Clair
Ngày 5 -1:05 chiều
Đầu mối tắc tị.
Chẳng thu được gì.
Chẳng gì cả.
Ít nhất giờ thì chưa.
Clair vừa nói chuyện với Sĩ quan Sutter, và mặc dù cậu ta đã cố gắng nói chuyện với gần một phần ba người trong quán cà phê, chẳng ai cung cấp được thông tin gì hữu ích. Nếu hai nạn nhân của cô có bất kỳ liên quan nào cô cũng chưa thể biết. Hai sĩ quan đang mất tích của cô - Henricks và Childs - vẫn chưa được tìm thấy, đã hơn bốn giờ đồng hồ rồi. Cô có thể châm chước chuyện ngủ trưa, đặc biệt suốt mấy ngày liền cả hai người họ chưa hề có phút nào nghỉ ngơi thực sự, nhưng đây không phải chuyện đó. Giọng nói trực giác của cô đang lên tiếng báo động và cô chỉ có thể lờ đi thêm một lúc nữa. Nếu tin đồn loang ra ngoài rằng có hai sĩ quan đang mất tích cộng thêm vào với hai án mạng, không thể đoán nổi những người còn lại trong bệnh viện này sẽ phản ứng thế nào - những nhân viên thực thi luật pháp, những nhà chuyên môn hay dân thường. Hẳn là sẽ rất tệ. Cô đã nhìn thấy trên những gương mặt nỗi sợ hãi, sự chán nản, sự mệt mỏi và giận dữ - trật tự và phép lịch sự chỉ là ảo ảnh được kiểm soát bởi số đông và ngay lúc này đây, nhóm nhỏ sĩ quan và nhân viên an ninh của cô chỉ là một thiểu số nhỏ nhoi.
Còn giờ là chuyện này.
Klozowski đang chia sẻ thông tin anh ta nhận được và nỗi lo ở đáy dạ dày của cô đang ngày càng to lên cỡ quả bóng bowling. Cô nhìn anh ta trừng trừng từ bên kia chiếc bàn nhỏ trong văn phòng họ, nuốt xuống một cục lớn trong họng. “Chuyện này không thể xảy ra được.”
“Ồ, nó đang xảy ra đấy.” Kloz đáp, đôi mắt anh ta dán chặt vào màn hình. “Đúng là chó chết nhưng nó đang xảy ra.”
“Không đời nào Porter lại sử dụng Bishop trong hành động bí mật nào đó mà chẳng cho chúng ta biết, không đời nào.”
“Nếu nó không phải là một hoạt động ngầm nào đó thì có nghĩa là anh ấy chỉ đang thao túng Bishop và như thế mọi chuyện càng tệ. Thế tức là Bishop không phải là 4MK nào cả. Tức là…”
Clair chụp lấy các tập hồ sơ giáng thẳng xuống một bên đầu Kloz. “Anh dám nói to điều này lên hả? Không phải bây giờ, muôn đời cũng không. Tôi không bao giờ đi tin bất kỳ điều gì ngớ ngẩn như thế.”
“Tôi chỉ đang cố gắng tỏ ra khách quan ở đây thôi. Quên hết những gì chúng ta biết về anh ấy đi và nhìn nhận anh ấy như thể anh ấy là nghi phạm, anh ấy…”
Cô lại đánh anh ta. “Sam không phải là một nghi phạm! Đừng bao giờ dừng những lời lẽ như thế!”
Kloz xoa một bên đầu. “Cô có thể ngừng đánh tôi trong vòng năm phút và chỉ nghe thôi có được không?”
“Sam không phải là nghi phạm.”
“Được rồi, kẻ tình nghi.”
“Bên đương sự.”
Kloz nhăn nhó. “Trong nhiều hoàn cảnh tôi không nghĩ thế là chuẩn về ngữ pháp đâu.”
“Tôi không quan tâm.”
Anh ta trợn mắt. “Được rồi. Sao cũng được. Tôi muốn nói là chúng ta có vài dấu hiệu nguy hiểm thực sự. Cô đã xem bản khai của Emory chưa? Cô ta chưa bao giờ nhận diện Bishop là kẻ đã bắt mình. Cô ta chưa bao giờ thấy mặt hắn. Cô ta nghe thấy tiếng nói từ phía trên cùng của hố thang máy, nhưng với tiếng vọng và trạng thái tinh thần của cô ta vào thời điểm đó, nếu chúng ta cho cô ta nghe mẫu giọng nói, tôi cực kỳ nghi ngờ cô ta có thể nhận ra giọng của hắn. Nói thẳng, tôi không nghĩ văn phòng công tố sẽ đồng ý thử vì họ sợ cô ta sẽ chỉ sai người và phá hỏng vụ này. Đây có thể là lý do tại sao họ vẫn chưa nói đến việc này.”
Đến lượt Clair trợn tròn mắt. “Tại sao Sam lại bắt cô ta? Tại sao anh ấy lại giết chết tất cả những người đó? Chúng ta biết động cơ của Bishop. Nhưng Sam chẳng có lý do nào hết.”
“Chỉ vì chúng ta không rõ động cơ không có nghĩa là không có.” Kloz nói rõ. “Chúng ta vẫn chưa xem xét. Và nói thẳng, động cơ chúng ta gán cho Bishop vững chắc cỡ nào? Nó đến từ Sam - phân tích của anh ấy về cuốn nhật ký và thông tin anh ấy cho rằng Bishop nói cho anh ấy biết. Chẳng có bất kỳ nhân chứng nào khác chứng kiến các cuộc nói chuyện đó. Mọi thứ đều đến từ Sam.”
“Anh đã nói chuyện điện thoại với anh ấy khi Bishop đâm anh ấy.”
Kloz nhún vai. “Tôi đã nghe một phía cuộc trò chuyện. Chỉ từ phía Sam. Tôi cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì trong căn hộ ấy hơn cô đâu. Chúng ta chỉ nghe những gì Sam nói thôi.” Anh ta ấn vài nút trên laptop mở ra đoạn video quay cảnh Poole thẩm vấn lại Bishop. “Nó có thể đã xảy ra giống hệt như Bishop nói ở đây. Lời của hắn mâu thuẫn với lời của Sam. Làm sao chúng ta biết lời nào là thật? Làm sao chúng ta thực sự biết được?”
Clair sẽ không chấp nhận điều này. “Bishop đã thú nhận với Sam ngay trước khi hắn giết Talbot.”
“Thú nhận với Sam Kloz nhắc lại. “Chỉ Sam mà thôi.”
Nụ cười toét tự mãn nở trên gương mặt Clair. “Thế còn dấu vân tay thì sao? Họ đã phát hiện dấu vân tay của Bishop trên toa xe với xác của Gunther Herbert. Tại tòa nhà Mulifax. Nếu Bishop không giết chết Herbert, vậy tại sao hắn lại xuống đó?”
“À, tôi cũng xem báo cáo đó rồi.” Anh ta cho hiện một file lên màn hình rồi cuộn chuột xuống vài đoạn cuối cùng. “Mark Thomas với đội SWAT của Brogan đã lấy mẫu vân tay từ toa xe, cho vào túi bằng chứng rồi trao cho Sam. Lúc đó là 6 giờ 18 phút chiều căn cứ theo báo cáo. Sam bỏ túi bằng chứng vào túi rồi trao lại nó cho Nash ba giờ sau đó. Anh ấy đã sai Nash mang nó đi phân tích. Ba giờ đấy. Cô không nghĩ anh ấy có thời gian để tráo đổi à?”
“Sam sẽ không làm thế.”
“Hãy quên rằng chúng ta đang nói về Sam đi. Chúng ta đang nói về “đương sự” của mình. Nếu người này muốn buộc tội Bishop thì họ chẳng thiếu cơ hội. Chúng ta chẳng có lấy một nhân chứng nào có thể thực sự nhận diện được Bishop.”
Clair búng ngón tay. “Thế còn Tyler Mathers, bạn trai của Emory? Cậu ta và chú cậu ta… họ đã thu hết toàn bộ số tiền, ăn cắp giày của Talbot…”
Klozowski mở ra báo cáo về Mathers, dừng ngón tay rà theo văn bản rồi đọc to lên: “Tôi chưa bao giờ gặp hắn. Tôi nghĩ chú Jake cũng chưa từng gặp hắn. Chú ấy chỉ nói chuyện với hắn trên điện thoại thôi.” Kloz ngước lên nhìn cô. “Đây là báo cáo của cô. Cô đã thẩm vấn cậu ta.”
“Được rồi. Những người trong công viên - nơi Emory bị bắt cóc - chúng ta có những lời khai của nhân chứng…”
Kloz đang lắc đầu. “Đó cũng là báo cáo của cô, và tất cả những mô tả tự nhiên cô có được từ những người này mâu thuẫn với nhau. Chẳng có ai thực sự nhìn thấy rõ hắn. Giống như mẫu thử giọng nói với Emory - công tố viên sẽ không dám tiến hành thử với những nhân chứng này vì sợ tất cả khác hẳn với mô tả trong các cuộc thẩm vấn của cô. Cô mang một nhóm như thế vào đây rồi họ mà chỉ sai người cái, tất cả hỏng bét hết.”
Anh ta thở hắt ra, ngả người vào lưng ghế. “Nghe này, tôi không nói rằng Bishop không phải là kẻ chúng ta đang tìm, mà tôi chỉ muốn nói là nếu ai đó muốn chỉ ra những lỗ hổng cũng không khó lắm đâu.”
“Bishop là một thằng giết người thần kinh, điên rồ, khốn nạn và theo kiểu thế thiên hành đạo. Hắn đã làm thế. Hắn đã gây ra tất cả những chuyện đó. Hắn chính là lý do chúng ta ở đây, bị mắc kẹt trong cái bệnh viện chết giẫm này.”
“Có thực là cô thấy khó tin rằng một thanh tra cảnh sát lại có thể là kẻ tử vì đạo? Sam sẽ không phải là người đầu tiên đâu.” Kloz co người lại và căng thẳng, đợi chờ cú đánh tiếp theo.
Lần này Clair không đánh anh ta nữa, mà cô run rẩy và hất đầu về phía chiếc áo khoác nặng nề nằm dưới sàn nhà cạnh ghế của Kloz. “Đưa nó cho tôi với, tôi đang lạnh cóng rồi.”
“Cô đang đổ mồ hôi kìa. Có thể cô bị sốt rồi.”
“Tôi ổn mà.”
Kloz trao áo khoác cho cô. “Tôi không nghĩ loại thuốc họ đang cho chúng ta uống có hiệu quả đâu.”
Cô choàng áo khoác qua vai, cố gắng giữ hai hàm răng không va vào nhau cầm cập.
Một tiếng tinh vang lên từ chiếc laptop, Kloz cúi xuống gần hơn.
“Có thêm bức thư điện tử nữa từ CSI Rolfes.”
“Nó nói gì thế?”
Anh ta không trả lời ngay. Thay vào đó, anh ta nhấp chuột vào file đính kèm rồi mở ra một file nén. Khoảng một tá hình ảnh lấp đầy màn hình - các bức ảnh chụp Sam và Bishop ở rất nhiều góc độ.
“Đây có phải cũng là những bức ảnh họ tìm thấy trong căn phòng đó cùng Sam ở Guyon không?” Kloz hỏi.
“Tôi nghĩ vậy.”
Clair xoay màn hình laptop để có thể đọc được dòng thư của Rolfes…
Đây là tất cả những gì được tạo ra trong máy tính của Upchurch. Chúng đều là giả.
- Lindsy
“Tôi không biết hắn tạo ra chúng để làm gì.” Clair nhẹ nhàng nói.
“Có nghĩa là hoặc Sam đã trả tiền cho Upchurch tạo ra chúng cùng những cuốn nhật ký, hoặc là Bishop buộc gã làm thế vì lý do nào đó.”
“Được rồi, nhưng tại sao?”
Kloz không đáp.
Chuông điện thoại của Clair vang lên báo tin nhắn văn bản từ Sĩ quan Sutter…
Cần sếp xuống quán cà phê. Ngay bây giờ.