Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 5 -10:05 sáng

“Cậu đang nghĩ cái quái gì thế hả?” Gương mặt Đại úy Dalton đỏ ửng đến nỗi mà đứng từ bên kia căn phòng Nash cũng cảm thấy hơi nóng hầm hập.

Anh không cần thứ này, giờ thì không.

Với hai cái lốp xịt, anh buộc phải bỏ xe lại ở McCormick. Nếu nó còn chưa bị tháo tung ra bày bán trên mấy con phố nào đó thì cũng sắp thôi. Poole cho anh đi nhờ quay về Sở bằng chiếc Jeep của anh ta - họ đi sau chiếc xe tải của đội SWAT đang chở Bishop, các phóng viên bám theo họ cả một vệt dài. Họ phát hiện thêm nhiều phóng viên nữa đang chờ đợi trước cửa Sở; anh ta gọi cho chiếc xe tải dặn họ vòng ra phía cửa sau. Cả ở đây cũng đầy phóng viên. Tuy ít hơn phía cửa trước nhưng vẫn đủ đông để chắn đường họ, máy quay ở khắp nơi. Họ choàng một tấm vải đen qua đầu Bishop khi áp giải hắn chen qua đám đông tiến vào tòa nhà. Dalton dồn ép anh ngay sau khi cánh cửa ra vào đóng lại sau lưng họ.

“Cậu đã đá vào người nghi phạm!”

“Là ông thì sẽ không làm vậy?”

Sai lầm.

Làm sao đó gương mặt Dalton ngày càng đỏ tía. “Vào lúc Bishop yên vị rồi, tôi muốn cậu xuất hiện trong văn phòng tôi!”

Ông ta giậm chân bỏ đi khi Nash còn chưa kịp đáp lời bằng một trong nhiều tranh luận đang nổ tung trong đầu anh…

Hắn đã chống lại. Hắn chế nhạo tôi. Hắn đe dọa mọi người trong thành phố yên bình của chúng ta. Hắn sẽ không chịu giao ra con virus. Hắn là tên Anson Bishop chó chết - nếu ông cho phép hắn đứng trên vỉa hè, một nửa thành phố này sẽ bắn chết hắn. Hắn…

Sự thật là anh chẳng có lý do chính đáng nào để đá vào người Bishop, và anh biết thế. Anh ước gì mình có thể quay ngược lại thời gian, nhưng anh không thể. Dù có máy quay hay không, chuyện đó cũng không nên xảy ra. Anh sẽ phải trả lời vì việc đó, anh xứng đáng bị thế, nhưng không phải bây giờ.

“Anh muốn đưa hắn đi đâu?”

Người nói là Espinosa, đặc vụ SWAT đứng bên phải Bishop. Nash quay sang Poole đứng đằng sau anh.

“Anh chắc chứ?”

Poole gật đầu.

Nash dò xét anh ta một lúc, rồi quay sang Espinosa. “Phòng Thẩm vấn số 2. Đối diện phòng của Porter bên kia hành lang.”

Poole chờ họ khuất sau hành lang mới rút điện thoại ra trao cho Nash. “Tôi sắp nhận cuộc gọi từ giám sát viên của tôi thắc mắc tại sao chúng ta lại ở đây, thay vì xuống Roosevelt. Có thể ông ta sẽ một mực đòi mang Bishop xuống đó. Tôi cần anh câu giờ cho tôi.”

Nash nhận lấy điện thoại. “Trông anh không giống kiểu người thích trái lệnh sếp.”

“Miễn là ông ta không ra mệnh lệnh trực tiếp cho tôi, thì tôi không chống lệnh nào cả.” Poole nói thẳng. “Chúng ta chỉ có một cơ hội thẩm vấn hai kẻ này như thế này. Nếu Porter chính thức bị bắt, nếu phải mang Bishop đến nhà từ liên bang thì xem như chấm hết. Bên ngoài bức tường là một triệu vật thể di động sẵn sàng mang vụ này công khai đến bốn phương tám hướng. Nếu chúng ta muốn sự thật, thì là bây giờ hoặc không bao giờ.”

Nash biết anh ta nói đúng, họ đã thảo luận chuyện này trên xe, nhưng điều đó không làm thay đổi thực tế rằng anh cảm thấy như họ đang ngồi giữa những quả bom hẹn giờ luôn chực chờ nổ.

Các đám đông bắt đầu hình thành trong những hành lang. Nhân viên thực thi luật pháp và nhân viên Sở đều cố gắng liếc nhìn Bishop khi hắn được giải đi ngang qua. Nash và Poole chen qua những đám đông. Họ đến phòng thẩm vấn khi Espinosa đang bước lùi ra ngoài. Anh ta đóng cửa lại sau lưng Espinosa rồi nhìn Nash. “Hắn bị trói chặt rồi, chẳng đi đâu được nữa đâu, nhưng tôi sẽ an tâm hơn nếu bố trí thêm vài người bên ngoài cánh cửa này.”

“Để lại hai người đi.” Nash đáp. “Và đuổi hết mọi người khỏi hành lang nhé?”

“Anh hiểu vấn đề đấy.”

Poole nói với Nash. “Anh biết mình không thể vào trong cùng tôi, đúng chứ?”

“Tôi cũng đã nghĩ ra như thế. Tôi sẽ ở trong phòng theo dõi. Nếu tôi bị gọi ra, tôi sẽ giao lại điện thoại của anh cho một trong các thành viên đội SWAT.”

“Anh cứ giữ đi.” Poole nói. “Nếu tôi không tìm thấy điện thoại trong vài giờ nữa thì càng tốt.”

Vừa nói Poole vừa mở cửa, bước vào phòng thẩm vấn rồi đóng cửa lại sau lưng.

Nash bước vào phòng theo dõi.

Anh thấy Anthony Warnick từ văn phòng thị trưởng đã đang đứng trong phòng, cạnh viên sĩ quan điều hành trang thiết bị ghi âm. Họ không nói với nhau câu nào, cái liếc mắt giữa hai bên là đủ.

Espinosa từ đội SWAT bước vào, cúi xuống thì thầm với Nash để Warnick không thể nghe thấy.

“Anh thấy sao rồi?”

“Ngay lúc này thì tê liệt, tôi nghĩ mình chưa tiêu hóa được mọi chuyện.”

“Ý tôi không phải vậy. Brogan đã gọi đến xin nghỉ ốm vì sốt đến hơn 39 độ. Vợ cậu ta nói nếu cậu ta còn sốt cao hơn, cô ta sẽ đưa cậu ta đi cấp cứu. Cậu ta có tiếp xúc với cả hai cô gái ở nhà Upchurch trước khi chúng ta biết mình đang đối đầu với ai. Tôi không thể liên hệ được với Tibideaux trên điện thoại - không giống cậu ấy chút nào - cậu ấy là một trong những người đầu tiên đi qua cánh cửa đó. Anh có cảm thấy mệt không?”

Nash lắc đầu. Cử động này chỉ khiến anh nhớ đến cảm giác nhức nhối trong toàn bộ cơ cấu xương khớp cộng thêm cái lạnh buốt giá mà anh không thể xua đi.

Trong phòng thẩm vấn, Poole ngồi xuống cạnh chiếc bàn nhôm đối diện Bishop phía bên kia. Sẽ không ai ra khỏi đây trong hai tiếng đồng hồ tiếp theo.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.