Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 94

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 6 - 2:02 sáng

“Năm, bốn, ba…”

Porter vẫn đang đứng cạnh bàn làm việc khi người phụ nữ anh biết là Sarah Werner bắt đầu đếm ngược. Cả hai người trước đó đều đã im lặng, Porter nhìn trừng trừng hàng chữ Cha hãy tha thứ cho con được khắc lên mặt bàn có nắp cuộn, Sarah đứng sau lưng anh. Vài phút, có thể hơn - Porter gặp khó khăn khi theo dõi những thứ như thế này, tâm trí anh quay mòng mòng. Thế rồi bà ta bắt đầu đếm ngược.

“Hai, một…”

Chuông điện thoại reo vang.

Porter quay lại nhìn bà ta.

Bà ta mỉm cười. “Anh nên nhận cuộc gọi đó đi.”

Âm thanh phát ra từ bàn làm việc. Anh nhấc nắp bàn lên và lục lọi phía dưới đống tài liệu và hóa đơn, rất nhiều thừ dính chặt vào nhau vì máu đã khô kiệt sau bao nhiêu năm.

Điện thoại có vẻ không phải loại dùng một lần. Dòng chữ NGƯỜI GỌI NẶC DANH xuất hiện trên màn hình hiển thị trước khi chuông reo đến lần thứ ba. Ốp điện thoại là một trong những tấm danh thiếp cũ của anh hồi còn ở Sở Cảnh sát Charleston, đã phai mờ và cáu ghét bẩn. Dòng chữ trên danh thiếp không còn nhìn được nữa. Ngón tay Porter run rẩy khi anh ấn nút trả lời và đưa điện thoại lên tai. “Chuyện chết tiệt gì đây?”

“Sam, anh biết tôi cảm thấy như thế nào với ngôn từ tục tĩu mà. Tôi tưởng chúng ta đã đồng ý về chuyện này rồi.”

“Tôi không hiểu… mình đang nhìn vào cái gì đây.”

“Anh đang trở về nhà, Sam. Anh đang nhìn vào ngôi nhà của mình. Anh đã để lại đống hỗn độn phía sau.”

“Tôi chưa bao giờ…”

Bishop ngắt lời anh. “Đừng nói rằng anh chưa bao giờ ở đó, Sam. Đó là dối trá, ngay cả nếu anh đang gặp vấn đề về trí nhớ. Anh cần phải nhìn xuyên qua tất cả những lời dối trá anh đã tự ru mình và tìm ra sự thật. Nó nằm ở đó trong đầu anh đấy, nơi nào đó phía sau đầu anh ẩn dưới bao lớp bụi thời gian. Anh có thể chôn vùi một chuyện tồi tệ, tuy nhiên các chuyện tồi tệ ấy đều có xu hướng tự tìm đường trồi lên khỏi lớp đất. Những chuyện tồi tệ của anh đang tới tìm anh, và chúng đang giận dữ. Anh đã chối bỏ tất cả chúng tôi. Anh đã xóa sổ tất cả chúng tôi. Anh bỏ mặc chúng tôi chảy máu.”

“Tôi rất đau, tôi…”

“Tất cả chúng ta đều đau, Sam ạ.”

Sam cố gắng không nhìn vào tất cả những vết máu, máu đang phá hỏng gần như mọi bề mặt căn phòng này. “Ai đã chết ở đây vậy?”

“Tất cả chúng ta đều chết theo nhiều cách.”

“Cậu lấy được danh thiếp của tôi ở đâu?”

Với câu hỏi này, Bishop không trả lời. Thay vào đó hắn nói: “Anh, Hillburn, Welderman, Stocks, Chúa biết còn những ai nữa - xung quanh các người chỉ toàn tham nhũng và biến chất, tôi ngạc nhiên khi thấy anh vẫn thăng tiến đấy. Ít nhất Hillbum còn có can đảm tự kết liễu đời mình, đền bù lại những tội lỗi của hắn, nhưng còn anh? Anh vẫn tiếp tục sống mà không hề ân hận, anh đạp trên những xác người để sống, đạp trên xác những đứa trẻ bị tra tấn để sống. Bao nhiêu đứa rồi? Anh có biết không đấy?”

“Tôi không biết cậu đang nói cái quái gì cả!” Porter quát lên. Anh vốn không định quát, anh không muốn quát lên.

“Tôi đã thấy anh ở đó, Sam. Tất cả chúng tôi đều thấy. Anh có cảm thấy đôi mắt của họ giờ đang nhìn mình không? Họ ở khắp xung quanh anh. Anh có nghe thấy họ không? Tôi biết là anh nghe thấy. Không một đêm nào trôi qua mà tôi không nghe thấy những giọng nói ấy van xin được giúp đỡ. Suốt bao năm qua, tôi đã quay lại trang trại nhỏ của cô Finicky, ngồi trong chính căn phòng ấy bao nhiêu lần đến không nhớ nổi. Tôi đã khóc cùng họ. Tôi nhìn chằm chằm vào họ. Tôi mong mỏi sẽ có thêm một cơ hội nữa để ôm Libby trong vòng tay mình, nhưng tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội nữa. Và khi điều kỳ diệu ấy đã đến, khi cuối cùng tôi cũng tìm được nàng, thì anh lại mang nàng đi. Anh cùng bạn bè anh đã tra tấn nàng, vứt xác nàng trong sự sỉ nhục tột cùng giữa đống chất thải của chính nàng trong căn nhà trên đường Mckeen.” Hắn ngừng lại một lúc, rồi nói tiếp. “Không làm điều ác, Sam. Sự trừng phạt đã đến rất gần rồi. Đã đến lúc anh phải trả giá cho những tội lỗi của mình.”

Từ bên kia phòng, Sarah ngắm nhìn anh, gương mặt bà ta vô cảm. Cho dù cuộc điện thoại không phát ra loa, nhưng trong căn phòng câm lặng thế này bà ta có thể nghe được hầu hết, nếu không muốn nói là tất cả, những gì Bishop nói. Ánh mắt Porter chạm phải ba cái hộp trắng dưới sàn, sợi dây đen và con dao. Đó là lúc bà ta mỉm cười.

Như thể có thể nhìn thấy anh, Bishop nói tiếp. “Mấy cái hộp không phải dành cho anh đâu, Sam. Cái chết sẽ là sự khoan hồng. Sự tha thứ cho tội lỗi mà anh không xứng đáng được tha thứ. Những đứa trẻ sẽ trả giá cho tội lỗi của người cha, chỉ từ nỗi đau ấy người cha mới hiểu thế nào là chìm trong nỗi đau khổ lớn hơn hoặc tương xứng. Cũng như với tất cả những kẻ trước anh, phải có một đứa trẻ chết vì anh, nhưng anh không có con cái đúng không Sam? Những đứa trẻ duy nhất trong cuộc đời anh là những đứa giống như tôi, những đứa trẻ mà cùng với Finicky và những kẻ khác anh đã bắt phải trải qua cuộc sống trong căn nhà nhỏ bé như địa ngục. Những đứa trẻ đã chịu đựng quá đủ. Nhưng anh cũng có những người anh yêu thương, đúng không? Đúng, anh có mà.”

Lồng ngực Porter thắt lại. “Cậu đã giết Heather à?”

“Không phải trẻ con nhưng một người vợ cũng là người được yêu thương. Gần gũi nhưng chưa đủ. Không hề đủ.”

Máu chạy rần rật trong đầu Porter, nhức nhối hai bên thái dương anh. “Cậu có giết Heather không?”

Bishop bật ra tiếng thở dài. “Harnell Campbell đã lên kế hoạch cướp một cửa hàng tiện lợi vào tối hôm đó, tất cả những gì tôi làm là cho hắn đi nhờ. Thành thực mà nói tôi đã bỏ lại một khẩu 38 trên ghế ngồi, và Harnell cực kỳ yêu thích nó. Từng có thời khẩu súng này thuộc về người bạn của anh là Stocks, nhưng đã lâu rồi anh ta không cần dùng đến nó, trong khi anh bạn già Harnell lại để quên súng ở nhà, thế nên hắn chẳng dại gì mà không dùng.”

“Nếu đúng như thế thì tại sao cậu lại giết hắn?”

“Mắt xích yếu. Cha đã dạy tôi về tầm quan trọng của việc tự dọn dẹp mọi thứ. Hắn là thứ rác rưởi và tôi không còn cần hắn nữa.”

Bàn tay Porter run rẩy, đầu anh ong ong, suýt đánh rơi điện thoại. “Heather chưa từng làm tổn thương bất kỳ ai hết.” Anh cố nói, đôi mắt anh ầng ậng nước.

“Heather là khoản trả trước cho món nợ của anh. Trong vài giờ nữa, anh sẽ trả đủ phần còn lại. Có thể một khi chúng ta hòa rồi, một khi tờ séc đòi nợ đã được thanh toán xong, chúng ta có thể chia tay như những người bạn, nhưng tôi sẽ hiểu nếu anh không muốn thế. Tôi đã mất Libby, Weasel, Vincent, Paul, Tegan, Kristina… hôm nay anh sẽ chịu mất ai?”

Porter cố gắng nói nhưng anh không thể bật ra một từ nào. Cổ họng anh nghẹn lại.

“Lên gác đi Sam. Có một thứ anh cần phải xem.” Porter không muốn nhưng anh biết mình không còn lựa chọn.

Không nói lời nào, Sarah đi theo anh khi anh băng qua phòng khách riêng cuối tiền sảnh, khi anh tiến tới chiếu nghỉ dưới chân cầu thang, đôi chân anh run rẩy. Như đã nói trong nhật ký, những bức tường dẫn tới tầng hai phủ đầy các tấm ảnh viền khung của những đứa trẻ - trai, gái, đủ mọi lứa tuổi. Một số đứa thì mỉm cười, một số thì không. Có một tấm ảnh đặc biệt thu hút ánh mắt Sam.

“Anh thấy nó rồi đúng không?”

Anh đã thấy nó. Porter bước lên các bậc cầu thang. Bức hình này ở giữa chừng cầu thang, tấm ảnh duy nhất lật mặt sau. Được viết bằng những chữ viết hoa màu đen trên mặt sau tấm ảnh là dòng chữ WM10 5k, và những cái tên viết tắt. Sam biết mình sẽ tìm thấy gì ngay cả trước khi anh nhấc khung ảnh khỏi bức tường và lật lại mặt trước để xem ảnh. Một gương mặt trẻ trung hơn nhiều, nhưng anh có thể nhận ra.

Lạy Chúa, không thể là nó.

“Các bạn bè của anh đã làm Thằng Nhóc bị thương đêm hôm đó, nhưng cuối cùng nó đã bình phục.” Bishop nói. “Suốt bao năm qua, tôi đã nhận ra nó là thằng tháo vát nhất trong số chúng ta. Nó đã trở lại từ những nỗi kinh hoàng thuở thiếu thời và tìm được cách cân bằng cuộc sống, giành lại được những gì mà nó và tất cả chúng tôi đã bị cướp đi.”

Đôi mắt Porter dán chặt vào tấm ảnh. “Không còn ai khác phải chết nữa, việc này phải dừng lại.”

“Tôi có một thứ của anh, Sam. Một thứ rất quý giá.” Bishop nói. “Tôi đã cố gắng đến Khách sạn Guyon từ căn nhà trang trại để cứu một người. Nhưng tôi đã đến quá chậm. Để xem anh có nhanh không. Nó xa đây lắm. Tôi nghĩ một phần của tôi đang ủng hộ anh. Heather đã luôn có niềm tin nơi anh. Ngay cả trước khi trút hơi thở cuối cùng, cô ta vẫn hy vọng anh sẽ cứu cô ta.”

Đến lúc này đường dây bị ngắt, Porter nhìn xuống Sarah, bà ta đang nhìn anh từ bậc thang cuối cùng. “Hừm, nếu anh có máy bay thì được.” Bà ta nói. “Chúng ta sẽ trễ đấy.”

“Tôi để Poole đi chiếc máy bay đó rồi.”

“Người của Talbot đã chuẩn bị một chiếc khác mẫu mới nhất của Hãng Hàng không Atlantic chỉ dành riêng cho anh, anh biết điều đó. Đừng có chối, Sam, đừng dối trá sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau - nó không xứng với anh đâu.”

Porter lắc đầu quay số điện thoại khác. “Tôi sẽ gọi cho FBI.”

“Anson đã bảo tôi rằng anh sẽ cố gắng làm thế.” Sarah bước đến gần hơn lấy điện thoại ra. Bà ta gạt qua mấy màn hình rồi giơ ra trước mặt anh. “Nó bảo tôi anh sẽ đâm đầu vào trước xe buýt nếu anh phải làm thế. Nó nói khi anh như vậy, tôi sẽ cho anh xem cái này.”

Đoạn phim bà ta phát có độ nét đến ngạc nhiên. Ngay cả cho dù hình ảnh được quay từ phía sau, nhưng Porter vẫn nhận ra Clair. Cho dù đoạn phim không có tiếng, anh vẫn như nghe tiếng gào thét của cô khi đập vào cửa bằng cả hai nắm đấm.

“Nếu anh gọi cho bất kỳ ai thì đừng hòng tìm thấy thậm chí là những cái hộp của cô ta. Giờ thì tắt máy đi.”

Anh làm theo.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.