Nhật ký
Tôi không nhớ mình đã quay về phòng, nhưng khi thức dậy tôi thấy mình đang nằm trên nệm trong phòng tôi, nắng mơn man trên mặt tôi. Tôi nghe thấy Weasel và Thằng Nhóc đang chơi trong phòng chúng nó, nhưng mọi người khác thì chẳng thấy đâu, kể cả Paul. Cửa phòng mấy đứa con gái cũng mở, chúng cũng biến mất.
Tôi thấy Vincent trong kho thóc, mui chiếc xe tải đang mở, các linh kiện đang nằm rải rác xung quanh. Khi tôi trao tiền cho Vincent, nó chỉ bỏ tọt xấp tiền vào túi. “Làm thế nào bọn mình ra cửa hàng mua đồ được đây?” Nó lấy đâu nhọn cái tuốc nơ vít hiệu Phillips chỉ vào đống linh kiện động cơ nằm dưới đất. “Bugi, xéc măng pit tông, lọc khí, dây đai truyền động, bộ dây dẫn cho bugi… tao sờ đến cái nào là cái đấy hỏng hết. Ít nhất thì lốp không hoàn toàn là vứt đi, có vẻ chỉ cần bơm là được thôi nhưng chúng ta sẽ cần máy bơm hoặc máy nén mới làm được…” Đầu nó lại mất hút bên trong và tôi không nghe được hết câu.
“Bọn mình nên giấu hết đống này đi. Cô Finicky mà thấy thì sao? Cô ấy sẽ biết bọn mình đang làm gì.”
Không ngước mắt lên, nó xua tay phản đối. “Finicky không bao giờ ra ngoài này đâu. Mụ chỉ chết gí trong nhà thôi. Mấy tên thanh tra đó cũng thế. Mà cũng không phải là tao chính mắt thấy. Chúng chỉ là… chết tiệt!” Nó nhảy xuống khỏi khoang động cơ và nhìn lại ngón tay mình. Ngón tay đang chảy máu. Nó đưa ngón tay vào mồm. Bàn tay nó đen sì dầu mỡ nhưng dường như nó chẳng bận tâm. “Chết tiệt!”
Thấy miếng giẻ rách trên bàn máy, tôi liên ném cho nó buộc quanh ngón tay trỏ. Vết cắt có vẻ không sâu lắm để cần phải khâu nhưng tôi dám cá là đau ra phết. Nó ngồi thụp xuống cái hãm xung, lớp kim loại rên rỉ dưới trọng lượng của nó.
“Làm sao bọn mình kiếm được linh kiện đây?”
Tôi không biết. “Mày lên danh sách được không? Có lẽ bọn con gái, khi ra ngoài chúng nó có thể…”
“Chúng có để yên cho tụi mình đâu.” Vincent ngắt lời. “Mụ Finicky sai lũ con gái vào thị trấn mua thực phẩm và ít quần áo nhưng mụ ấy quản chúng nó chặt lắm. Ngay cả nếu bọn mình có cách để một đứa trong bọn lẻn ra ngoài và đến được cửa hàng phụ tùng ô tô, chúng nó cũng sẽ không thể mang hết các linh kiện về mà không khiến mụ ấy để ý. Bọn mình đang cần quá nhiều thứ. Đều không phải là những thứ chúng nó có thể giấu trong ví.”
Nếu có cha ở đây, ông sẽ chỉ cho tôi cách giải bài toán này. Ông luôn luôn nói rằng từng vấn đề đều có ít nhất ba giải pháp khả dĩ và ngay cả nếu bạn nghĩ bạn biết một giải pháp hoàn hảo, bạn cũng nên dành thời gian xem xét hai giải pháp còn lại, so sánh chúng với nhau.
Đôi khi giải pháp tốt nhất lại không phải là giải pháp tưởng chừng đơn giản và rõ ràng, và đôi khi đó lại là giải pháp tưởng chừng khó khăn nhất.
“Tao sẽ tìm ra cách.”
“Mày sẽ làm gì cơ?”
Tôi không nhận ra mình đã nói suy nghĩ thành tiếng. “Tao sẽ tìm cách.”
“Mày đúng là lạ thật.” Vincent lẩm bẩm trước khi đứng dậy và quay lại với động cơ.
“Mày tìm thấy dụng cụ rồi à?” Tôi nói, đổi chủ đề. Có mấy cái tuốc nơ vít và hai cái cờ lê trên mặt đất gần chân nó.
“Dưới cái bồn rửa mặt trong nhà.” Nó trả lời mà không ngước mắt lên. “Chưa đủ mọi thứ tao cần nhưng cũng là khởi đầu tốt.”
Cho dù chúng tôi không nói chuyện nhiều, tôi ở lại trong kho thóc cùng Vincent gần như cả ngày, trao cho nó các dụng cụ, giúp nó khi tôi có thể. Nhờ thế tôi có thể quên đi mọi thứ.
Cô Finicky quay về nhà cùng bọn con gái vào khoảng sáu giờ chiều. Tất cả cùng bước xuống chiếc Toyota Camry lỉnh kỉnh tay xách nách mang. Libby mặc bộ váy mùa hè vàng chóe, đi giày tennis trắng. Mái tóc nàng buộc túm đằng sau như đuôi ngựa. Nàng không thấy tôi đang nhìn nàng từ cánh đồng.
Quay về phòng mình, tôi thấy một đôi giày da mới tinh màu đen, một chiếc quần dài đen và một chiếc áo sơ mi cài kín cổ màu xanh nhạt trên giường mình. Nằm trên đống quần áo là một mẩu giấy có nét chữ của cô Finicky, viết rằng:
Sau bữa tối, đi tắm và thay đồ. Ăn mặc cho đẹp vào. Hãy sẵn sàng đi lúc tám giờ.
Paul đang nằm giường trên nhưng anh ấy chẳng nói gì với tôi. Thay vào đó, anh ấy nhìn đống quần áo một lúc, rồi quay lưng lại phía tôi, ngoảnh mặt vào tường.