Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 5 -12:10 chiều

Clair đi theo Stout vào thang máy xuống tầng hai, đi qua vài tiền sảnh và hành lang. Trong vài phút cô hoàn toàn bị mất phương hướng và biết rằng nếu ai đó tháo hết mấy tấm biển báo trên các bức tường, hẳn cô sẽ không biết đi đường nào quay về quán cà phê. Chiếc khẩu trang ngưa ngứa trên gương mặt cô và hơi thở ấm áp của cô như vang lên thành tiếng dưới lớp vải. Mỗi lần cô nuốt, cơn đau dưới cổ họng nhắc cô nhớ rằng mình đang ngày càng yếu, nhịp di chuyển nhanh của họ khiến cô thở hồng hộc. Cho dù người đang đổ mồ hôi, nhưng cô không cảm thấy ấm áp. Clair biết mình đã bị sốt nhưng cô không thể ép mình đi kiểm tra thực tế nhiệt độ cơ thể. Cô không chắc mình còn chịu đựng được đến bao lâu. Con virus đang ngày càng khỏe hơn cô. Cô cảm thấy rằng chỉ cần cô ngừng di chuyển và ngồi xuống, nếu cô đầu hàng trước bất kỳ ham muốn nghỉ ngơi nào, có thể cô sẽ không đứng dậy được nữa.

Phía cuối hành lang, họ đụng phải hai cánh cửa rộng bằng kim loại. Stout quẹt thẻ nhận dạng qua một đầu đọc thẻ gắn trên tường, hai cánh cửa bật mở. Một tiếng xì của làn hơi lạnh giá tràn ra ngoài về phía họ một lần nữa khiến Clair run rẩy. Một phụ nữ da màu mặc đồng phục y tá họa tiết cỏ cây hoa lá trong chiếc áo len dài tay cài kín cổ màu trắng ngước mắt nhìn lên từ bàn làm việc, chỉ tay vào cánh cửa màu xanh lá phía góc xa căn phòng. “Bà ấy đang đợi hai người trong phòng lạnh.”

“Cảm ơn Bev.” Stout nói, đi ngang phòng.

Tất cả những gì Clair nghe thấy là phòng lạnh vì cô không thể hình dung nổi căn phòng còn lạnh hơn cả ở ngoài này, rồi cô bước theo Stout qua cánh cửa màu xanh vào một nơi chỉ có thể được mô tả là vùng lãnh nguyên Bắc Cực. “Ôi mẹ ơi.” Cô nói qua hàm răng nghiến chặt.

Văn phòng bệnh học còn rộng hơn nhiều so với Clair tưởng tượng, nó rộng ngang ngửa các văn phòng bác sĩ pháp y ở thành phố và chắc chắn rộng hơn bất kỳ bệnh viện nào khác tại Chicago này. Ít nhất nó rộng 50x50 feet với những bóng đèn halogen cỡ lớn đặt cách đều nhau chạy suốt trần nhà. Các bức tường và sàn nhà đều lát gạch trắng và có đến gần một tá chiếc máy tính bằng nhôm lấp kín không gian, mỗi cái được đặt trên những chiếc thùng thưa dưới sàn. Năm cái xác được bày ra - ba xác có phủ vải trắng, hai xác để trần. Cô có ấn tượng rằng họ có thể rửa sạch cả căn phòng này bằng ống nước nếu muốn. Các hệ thống thông gió HVAC cỡ lớn kêu rì rì phía trên, tỏa khắp nơi luồng khí lạnh buốt. Căn phòng có mùi thuốc tẩy nhưng nó không mạnh như cô tưởng tượng. Dù vậy với cái mũi đã nghẹt, cô ngạc nhiên khi vẫn có thể ngửi thấy nó.

Bên trong cánh cửa có giá treo quần áo. Stout lấy một chiếc áo choàng màu đỏ treo trên móc và trao cho cô. “Mặc cái này vào.” Ông ta tự lấy cho mình chiếc áo màu xanh lá.

Clair uốn người mặc áo khoác. “Thế quái nào trong này lạnh dữ vậy?”

Một người phụ nữ gần sáu mươi tuổi xuất hiện ở góc phòng tay cầm bìa kẹp hồ sơ. Mái tóc xám của bà ta được búi gọn ra đằng sau. Bà ta đeo kính bảo hộ và bộ đồng phục y tế màu xanh. “Chúng tôi luôn bảo đảm nhiệt độ trong phòng này ở mức 36 độ F, ngang bằng nhiệt độ với các ngăn kéo ở phòng bên. Như thế sẽ giảm thiểu sự phân hủy khi thời gian khám nghiệm kéo dài. Những cuộc giải phẫu bất thường được thực hiện tại đây, theo thông lệ là bệnh tim, ung thư và các bệnh tương tự được giải quyết dưới sảnh trong những bối cảnh đặc thù hơn, trong căn phòng ấm áp hơn.” Bà ta chìa ra bàn tay đeo găng. “Chắc cô là Thanh tra Norton. Tôi là bác sĩ Amelia Webber.”

Clair ngắm nhìn bàn tay chìa ra và nghĩ đến đôi tay không đi găng của chính mình. Biểu hiện trên nét mặt cô chắc phải hiện lên mặt vì bác sĩ Webber thả tay xuống. “Chẳng ai muốn bắt tay một bác sĩ bệnh học. Ngay cả chồng tôi cũng ném sang tôi ánh mắt khó chịu sau hai mươi tám năm cưới nhau.” Bà ta rướn người sang bên. “Lạy Chúa, trông cô sợ quá. Họ đã cho cô dùng cái gì chưa đấy?”

“Thuốc kháng virus và steroid[1].” Clair đáp. “Tôi ổn mà.”

“Cô không ổn đâu, cô nên ra chỗ nào đấy nằm nghỉ đi, tạo điều kiện cho cơ thể cô kháng lại virus. Người cô cũng bắt đầu sưng lên rồi đấy. Đó là tác dụng phụ của thuốc.” Bà ta liếc nhìn hai bàn tay của Clair. “Cô sẽ muốn tháo hết mấy cái nhẫn kia ra khi vẫn còn kịp.”

Clair lại run rẩy, cô kéo khóa áo lên cao kín cổ. “Người ta bảo tôi là bà đã tìm ra được nguyên nhân tử vong?”

Bà bác sĩ dò xét cô thêm một lúc nữa rồi đáp. “Đúng vậy. Cho tôi một giây để tôi gọi Eisley.”

Lông mày Clair nhíu lại. “Eisley ở đây ư?”

“Không hẳn.” Webber đáp, quay lưng băng ngang phòng vòng qua mấy cái tủ cao bằng kính. Khi quay lại tay bà ta đẩy chiếc giá đỡ có bánh xe trên đặt chiếc ti vi cỡ lớn, phía dưới gắn một chiếc máy tính. Sợi dây điện kéo ra từ phía bức tường. Bà ta nhấn vào mấy cái nút, màn hình chợt sáng lên.

Tom Eisley nhìn họ từ sau màn hình. “Chào Thanh tra, tôi đã ở… ôi trông cô tệ quá.”

Một chiếc máy quay nhỏ gắn phía trên ti vi hướng xuống dưới. Clair ngước mắt lên nhìn nó, rồi cúi xuống nhìn màn hình, cô không biết nên nhìn vào đâu để nói chuyện với anh ta. “Tôi ổn mà Tom.”

“Trông cô không…”

“Tôi ổn mà.” Clair ngắt lời. “Chúng ta tiếp tục được chưa? Tôi đang bị thúc ép về thời gian ở đây.”

Cô không muốn nạt anh ta nhưng nếu có bị xúc phạm, anh ta cũng không thể hiện ra. “Được mà. Amelia, chị sẽ bắt đầu chứ?”

Bác sĩ Webber gật đầu, đẩy chiếc giá đỡ có Eisley ảo đến hai trong số những cái bàn có người nằm. Stanford Pentz nằm bên trái và Christie Albee nằm bên phải. Cả hai đều trần truồng. Trong khi trên ngực Pentz xuất hiện một vết rạch chữ Y mới kín miệng thì Albee vẫn chưa được giải phẫu. Webber quay sang Pentz trước tiên. Đầu ông ta được cắt tóc nhẵn nhụi và nghiêng sang bên như thể ông ta đang tìm kiếm cái gì ở bên trái. Một vết rạch nữa vòng quanh đỉnh đầu ông ta. Bà ta đã mở hộp sọ của ông ta để khám não. “Ban đầu ông ta cho thấy những dấu hiệu đột tử do tim nhưng khi tôi khám nghiệm trái tim ông ta, tôi không phát hiện bất kỳ điều gì cho thấy dấu hiệu bệnh hay khuyết tật bẩm sinh nào. Ông ta là người khỏe mạnh, trái tim thực sự trong tình trạng tốt hơn tôi tưởng tượng, và tôi đã phát hiện ra thứ này sau khi rửa sạch máu ở chỗ cái tai bị cắt…” Bà ta chỉ tay vào một chấm nhỏ màu đen trên cổ ông ta, ngay phía dưới cái tai bị mất.

“Ông ta bị tiêm cái gì vào à?” Clair hỏi, cúi người xuống gần hơn.

Webber lại gật đầu. “Xét nghiệm độc chất không thấy gì, nên chúng tôi đành phải làm xét nghiệm đầy đủ, làm cả hai lần rồi vẫn không ra kết quả. Thế rồi Eisley gợi ý tôi nên thử một mẫu mô não.”

Từ màn hình ti vi, Eisley nói. “Nói cụ thể hơn, tôi đã đề nghị chị ấy tìm kiếm axit succinic.”

“Và tôi đã tìm thấy rất nhiều succinic.” Webber nói.

Clair hỏi: “Succinic là gì?”

Eisley đáp: “Là sản phẩm phụ của một loại thuốc giãn cơ có tên là succinylcholine chủ yếu do các bác sĩ gây mê sử dụng. Khi được tiêm vào người, nó làm tê liệt toàn bộ các cơ bắp của cơ thể, bao gồm cả cơ bắp được sử dụng để hô hấp. Bất kỳ ai bị tiêm thuốc này mà không được cung cấp máy thở trong thời gian phẫu thuật sẽ chết vì ngạt thở. Nó tác dụng rất nhanh, nhưng ảnh hưởng của nó thì khủng khiếp - thuốc này không có tác dụng giảm đau, mà chỉ gây tê liệt cơ bắp, thế nên người bị tiêm thuốc hoàn toàn tỉnh táo khi bị ngạt thở.”

“Hẳn là tôi sẽ chẳng bao giờ tìm ra nó.” Webber thừa nhận. “Vì tôi còn mải tập trung vào trái tim. Không hề có dấu hiệu bên ngoài nào để nhận biết. Thông thường cô phải chú ý vào chứng mất màu xanh trên làn da hoặc các đốm xuất huyết trên mặt. Nhưng trường hợp này hoàn toàn chẳng thấy gì cả.”

“Tác dụng gây tê liệt của thuốc ngăn chặn xảy ra những triệu chứng khác.” Eisley nói. “Sở dĩ tôi gợi ý điều này vì tôi có đọc về một bác sĩ tại Sarasota, Florida, đã dùng nó để giết chết vợ mình - một bác sĩ gây mê ngoại tình. Rõ ràng loại thuốc đặc biệt này là thứ hung khí ưa thích của các tay bác sĩ sát nhân bởi nó rất khó bị phát hiện. Bạn làm việc ở bệnh viện thế nên rất dễ tiếp cận được các loại thuốc, ý nghĩ ấy vừa thoáng qua óc tôi.”

Clair quay sang Webber. “Bà đã nói nó tác dụng rất nhanh. Nhanh là bao lâu?”

“Từ lúc tiêm đến lúc chết à?”

Clair gật đầu.

“Máu lưu thông khắp cơ thể ba đến bốn dặm một giờ.” Webber giải thích. “Nhiều nhất là hai giây để thuốc phát huy tác dụng tê liệt, vài phút sau đó là chết.”

“Không đủ thời gian phản ứng hoặc gọi cấp cứu.” Stout khẳng định. Ông ta liếc nhìn sang xác của Christie Albee. Đầu cô ta cũng ngoảnh sang bên. “Bà có phát hiện tương tự với cô ta không?”

Webber lê bước sang bên, chỉ tay vào cái chấm tương tự dưới tai người phụ nữ. “Gần như là vết tiêm giống nhau luôn - tiêm đúng vào mạch máu tai sau. Trong cả hai trường hợp, hướng của mũi kim cho thấy hung thủ của cô tiếp cận từ phía sau. Tôi phát hiện thấy một góc rõ ràng hướng mũi kim đâm về phía trước. Khi tôi cân nhắc đến chiều cao của cả hai nạn nhân theo góc này, tôi dám nói rằng các bạn đang tìm một kẻ cao dưới mét tám.”

“Kẻ cao dưới mét tám tiếp cận được thuốc thang cất ở khoa gây mê.” Stout nói rõ. “Tôi có thể kiểm tra các hồ sơ, có thể chúng ta sẽ tìm ra ai đó trong khoa này đang ở sai chỗ.”

Eisley thở một hơi dài giận dữ. “Điều ấy có thể đúng nếu hai nạn nhân không rõ danh tính của tôi không có cùng nguyên nhân tử vong tương tự. Tom Langlin dưới Simpsonville cũng bị giết chết bằng thuốc giãn cơ. Khoảng hai mươi phút trước tôi vừa xác nhận điều này với nhà bệnh học địa phương.”

“Thế còn muối?”

“À, muối.” Eisley đáp. “Như Bishop hẳn sẽ nói, tôi đã cố gắng giải câu đố này nhưng vẫn chưa thu được kết quả nào. Tôi có thể nói cô biết rằng muối chúng tôi tìm thấy trên cả hai nạn nhân không rõ danh tính, cũng như trên người đàn ông tại Nam Carolina là loại muối cô có thể mua số lượng lớn tại một kho hàng lớn, có khả năng nhằm khử độ cứng của nước. Muối được tìm thấy trên người và xung quanh cả hai nạn nhân tại bệnh viện của cô chỉ là muối tinh đơn thuần. Hai nữ nạn nhân Jane Doe[2] kia bị lột trần truồng và hoàn toàn bị dìm nước một khoảng thời gian. Ít nhất là trong vài giờ. Ban đầu tôi tưởng mục đích của hung thủ là muốn bảo toàn các thi thể hoặc có thể là làm sai lệch thời gian tử vong, nhưng giờ thì tôi không rõ nữa. Cả Pentz và Albee đều bị giết trong vòng hai mươi tư giờ kể từ khi được phát hiện. Nếu mục tiêu là nhằm hủy chứng, dung dịch kiềm hẳn sẽ còn ưu việt hơn nhiều và dễ kiếm hơn. Muối tinh chẳng phục vụ cho mục đích nào cả khiến tôi tin rằng chúng chỉ có ý nghĩa biểu tượng. Một dạng thông điệp gì đó. Tôi đã liên hệ với FBI và đang tìm hiểu ý nghĩa Kinh Thánh trong vụ này. Tôi phải thừa nhận đã lâu lắm rồi tôi mới đọc Kinh Thánh. Tôi rất quen thuộc câu chuyện về vợ của Lot[3] nhưng chỉ thế thôi. Nếu biết thêm gì tôi sẽ liên hệ với cô.”

“Phải chăng tất cả những người này bị cùng một hung thủ sát hại?” Clair hỏi.

Eisley nhún vai. “Tất cả đều bị giết với phương thức tương đồng nhau, nhưng tôi không hiểu làm sao một hung thủ lại có thể di chuyển ở khoảng cách xa đến như thế.” Đôi mắt anh ta sáng lên. “Chúng ta còn một chuyện nữa có thể hữu ích đấy.”

“Ôi, ngay bây giờ tôi đang cần một thứ hữu ích đây.”

Bác sĩ Webber cúi xuống bên thi thể Christie Albee và há miệng cô ta ra. Với những ánh đèn rực sáng trên đầu, gần như không thể nào không thấy miếng thịt đỏ tươi nơi đã từng là lưỡi của cô ta. “Chúng tôi tin rằng một con dao mổ đã được sử dụng để cắt lưỡi. Chúng ta có vết rạch hoàn hảo chạy suốt chiều dài rãnh tận cùng.”

“Ừm.” Clair nói, cố ghìm cơn buồn nôn trong cổ họng.

“Thấy cái góc đây không? Làm sao mà chỉ có thêm một chút hạch nhân lưỡi còn lại ở bên này so với bên kia?”

“Vâng.” Clair lại nói, cho dù cô không còn dám nhìn nữa. Cô chỉ liếc mắt một tí thôi cũng đủ khiến cô thấy đầu óc quay cuồng. Có những hình ảnh mà cô không muốn chúng ghim mãi vào đầu mình.

Bác sĩ Webber đã ngừng nói và đang mỉm cười với cô.

“Điều ấy có nên có ý nghĩa gì với tôi không?” Clair hỏi.

Chính Eisley mới là người trả lời. “Có nghĩa hung thủ là kẻ thuận tay trái.”

“Bishop thì sao?”

“Tôi đã tiến hành các cuộc giải phẫu trên tất cả các nạn nhân trước của Bishop, những vụ án mà chúng ta đã quen biết. Hắn thuận tay phải. Hoặc ít nhất là hắn đã giết họ bằng tay phải.”

“Thế còn Sam?” Clair nghe thấy chính mình hỏi câu này hơi to tiếng hơn cô tưởng tượng.

❀ ❀ ❀

[1] Là các hợp chất béo hữu cơ hòa tan có nguồn gốc tự nhiên hay tổng hợp. Là thuốc tăng cơ bắp, có ảnh hưởng rất lớn tới quá trình hóa học của cơ thể, kích thích tăng trưởng, tình dục và các chức năng sinh lý khác.

[2] “John Doe” (đối với nam) và “Jane Doe” (đối với nữ) là những cái tên sử dụng nhiều lần thay thế cho tên thật khi không biết tên thật của một người hoặc đang bị che giấu có chủ ý. Trong thực thi pháp luật tại Hoa Kỳ, những cái tên như vậy thường được sử dụng để chỉ một xác chết không xác định danh tính hoặc chưa được xác nhận.

[3] Theo Kinh Thánh: Lot sống với ông chú là Abraham tại Canan. Một ngày, bầy gia súc quá đông nên hai chú cháu bàn nhau mỗi người tìm một nơi mà sống. Gia đình Lot tìm thấy Sodome màu mỡ nên chọn làm nơi sinh sống. Ai ngờ dân ở đây quá tàn ác đến nỗi Đức Jehovah quyết định hủy diệt Sodome và Gomore. Tuy nhiên, Đức Chúa không muốn giết gia đình Lot nên bảo ông đưa cả nhà trốn đi và đừng quay nhìn lại. Gia đình Lot vừa đến tòa thành Xoa thì Chúa Trời phóng diêm sinh xuống hủy diệt hai tòa thành kia. Vợ Lot không đành lòng nên làm trái lời Chúa, quay đầu nhìn lại nên bị biến thành tượng muối.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.