Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 84

❊ ❊ ❊

Nhật ký

“Thằng Nhóc đâu?” Tôi nói vì hình như chẳng ai dám hỏi.

Bàn tay Welderman siết chặt vai Weasel khiến nó co rúm người lại, cố gắng vùng thoát khỏi bàn tay ông ta. Điều này dường như chỉ khiến Welderman tức giận thêm, ngón tay cái của ông ta càng ấn mạnh xuống bả vai Weasel khi nhìn tôi trừng trừng. Bàn tay kia của ông ta thò vào trong túi, lấy ra mảnh giấy chúng tôi đã trao cho Thằng Nhóc. “Đây là ý tưởng của mày đúng không? Mày đang đùa tao đấy à? ” Ông ta thả Weasel ra, bước một bước đến gần tôi. “Mày có nhận ra với cánh tay gãy mày chẳng đáng giá một xu nào với bọn tao không? Lẽ ra tao nên chặt mày ra thành từng mảnh nhỏ rồi chôn thây mày ngoài đồng càng sớm bao nhiêu, bọn tao càng đỡ phải đi dọn đống phân của mày bấy nhiêu.”

Tôi cảm thấy bàn tay Libby cố gắng đan vào bàn tay tôi nhưng tôi tránh ra. Tôi không dám để Welderman nhìn thấy cảnh đó. Khi ông ta không nhìn thì tôi lại không ngờ cô Finicky đã thấy. Tôi ước gì mình đã nhìn thấy bà ta. Ôi, tôi ước gì mình đã nhìn thấy bà ta. “Đúng đấy.” Tôi nói với ông ta. “Là ý của tôi.”

Đôi mắt Welderman nhìn như thể con ngươi ông ta sắp nồ tung. “Đầu tiên là đống cứt tại khách sạn, giờ là vụ này nữa hả? Mày nên cho tao một lý do để không ghim một viên đạn vào đầu mày đi.”

Tôi không trả lời ông ta vì tôi chẳng biết nói gì. Tôi hẳn sẽ tự giết mình. Cha hẳn sẽ giết chết tôi. Chắc chắn mẹ cũng sẽ muốn giết tôi. Tôi đúng là rắc rối và Welderman biết thế. Tôi không chắc sẽ có điều gì ngăn cản ông ta.

“Mang thằng nhóc chó đẻ ấy vào đây!” Welderman quát lên về hướng đằng sau.

Tôi đã mong kẻ nhận lệnh là Stocks, nhưng lại là tên ngồi trong xe tải ở nhà trọ. Lão túm chặt cổ áo thun Thằng Nhóc, nửa mang nửa kéo lê nó vào phòng. Cái áo thun rách nát, dính đầy máu. Gương mặt Thằng Nhóc là vô vàn sắc thái có màu đỏ, màu tím và màu đen, trên da còn nhiều máu hơn thế đóng thành lớp. Con mắt trái của nó sưng húp lên, lỗ mũi không còn nằm trên miệng nữa mà bị lệch sang một bên.

Vài tiếng thở gấp lan khắp phòng, tiếng thở to nhất là của Tegan.

Bị Welderman nắm chặt, Weasel uốn người giằng ra được rồi chạy đến chỗ bạn mình, khi lão Xe Tải lẳng Thằng Nhóc xuống sàn ngay trước mặt chúng tôi như thể túi rác ngày hôm qua.

Thằng Nhóc loạng choạng. Đôi chân không thể giữ nó đứng thẳng. Nó cố gắng chống đỡ bằng tay phải để khỏi ngã nhưng chẳng khác gì một cú đánh liều mạng - cánh tay, bàn tay và những ngón tay của nó cùng nó ngã sóng soài như thể không trọng lượng, trong một lúc tôi còn tưởng nó chết rồi. Nhưng rồi nó ho hen. Con mắt còn lành lặn của nó nhìn khắp bọn tôi một lượt trước khi nhắm nghiền.

Stocks bước vào mang theo một cái túi màu xanh, ông ta liếc nhìn tất cả chúng tôi trước khi quay sang Welderman và lão Xe Tải. “Xe tải ở trong kho thóc ngoài kia. Có vẻ bọn nó đã sửa được một thời gian rồi. Vẫn chưa chạy được nhưng cũng sắp rồi. Giờ bọn nó không còn cơ hội nữa, nhưng mẹ kiếp, bọn nó suýt làm được đấy.” Ông ta lắc lắc cái túi. “Bọn nó tìm được cả tiền nữa này. Tìm thấy trên ghế trước.”

Welderman nhìn trừng trừng cô Finicky, mắt tóe lửa. “Thế nào mà bà để chuyện này xảy ra được hả? Lẽ ra bà phải giám sát chúng nó. Bọn tôi giao cho bà chỉ một việc thế thôi. Đơn giản như thế mà bà để chúng nó hồi sinh được cả con xe cũ rích ngay trước mũi mà không biết cái gì hết? Cái con nghiện chết tiệt!”

Finicky há miệng định phản đối, nhưng Welderman không cho bà ta cơ hội nào. Hắn chìa tay ra. “Tôi muốn bà đưa hết chìa khóa ra đây. Không đứa nào được rời khỏi chỗ này cho đến Guyon, hiểu chứ? Bà cũng thế, chúng nó cũng thế, không ai được di chuyển hết.”

Gương mặt bà ta đỏ lên vì tức giận. “Tôi cần phải nhắc ngài nhớ, ngài vẫn phải quay lại và thu xếp về cuộc hẹn - họ vẫn đang ở đó.”

“Mẹ kiếp!” Ông ta hầm hầm băng qua phòng, chửi thề kèm theo hơi thở. “Tao chẳng muốn liên quan”

“Guyon là gì?”

Người hỏi câu này là Weasel. Một trong những lần hiếm hoi tôi nghe thấy nó nói. Giọng nó nghe quá nhỏ so với tràng chửi rủa của Welderman.

“Guyon là cái gì thì cũng mặc mẹ nó.” Welderman gầm lên, mặt đỏ tía tai, nước bọt tràn ra hai bên khóe miệng. Trông ông ta như thể có thể đá vào người Weasel hay tệ hơn thế. Nhưng thay vào đó, ông ta chộp lấy máy ảnh của Tegan để trên bàn, vứt vào cái túi màu xanh. Ông ta dúi mạnh cái túi vào ngực lão Xe Tải, rồi hất đầu về phía Weasel. “Mang thằng này quay ra ngoài đó, nói với chúng đây là quà tặng miễn phí, đấm mõm chúng nó ít tiền cho câm mồm đi, rồi quay lại đây. Không lằng nhằng gì nữa, hiểu chứ?”

Lão Xe Tải gật đầu rồi túm cổ áo Weasel, kéo lê nó ra ngoài cửa.

Khi họ đi rồi, Welderman lấy mũi giày đẩy Thằng Nhóc văng sang một bên trước khi quay sang Stocks. “Nhìn mặt nó xem. Chuyện gì xảy ra với mày vậy? Mày có biết là chỉ cần một vết xước cũng đủ khiến tao và mày tốn bao tiền không?”

Stocks vừa định tranh cãi nhưng rồi chẳng nói gì.

“Chúng tôi mang Thằng Nhóc lên gác được không?” Tôi hỏi Welderman. “Chúng tôi hiểu rồi. Chúng tôi sẽ không cố làm bất kỳ điều gì hết. Lẽ ra chúng tôi nên hiểu biết hơn. Giờ chúng tôi hiểu rồi.”

Gương mặt tức tối của Welderman chuyển từ Stocks sang tôi rồi cả nhóm. “Được, mang nó ra khỏi đây đi. Ngay lúc này tao không muốn thấy mặt một đứa nào hết.”

Tôi cúi xuống sàn cố gắng đỡ Thằng Nhóc đứng dậy, nhưng với một cánh tay gãy, tôi không thể nào nắm chắc được nó. Vincent quỳ xuống bên cạnh tôi, ghé vai đỡ Thằng Nhóc đứng dậy. Nó chẳng nói gì khi mang thằng bé ra khỏi phòng đi lên gác. Tegan và Kristina cũng đứng dậy khỏi ghế chạy theo nó, những đứa còn lại đi theo sau.

Trên gác, Vincent đặt Thằng Nhóc xuống giường nó, đỡ đầu thằng bé đặt xuống gói. Libby xuất hiện cùng một chậu nước và khăn mặt. Nàng nhẹ nhàng lau sạch vết máu trên mặt nó, cẩn thận tránh cái mũi vỡ. Tôi cởi bỏ bộ quần áo bẩn thỉu của Thằng Nhóc xếp thành đống trong góc phòng nó. Paul đứng trên ngưỡng cửa nhìn chúng tôi, sau lưng anh ấy là Tegan và Kristina. “Chúng sẽ giết hết tụi mình.” Tegan lặng lẽ nói.

“Chúng sẽ không giết đâu mà sẽ bán tụi mình đi.” Vincent đáp. “Đó là ý nghĩa của Guyon đấy.”

Lão Xe Tải chắc hẳn đã nhốt Weasel vào trong xe tải; vì lão quay vào trong tranh cãi với những tên khác ở dưới nhà. Vậy là đi tong hai đứa, đó là tất cả những gì chúng thực sự quan tâm.

Thế rồi chúng tôi nghe thấy nó, to hơn hẳn những giọng nói kia - tiếng một chiếc xe tiến lên lối xe vào nhà. Tiếng lốp xe nghiến trên sỏi.

Paul là đứa đầu tiên nhìn ra cửa sổ. “Là cảnh sát!”

Những lời này vừa buột ra khỏi miệng anh ấy thì Stocks lao lên gác, xô mạnh cửa phòng ngủ, rút súng ra huơ huơ giữa không trung. “Tránh xa cái cửa sổ ra. Mau lên!”

Paul làm theo.

Nhưng tôi vẫn thấy được. Chiếc xe tuần tra hai màu đen trắng tấp vào lề đường phía sau chiếc xe tải rồi dừng lại. Không ai xuống xe, lúc đầu thì không.

Cánh cửa chắn ở mặt tiền ngôi nhà kêu rít lên khi mở ra rồi đóng sầm lại. Lão Xe Tải xuất hiện ngoài sân. Lão băng qua lối xe vào nhà đến chỗ chiếc xe tuần tra. Khi cửa kính xe hạ xuồng, lão rướn người vào trong nói chuyện với tài xế.

“Không đứa nào được tạo tiếng ồn hết.” Stocks nói. Khẩu súng của gã chĩa vào Libby, nhưng đôi mắt gã lại nhìn tôi.

“Ai thế? ” Tôi hỏi gã.

“Câm mẹ mày mồm lại.”

“Ông biết anh ta đúng không?”

“Tao bảo câm mẹ mày mồm lại!”

“Có phải tất cả cảnh sát đều dính vào chuyện này không?”

Stocks giơ súng lên sẵn sàng bắn tôi nhưng ông ta không làm thế. Hai đứa nhóc bị thương rồi. Tôi không nghĩ ông ta muốn tìm hiểu xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông ta khiến tôi còn đau đớn hơn bây giờ.

Bên ngoài, lão Xe Tải vẫn đang nói chuyện với tài xế. Tôi có thể nhìn thấy đường nét mơ hồ của người đàn ông ngồi sau tay lái, nhưng vì bóng tối và khoảng cách quá xa, tôi không nhìn rõ mặt anh ta. Có vài lần lão Xe Tải ra dấu chỉ về ngôi nhà. Họ nói chuyện với nhau gần năm phút, rồi lão Xe Tải đứng dậy, đập đập xuống mui chiếc xe cảnh sát hai lần, rồi chạy về phía chiếc xe tải. Khi chiếc xe cảnh sát lùi khỏi lối xe vào nhà, chiếc xe tải trắng cũng đi theo.

“Weasel có ở trong xe tải không?” Tegan hỏi. Không đứa nào trả lời. Tất cả chúng tôi đều biết thế.

Stocks đợi chờ đến khi những chiếc đèn đuôi đã trôi xa rồi mới nói tiếp. “Tao muốn tất cả bọn con gái về phòng của bọn mày bên kia hành lang, còn mấy thằng con trai thì ở đây. Không một đứa nào trong số bọn mày được biến khỏi tầm nhìn của tao.”

Tôi không thấy Vincent lấy cái cờ lê từ trong túi quần của nó ra, cũng như tôi không thấy nó lao lên. Phải đến khi cái cờ lê thép nặng trịch ấy giáng thẳng xuống đầu Stocks với một tiếng rắc ghê rợn, thì tôi mới nhận thức được chuyện gì đang xảy ra. Đôi mắt Stocks trợn lên trên, ông ta đổ gục xuống sàn với một tiếng thịch rõ mồn một.

“Stocks? Mọi chuyện trên đấy ổn cả chứ?”

Welderman hỏi từ dưới nhà.

Tất cả chúng tôi nhìn trừng trừng Stocks nằm trên sàn nhà, đã chết.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.