Poole
Ngày 5 -12:11 chiều
“Chuyện này thật lố bịch.” Porter bực mình.
Poole nhấn nút dùng trên đầu đĩa DVD. Gương mặt Bishop đông cứng trên màn hình.
Porter cựa quậy trên ghế. “Tôi chưa bao giờ gặp Paul Upchurch! Ngoài những cuốn nhật ký này và một chút thông tin về gã mà Bishop kể cho tôi nghe. Tôi chẳng biết gã là ai hết.”
Porter nhìn anh trừng trừng, gương mặt anh ta đỏ rần, những nếp nhăn quanh đôi mắt. Khi Poole đụng phải cái nhìn ấy, anh quay đi chỗ khác. Anh muốn tin anh ta nhưng anh không thể đọc được suy nghĩ của anh ta và điều ấy khiến anh căng thẳng. Tại Quantico, Poole đã tham gia vài khóa học về nghiên cứu ngôn ngữ cử chỉ, giải thích ngôn ngữ giao tiếp không lời thông qua nghiên cứu ngôn ngữ cơ thể. Anh đã thẩm vấn vô số nghi phạm, anh từng thiết lập được dữ liệu tham khảo với một loạt những câu hỏi theo thông lệ, với hầu hết nghi phạm anh đều có thể xác định được hắn đang nói thật hay nói dối. Điều này rút gọn lại thành một sự thật đơn giản - khi người ta nói thật, họ sẽ nói ngay lập tức, không mất đến một giây suy nghĩ. Khi người ta nói dối, họ phải đánh giá sức sáng tạo trong não bộ của họ để tạo ra lời nói dối, việc này có thể chỉ mất đến một phần triệu giây, thường xuất hiện những biểu hiện bên ngoài - bất kể động tác gì từ liếc mắt sang bên cạnh, hay những chuyển động của bàn tay hoặc các cử chỉ khác. Trong khi Porter cho thấy rất nhiều dấu hiệu như thế, chúng không ngừng diễn ra từ lúc anh bước vào phòng - căng thẳng, lo âu, giận dữ, phẫn nộ - bất kỳ biểu cảm nào trong số này cũng có thể gây rối loạn nghiên cứu ngôn ngữ cử chỉ. Thông thường, Poole có thể nhìn thấu những biểu cảm ấy, nhưng anh nhận ra làm như thế với Porter quá khó khăn. Ngoài ra anh còn phải cân nhắc, rằng Thanh tra Porter có nhiều khả năng cũng từng nghiên cứu ngôn ngữ cử chỉ. Chắc chắn trong suốt sự nghiệp của mình anh ta đã thẩm vấn vô số người. Anh ta hoàn toàn hiểu rõ Poole đang đi tìm cái gì và có thể tỉnh táo tìm cách đối phó. Với kiến thức chuẩn xác, không một máy phát hiện nói dối nào có thể lần ra được.
“Chuyện gì đã xảy ra ở Charleston?” Poole hỏi.
“Charleston á?”
“Tại sao hắn lại buộc tội anh giết người phụ nữ đó? Hắn nói anh làm thế để che giấu một chuyện đã xảy ra ở Charleston.”
Lần này Porter ngước mắt lên. Nhưng không phải là nhìn lên và nhìn sang phải - dấu hiệu cho thấy đang nói dối. Anh ta cũng không nhìn sang trái - dấu hiệu cho thấy đang nói thật. Anh ta ngước lên nhìn thẳng, đầu anh ta ngửa ra đằng sau, bàn tay anh ta lùa qua mái tóc kèm tiếng thở dài giận dữ. “Hồi ở Charleston tôi hẵng còn là lính mới, thế thôi. Xé vé phạt xe, tóm mấy thằng trộm vặt.” Anh ta vỗ nhẹ vào một điểm nào đó phía sau đầu. “Tôi lĩnh một viên đạn từ khẩu 22 ngay đây này trong khi truy đuổi một tên buôn ma túy. Sau đó tôi cho rằng mình không còn nợ cái thành phố đó bất kỳ điều gì nữa, nên Heather và tôi di chuyển đến Chicago thử vận may và bắt đầu lại từ đầu.”
“Anh bị bắn à?”
Hai bàn tay Porter quay lại để trên lòng. “Chẳng liên quan gì đến chuyện này đâu. Tôi và đồng đội của tôi đang cố gắng truy đuổi một tên buôn ma túy nhãi nhép, chủ yếu bán heroin bẩn và một ít cocain nguyên chất. Thằng nhóc nào đấy có tên là Weasel. Chúng tôi dồn hắn vào một con ngõ. Tôi tiến lên từ đằng sau còn đồng đội của tôi vòng quanh khu phố để có thể tiến lên từ phía bên kia. Hắn trông thấy đồng đội của tôi trước, hắn chạy vòng lại và hốt hoảng khi thấy tôi đang đứng sau lưng hắn. Hắn bị phê thuốc, hắn sợ hãi. Trên tay hắn cầm khẩu súng và vô tình bóp cò. Hắn không định bắn tôi, khẩu súng còn không chĩa vào tôi - thực ra giống phản xạ hơn. Viên đạn trúng vào cái thùng rác Dumpster và dội ngược trở lại, tôi bị trúng vào đây này.” Anh ta lại đưa tay lên sờ vào cái vết đó. “Viên đạn không xuyên qua sọ của tôi mà chỉ chết ngắc ở đấy, khiến huyết áp tăng lên. Họ lấy nó ra, giảm huyết áp xuống và tôi bình phục. Chuyện là thế đấy.”
“Đồng đội của anh tên gì?”
Porter há miệng ra để trả lời, nhưng anh ta có vẻ bối rối.
“Hả?”
“Tên gì?”
Anh ta cắn môi. “Chỉ là… đôi khi tôi gặp rắc rối khi phải nhớ lại những chuyện đã lâu quá rồi.”
“Anh không thể nhớ được tên của đồng đội mình à?”
Anh ta nhắm mắt lại. “Lâu lắm rồi. Như là Derrick hay sao ấy. Hill, Hillman… Hillbum, đúng rồi. Derrick Hillbum. Tôi chưa hề nghĩ đến cậu ấy suốt mấy năm nay rồi.” Anh ta mở mắt, đưa tay lên gãi một bên cổ. “Tôi nghe nói cậu ấy đã rời khỏi lực lượng nhưng lâu rồi chẳng nói chuyện gì với cậu ấy cả.”
“Người phụ nữ anh đã cứu khỏi nhà tù tại New Orleans. Anh chưa từng gặp cô ta bao giờ à?”
“Chưa.”
Poole nói: ““Cô ta đã ở đó, đã thấy tôi làm chuyện ấy nên cô ta phải chết”, anh không nói thế à?”
“Đương nhiên là không.”
“Anh không bắn cô ta à? CSI tìm thấy tàn dư thuốc súng trên tay anh và quần áo của anh.”
“Tôi bắn Bishop một phát cảnh cáo. Bishop đã giết chết cô ta. Chúa ơi, tôi có cần phải gọi đại diện công đoàn đến đây không thế?”
Poole im lặng một lúc, rồi giơ điều khiển lên ấn lại nút chạy.
Trên màn hình, Poole nói: “Porter đã thuê Upchurch viết những cuốn nhật ký à?”
Bishop gật đầu. “Tôi đi cùng Porter đến khu 51 vào cái ngày mà kẻ giết vợ anh ta được nhận diện. Quần áo anh ta bị ít cà phê dính lên nên chúng tôi dừng lại ở căn hộ của anh ta trên đường quay về Sở Cảnh sát để anh ta thay đồ. Trong khi đang ở đó, anh ta nhận được một cuộc gọi từ một trong số những người trong đội đặc nhiệm, Klozowski. Anh chàng phụ trách Công nghệ thông tin. Khi gác máy anh ta bảo tôi mình biết tên thật của tôi là Anson Bishop, chứ không phải Paul Watson. Tôi nghĩ anh ta sẽ báo cáo tôi hay làm sao đó, nhưng thay vào đó anh ta bảo tôi rằng có một hoạt động ngầm đang được triển khai để bắt giữ 4MK, một hoạt động không được ghi trong hồ sơ, và chúng tôi có thể lợi dụng tên tuổi tôi nếu tôi sẵn sàng giúp.” Bishop nhún vai rồi lắc đầu. “Tôi đã tin tưởng anh ta. Tôi hỏi rằng anh ta cần tôi phải làm gì. Anh ta bảo rằng anh ta muốn tôi đi trốn. Cứ đi đâu tránh xa cho khuất mắt độ vài ngày. Rồi cả hai chúng tôi đều nghe thấy những tiếng súng và anh ta nói rằng chúng tôi phải nhanh lên. Anh ta đưa cho tôi một nghìn đô tiền mặt và địa chỉ một ngôi nhà ở khu 41. Anh ta bảo tôi đợi anh ta ở đó. Anh ta nói rằng mình không có thời gian để giải thích nhưng anh ta sẽ tới đó sớm.”
Poole nói. “Căn nhà màu xanh ở khu 41 à? Nơi anh đã tấn công tôi sao?”
Bishop ngập ngừng một lúc rồi đáp. “Tôi không định làm anh bị thương. Vào lúc đó nhiều tháng trời đã trôi qua rồi. Porter đã khiến tôi tin rằng anh có dính líu. Tôi tưởng anh đến đó để giết tôi.”
“Đồng đội của tôi đã chết trong căn nhà đối diện bên kia phố.”
Bishop rướn người lại gần, hạ giọng. “Porter đã xuất hiện ngay sau lưng anh. Tôi thấy hắn chạy vòng quanh hông nhà khi tôi rời đi. Tôi nghĩ đồng đội của anh có thể cũng đã thấy hắn. Tôi nghĩ Porter đã giết anh ta.”
“Tại sao Porter lại giết một đặc vụ liên bang?”
Bishop cố gắng giơ hai tay lên nhưng sợi xích giữ hắn lại. “Sau khi tôi rời khỏi căn hộ của hắn, hắn đã tự đâm vào chân mình. Tôi nghĩ hắn đã giết Talbot ở số 314 Tower. Thậm chí có thể hắn chính là người đã bắt cóc cô gái đó, Emory Connors. Hắn ta cố gắng buộc tôi đủ thứ chuyện, rằng hắn phải ném tôi cho báo chí để 4MK thật tự lộ mặt ra. Hắn khiến tôi tin rằng có một kế hoạch nào đó đang được triển khai. Mặc dù có kế hoạch quái nào đâu. Chẳng bao giờ có. Tôi nghĩ hắn chính là 4MK. Nhỡ đâu chính hắn đã giết tất cả những người đó? Hắn đang chơi đùa với chúng ta.” Bishop ngả người lại vào lưng ghế. “Nghe này, tôi biết tất cả những chuyện này nghe thật điên rồ. Đó là lý do tại sao anh cần phải nói chuyện với Paul Upchurch. Gã có thể bổ sung thêm.”
“Như thế nào?”
“Sau khi xảy ra chuyện ở số 314 Tower, sau khi Porter đổ tội cho tôi gây ra mọi thứ, tôi bỏ trốn. Đúng hệt như hắn đã bảo tôi làm. Tôi chẳng biết phải làm gì nữa. Nhưng sau một tuần, khi tôi chẳng thể hình dung được tương lai của mình, tôi bắt đầu theo dõi hắn. Tôi biết rằng hắn đã ba lần đến nhà của Paul Upchurch. Sau lần thứ ba, tôi đợi chờ hắn đi khỏi, rồi đến gõ cửa nhà Upchurch. Tôi chẳng còn gì để mất. Khi gã ra mở cửa, tôi trình cho gã xem phủ hiệu CSI của tôi - nhanh lắm, gã chẳng kịp đọc kĩ đâu - và nói với gã rằng tôi làm ở bộ nội vụ và tôi cần biết mối liên quan của gã với viên thanh tra vừa rời đi. Gã nói Porter thấy gã qua một quảng cáo trên trang craigslist khoảng một năm trước - gã làm nghệ sĩ bán thời gian và đang cố gắng xuất bản một tác phẩm truyện tranh. Porter trao cho gã một số mẫu viết tay, hỏi rằng liệu gã có thể ráp chúng lại với nhau không. Vài ngày sau Upchurch đã chứng minh rằng gã làm được, Porter trở lại với một tập bản in và đề nghị gã chuyển nó thành các cuốn vở bài tập hai màu trắng đen. Hắn trả công cho gã mười nghìn đô. Upchurch vừa được chẩn đoán mắc ung thư, đang cần rất nhiều tiền nên gã nhận lời. Gã chẳng buồn hỏi câu nào, bắt tay vào làm luôn. Đưa gã vào đây gã sẽ nói cho anh nghe hết tất cả.”
“Gần ba tiếng trước Upchurch đã chết rồi.” Poole nói thẳng.
Gương mặt Bishop trắng bệch, ngã ngồi thụp xuống ghế. “Vậy là chỉ còn lời khai của Porter và của tôi đấu với nhau. Ôi Lạy Chúa, anh phải giúp tôi.”
Poole tạm dừng đoạn phim.
Bên cạnh anh, Porter im lặng. Anh ta không nói lời nào nữa trong hơn mười phút. Khi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh ta bình tĩnh hơn cả Poole dự kiến. “Chẳng đúng gì cả. Anh biết thế mà. Thậm chí khi đồng đội của anh bị giết, tôi có ở Chicago đâu.”
Poole ngồi đó một lúc, mắt nhìn xoáy vào người đàn ông ngồi đối diện. Nếu Porter đang nói dối, cũng sẽ chẳng có biểu hiện bên ngoài nào để thấy. Cho dù mới phút trước, khi anh thẩm vấn Bishop, anh cũng chẳng thấy dấu hiệu lừa dối nào. Anh đứng dậy bước ra cửa. Không quay nhìn lại, anh nói “Xin lỗi nhé, Sam” rồi rời phòng, gương mặt đông cứng của Bishop đang tự mãn nhìn cả hai trừng trừng.