Clair
Ngày 5 - 9:25 sáng
Sau phẫu thuật, Paul Upchurch được chuyển về phòng hồi sức phía đầu kia của ICU trên tầng năm. Clair đi thang máy lên từ tầng hầm và gặp bác sĩ Beyer trong tiền sảnh. Mái tóc ông ta hơi rối, đôi mắt hơi có nét mệt mỏi, nhưng ngoài điều đó ra, trông ông ta ổn hơn những gì cô mong đợi ở một người mà cuộc sống bị đảo lộn khi bị quăng vào giữa đống hỗn độn này.
“Bệnh viện cho tôi biết ngay lúc này họ đang phải điều trị cho gần hai mươi người mắc các triệu chứng giống như cúm, có liên quan đến virus gây bệnh SARS.”
“Ừm.” Clair nói từ phía sau chiếc khẩu trang. Đôi mắt cô nhức nhối, cố gắng kiềm chế mình không hắt xì lần nữa. Cô không định thảo luận về những diễn biến trong bụng cũng như trong ống tiêu hóa của mình - trải nghiệm sau một đêm mắc chứng cuồng ăn vô độ Mexico còn dễ chịu hơn!
Beyer cũng đeo khẩu trang, nhưng trông ông ta không có vẻ bị ốm. “Cô có…” Những lời nói bị lãng đi vì ông ta đã biết câu trả lời. “Cô là người tiếp xúc sớm nhất so với tất cả.”
“Tôi ổn mà.”
“Trông cô không ổn đâu. Lẽ ra cô nên cử ai đó mua cho mình lọ nhỏ mũi đi. Cô đang bị mất nước đấy.”
“Tôi chỉ hơi mệt thôi. Vì vụ này mà mấy ngày nay chúng tôi chưa được nghỉ. Mọi thứ cứ ngày càng tồi tệ hơn.”
Ông ta cầm lấy cổ tay cô, cấu vào làn da trên mu bàn tay. “Xem này, làn da cô không trở lại trạng thái cũ ngay sau khi bị nhăn. Cô đang mất sự đàn hồi, một dấu hiệu rõ nét của mất nước.” Ông ta thả tay cô ta. “Họ có điều trị cho cô tí nào không đấy?”
Clair nhún vai. “Họ đã tiêm cho tôi thứ thuốc gì đấy tăng cường hệ miễn dịch rồi. Ngoài ra họ chẳng làm được gì nhiều. Tôi sẽ hỏi về nước nhỏ mũi.” Cô hất đầu về phía hành lang. “Nghe này, tôi cảm ơn sự quan tâm của ông, nhưng tôi còn việc phải làm ở đây - Upchurch đã nói với ông những gì?”
Bác sĩ Beyer quay nhìn xuống tiền sảnh. “Chúng tôi đã tháo ống thở, một phương pháp xét nghiệm hậu phẫu tiêu chuẩn, để xem liệu gã có thể làm được những hành động vô thức như tự nuốt và thở không. Tôi đã nghĩ sẽ phải thay ống thở ngay lập tức, nhưng gã lại ho rồi nắm chặt lấy tay tôi.” Ông bác sĩ ngừng lại một chút cân nhắc điều này. Ông ta xoa xoa cẳng tay mình. “Tôi không hiểu. Các khu kiểm soát khả năng nói và lý luận trong não bộ của gã đã bị hủy hoại. Đến ý nghĩa của một từ là gì gã còn chẳng hiểu nổi, nói gì đến chuyện tạo thành câu hoàn chỉnh.”
“Bác sĩ, gã đã nói gì?”
Bác sĩ Beyer lại bắt đầu bước đi, quay về hướng ICU. “Một cái tên. Ban đầu tôi chẳng hiểu gì cả, gã khó nhọc thốt ra, rồi cứ nhắc đi nhắc lại cái tên ấy vài lần - Sarah… Sarah Werner. Nó có ý nghĩa gì với cô không?”
Cho tới lúc này, Clair hiểu cái tên ấy rất rõ, nhưng cô vẫn không biết Sarah Werner thực sự là ai. Sam đã gọi cho cô từ điện thoại của Werner. Họ biết rằng Sam đã dành hai ngày cuối cùng chạy đôn chạy đáo khắp đất nước cùng người phụ nữ mà anh ấy tin là Sarah Werner. Họ cũng biết rằng Sarah Werner thực sự, một luật sư ở New Orleans, đã chết được vài tuần rồi, xác cô ta đã bị bỏ mặc cho thối rữa trong căn hộ riêng. Một quản giáo tại New Orleans, người đàn ông có tên là Vincent Weidner, cũng đề nghị gặp Sarah Werner khi anh ta bị giam giữ. Cùng với người phụ nữ mạo danh Werner, người đi cùng với Sam, anh ta đã cứu một phụ nữ khác ra khỏi chính nhà tù đó. Người này được phát hiện đã chết tại Chicago ngoài hành lang Khách sạn Guyon. Bằng chứng cho thấy Sam là người nổ súng. Tận sâu trong thâm tâm cô biết rằng điều này không thể đúng. Sam đã nói cho Poole biết người anh ấy nghĩ là Sarah Werner thực ra là mẹ của Bishop. Vậy người Upchurch đã nhắc đến là bà ta hay là cô luật sư đã chết?
“Đi qua cánh cửa này.” Bác sĩ Beyer nói, đẩy cô đi qua một loạt cánh cửa dẫn vào một phòng chờ nhỏ. Ông ta trao cho cô một cái gói đóng kín có đựng quần áo. “Cô sẽ cần phải mặc quần áo này vào. Gã sẽ không sống nổi nếu tiếp xúc với virus. Chúng ta không thể mạo hiểm với sự lây nhiễm.”
“Ông quả là biết rõ cách khiến một cô gái thấy được chào đón.” Clair xé bao gói và mặc vào bộ đồ bảo hộ bằng nhựa màu vàng dùng một lần. Ông ta trao cho cô đôi giày cũng màu vàng cùng một chiếc mặt nạ to che phủ toàn bộ đầu cô, được nối với phần còn lại của bộ đồ theo kiểu dính liền chỗ viền thế nào đó. Ông ta thắt chặt thắt lưng có gắn kèm một bình chứa khí nhỏ quanh eo cô. Ống mềm được luồn vào phía sau bộ đồ. Khoảnh khắc nó kêu tách một cái, cô liền cảm thấy một luồng khí mát lạnh tràn khắp người.
Giúp cô mặc đồ xong xuôi, bác sĩ Beyer cũng mặc vào bộ đồ tương tự với tốc độ nhanh hơn nhiều. “Thùng chứa khí sẽ hoạt động trong mười lăm phút. Tôi nghi ngờ chúng ta sẽ cần nhiều thời gian hơn thế.” Giọng ông ta truyền qua một hệ thống liên lạc gắn trong nào đó. “Sẵn sàng chưa?”
Clair gật đầu.
Cô bước theo ông ta qua một cánh cửa nữa, tiến vào phòng của Paul Upchurch.
Clair chưa hề nhìn rõ gã khi họ mang gã vào đây. Ngất xỉu trong buồng giam của cảnh sát, ngay lập tức gã được đưa vào ICU và được chuẩn bị cho phẫu thuật. Người đàn ông đang nằm trên giường trước mặt cô nhìn như một cơn ác mộng. Làn da gã xám ngoét, lớp mồ hôi mỏng lấp lánh. Cô mong đợi đầu gã chắc phải quấn hàng lớp băng, nhưng không phải thế. Thay vào đó có thể nhận thấy rõ ràng dấu vết phẫu thuật dưới lớp băng trong suốt. Dải băng như sắp bị làm tràn bởi thứ chất lỏng nào đó. Cô chẳng hiểu chúng là thuốc được thêm vào hỗ trợ quá trình hàn gắn, hay là một dạng mủ, hình ảnh của nó suýt khiến cô nôn khan. Mái tóc và cả hai lông mày của gã đều không còn. Hoặc tóc đã bị rụng trong khi điều trị hoặc được cạo đi để chuẩn bị cho phẫu thuật. Trông gã giống hệt sinh vật ngoài hành tinh, chứ không còn giống người nữa, và gã đang ngó cô trừng trừng.
Theo hồ sơ, Upchurch có đôi mắt xanh nhưng giờ khi nhìn vào chúng thì chẳng biết được. Đôi mắt nhìn xoáy vào cô kia có màu xám đục, có nhiều vằn đỏ và vàng vọt ở nơi lẽ ra chỉ có màu trắng.
Bác sĩ Beyer băng ngang qua phòng đến một dãy máy móc cạnh giường xem xét hàng đống biểu đồ và con số trên tấm bảng dữ liệu nhiều màu. Ông ta quay lưng về phía Clair, cô không thể trông thấy gương mặt ông ta.
Clair bước gần hơn đến giường. Ánh mắt của Upchurch dõi theo cô. Lưỡi gã thò ra liếm đôi bờ môi khô rát, nứt nẻ. Giống đôi mắt và làn da, lưỡi của gã không còn màu hồng nữa mà ngả sang sắc xám vô hồn tương tự. Cô biết mình đang nhìn gương mặt của một người chết. Điều gì đó trong ánh mắt gã cho cô biết rằng gã cũng biết điều ấy.
Bàn tay phải của Upchurch siết chặt và giơ lên cách giường khoảng một phân rồi lại hạ xuống. Đôi còng tay vang lên lanh canh khi chạm vào kim loại. Thật ngớ ngẩn khi có nó ở đó; người đàn ông này sẽ chẳng còn đi đâu được nữa. Khi đôi môi gã cử động, chúng chẳng thốt ra từ ngữ nào ngoài tiếng thều thào mệt mỏi, tiếng thở hắt nặng nhọc.
Bất chấp tất cả, ánh mắt của Upchurch vẫn nhìn cô không chớp. Nếu gã có chớp mắt, cô cũng không nhận ra. Clair dấn thêm một bước nữa. “Tôi là Thanh tra Clair Norton của Sở Cảnh sát Chicago. Anh có biết mình đang ở đâu không?”
Một cái gật khẽ cũng khiến gã vất vả. Rồi đôi mắt gã nhắm lại.
“Gã đã ngấm thuốc giảm đau liều nặng rồi, nhưng tôi tưởng tượng từng cử động dù là nhỏ nhất ngay lúc này cũng khiến gã đau đớn. Cần sự tập trung lắm đấy.” Bác sĩ Beyer nói với cô.
Cô không thấy ông ta quay người lại, nhưng giờ ông ta đang nhìn thẳng vào cô từ phía bên kia giường của Upchurch.
“Anh đã hỏi Sarah Werner.” Clair nói với Uchurch. “Cô ta chết rồi.”
Nếu gã hiểu những gì cô nói, gương mặt gã không thể hiện ra. Đôi môi gã lại phát ra tiếng kêu, Clair cố ép mình phải đứng nguyên tại chỗ trong khi nửa còn lại trong cô chỉ muốn chạy ra khỏi phòng.
Một lần nữa, đôi môi gã lại cử động và lần này cô chắc chắn gã đang cố nói. Một giọng nói cất lên, mặc dù rất yếu. Cô cúi sát người xuống để nghe cho rõ gã đang nói cái gì, cô nhíu mày nhìn gã. “Anh đã thấy à? Anh đã thấy gì?”
Một dòng máu mỏng manh bắt đầu rớt ra từ khóe miệng gã, từ một trong những vết nứt, đến nước này cô không thể chịu đựng thêm nữa. “Cuối cùng tôi cũng thấy.” Gã bảo cô, giọng nói nghe rõ hơn một chút.
“Thấy gì cơ?”
Gã cố gắng nhấc đầu lên để gần cô hơn nữa, nhưng cử động ấy là quá sức. Đầu gã gục xuống gối.
Clair đành rướn vào gần hơn hết mức có thể, cô sẵn sàng cởi phăng chiếc mặt nạ này nếu cần để nghe được gã nói gì.
Khi Upchurch lại lên tiếng, bốn từ tiếp theo thốt ra từ cái miệng đang hấp hối của gã, những lời thì thầm của một hồn ma - Clair ước gì mình đừng nghe thấy chúng. Cô lủi lại một bước, miệng cô há hốc. “Ôi, Chúa ơi, không.”
Clair suýt nữa thì xé toạc bộ đồ bảo hộ khi cô quay ra khỏi phòng của Upchurch. Bác sĩ Beyer cùng những người khác nhìn cô trừng trừng.