đây là phụ nữ không?”
“Con khốn từ dịch vụ gái gọi. Chắc là nó đấy. Con khốn trói nghiến tôi lại, cũng tốt thôi, thế nhưng nó còn lấy cái gì đó đánh tôi, khiến tôi ngất đi. Tôi mất một tai rồi. Chúa ơi đau quá.”
Dịch vụ gái gọi? Ông ta đang nói cái quái gì thế?
“Có ai biết ông đang ở đây không?” Clair hỏi, không chắc mình có thực sự muốn nghe câu trả lời không.
“Không… cô có biết chúng ta đang ở đâu không? Tôi đã ở Langham. Tôi không biết chỗ này là chỗ nào. Tỉnh dậy tôi đã ở đây rồi.”
“Khách sạn Langham à?”
“Đúng. Nhân viên của tôi chắc đang đi tìm tôi đúng không? Cô nói mình là người của Sở. Họ có đang đi tìm tôi không? Chờ chút, cô cũng bị giam à? Trước khi con khốn kia bắt được cô có phải họ đang đi tìm tôi không?”
“Ông có chắc là phụ nữ không?”
“Cô nghĩ tôi là thằng đồng tính hay sao vậy? Tất nhiên, mụ ta là phụ nữ. Tôi thì không thế và chắc chắn tôi có thể chỉ ra sự khác biệt.”
Chết tiệt.
Giọng the thé. Tự cao tự đại. Clair biết cái giọng này. Vì đang sốt nên cô phải mất một lúc mới tạo được mối liên kết nhưng cô đã nghe giọng ông ta trên ti vi quá nhiều lần đến không nhớ nổi. Trọng âm vùng Chicago ngày xưa. “Thị trưởng Milton à?”
Giọng ông ta to hơn - chắc ông ta di chuyển đến gần lỗ thông gió. “Mụ khốn đó nói tên mình là Sarah. Tôi nghĩ thật lạ lùng. Thường thì chúng đều mang những cái tên như Brandy hay Hope hoặc Tiffany. Sarah thì khác. Mụ ta thật khác biệt. Hơi già hơn những cô gái bình thường, đúng là một phụ nữ trưởng thành rồi, nhưng tôi không đuổi mụ ta về ngay. Tôi cho rằng với trải nghiệm và tuổi tác như thế, có thể mụ ta sẽ vui vẻ hơn những người khác, cởi mở hơn một chút. Thế mà mụ khốn ấy đánh tôi luôn.”
Những lời này không giống những gì Clair hay được nghe từ ngài thị trưởng, và cô có thể sống trọn cuộc đời mình mà chẳng bao giờ nghe bất kỳ chuyện nào như thế, ngay cả nếu cuộc đời ấy có chấm dứt sớm đi nữa. Cô cảm thấy ghê tởm, nếu kẻ bắt giam cô bước vào đây và muốn chấm dứt mọi thứ, Clair không chắc mình sẽ chiến đấu thật mạnh mẽ.
“Mụ ta trông thế nào?”
Ngài thị trưởng càu nhàu. “Tôi không biết. Lùn. Tóc đen.”
“Sarah gì cơ? Mụ ta có nói cho ông biết họ không?”
“Ha. Buồn cười thật đấy. Mụ ta cho tôi biết họ của mình, cả các bức ảnh con cái mụ ta nữa. Chúng tôi đã trò chuyện về những mục tiêu và tham vọng của mụ ta rồi về biến đổi khí hậu. Không phải như làm quen tiệc tùng thế đâu, Thanh tra.” Ông ta ngừng lời một lát. “Tất cả đều không được ghi lại. Từng lời. Cô không thể nhắc lại bất kỳ từ nào với bất kỳ ai, hiểu chứ? Cô mà bép xép tôi sẽ tịch thu thẻ của cô. Tôi chỉ nói cho cô biết hòng mong nó giúp cô đưa chúng ta thoát khỏi đây.”
Clair giơ ngón tay lên với ông ta. Cô biết ông ta không thể thấy được mình, nhưng làm thế khiến cô thấy thoải mái hơn. “Tả cho tôi căn phòng của ngài đi.”
“Toàn tướng đá. Sàn bê tông. Cửa ra vào bằng thép với một ô cửa sổ nhỏ. Có một lỗ thông gió bé nhỏ trên sàn, cái lỗ chúng ta đang nói chuyện qua đây. Ngoài ra thì không có điều hòa.”
Giống hệt nhau.
“Tai ông còn chảy máu không?”
“Tôi không nghĩ thế. Mụ ta đã băng nó lại rồi.”
“Cứ để nguyên thế đi, ông không muốn làm loét vết thương ra đâu.”
“Chắc rồi, y tá Nightingale. Cô hãy tập trung nghĩ cách đưa chúng ta ra khỏi đây còn tôi sẽ lo các nhu cầu y tế của mình. Tôi nghĩ cô không có súng đúng không?”
“Không.”
“Đương nhiên là không rồi.”
“Ngài nói thế nghĩa là sao?”
“Thôi quên đi.”
“Cho tôi biết đi.”
“Chẳng quan trọng đâu. Cô để chúng nó hạ gục cô, cướp vũ khí của cô rồi nhốt cô lại. Cô cũng chẳng khá khẩm gì hơn tôi. Chúng tóm được tôi khi tôi dễ bị tổn thương nhất, lợi dụng tôi nhưng cô đã được huấn luyện. Cô là cảnh sát. Rõ ràng cô là một cảnh sát chả tài cán gì, bằng không thì chuyện như thế hẳn sẽ không xảy ra với cô.”
“Ông không tạo ra điều kiện thuận lợi để được cứu nhỉ?” Clair trả lời.
“Không, cô sẽ làm việc đó. Cô sẽ làm việc của cô. Cô mà không nghĩ ra thì nếu có ra được khỏi đây, công việc đang chờ cô là một chân chạy bàn đấy.”
Clair bắt đầu thấy mình ước gì đã không nói chuyện với ông ta. Khi ông ta gào thét cô còn thấy có thiện cảm hơn. “Ông đã nói là chúng. Ông từng thấy có hơn một người à?”
Những ánh đèn tắt ngóm.
Tất cả mọi đèn đóm.
Phòng của cô. Tiền sảnh. Phía bên kia lỗ thông gió.
Cô nghe thấy tiếng cửa mở nhưng không phải phòng của mình.
“Không!” Ngài thị trưởng nói. “Đừng! Tránh xa tôi ra!”
Ngài thị trưởng lại thét lên, còn to hơn lần trước. Nhưng đó không phải là thứ khiến Clair khiếp sợ. Chính sự đột ngột tắt lịm của chúng mới là thứ khiến cô sợ hơn cả.