Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39

❊ ❊ ❊

Poole

Ngày 5 -12:40 chiều

Ngôi nhà của Paul Upchurch có màu xanh viền trắng và nằm gần giữa con phố. Một chiếc xe tải của đội CSI đỗ phía trước nhà cùng một chiếc xe tuần tra. Một chiếc xe tải thuộc kênh Channel Ten đỗ phía bên kia phố, động cơ đang chạy, một chùm khói màu trắng đang phả ra từ ống pô. Khi Poole cho chiếc xe Jeep vào lề phía sau xe tuần tra và dừng lại, trong chiếc xe tải tin tức một bàn tay đưa lên lau hết sương giăng trên cửa kính ghế hành khách, một gương mặt nhòm ra ngoài.

“Họ cứ như những vết mụn rộp vậy, anh cứ tưởng chúng biến đi rồi, thế nhưng một vết mới lại mọc lên trên bò mông anh.” Nash nói.

“Tôi không nghĩ mấy vết mụn rộp lại làm thế đâu.” Poole nói, ngước nhìn lên ngôi nhà.

“Tôi chỉ đang cố khiến tâm trạng anh vui lên thôi.” Nash đáp. “Suốt từ lúc chúng ta rời Sở, anh chẳng nói năng gì cả.”

“Xin lỗi, khi đang suy nghĩ tôi có xu hướng im lặng.”

“Porter và tôi thường cố gắng nói chuyện về vấn đề. Đôi khi nó cũng có ích. Liệt kê hết các thông tin ra, trộn lẫn chúng lại rồi đưa ra một giả thuyết. Phần lớn mọi thứ đều chẳng liên quan tới nhau, nhưng thi thoảng chúng tôi chợt nảy ra một ý mà mình chưa từng nghĩ đến.”

“Có thể nào Porter đang tiến hành hoạt động ngầm phụ nào đó mà anh không biết không?”

“Không đời nào.”

“Đó là phản ứng bảo thủ. Có thể nào anh ta đang tiến hành một hoạt động ngầm mà không cần anh tham gia không?”

Nash gõ gõ ngón trỏ lên môi. “Tôi không hiểu bằng cách nào. Tôi đã hợp tác với anh ấy nhiều năm rồi, đúng là đôi khi anh ấy có vẻ hơi bí mật, nhưng tôi không nghĩ anh ấy có thể giấu tôi một bí mật như thế.”

“Khi chúng tôi đột kích căn hộ này, anh đã nói anh không biết anh ta vẫn đang truy đuổi Bishop. Có vẻ anh cũng ngạc nhiên như tất cả chúng tôi.”

“Nếu chúng ta đang nói thật ở đây, tôi cũng có những nghi ngờ của mình, nhưng tôi chẳng thấy có hại gì cả. Sam không phải là kiểu người bỏ mặc mọi chuyện nên tôi cho rằng anh ấy vẫn đang đào bới. Nếu anh ấy thấy thứ gì đó đáng để theo đuổi, anh ấy hẳn sẽ kéo tất cả chúng ta vào.”

“Anh ta có gọi cho anh trước khi bỏ đến New Orleans không?”

“Không, nhưng…”

Poole xua tay. “Ý tôi là chúng ta nghĩ mình hiểu hết những người chúng ta làm việc cùng, đặc biệt là khi phần lớn thời gian chúng ta ở bên cạnh họ, nhưng như thế không có nghĩa là chúng ta thực sự hiểu họ.”

Nash quay sang nhìn anh. “Anh ấy không nói cho chúng ta biết về New Orlearns vì anh ấy muốn bảo vệ chúng ta thôi.”

“Thế nếu anh ta đang tiến hành một hoạt động ngầm, anh ta cũng có thể loại bỏ anh chứ, nhằm bảo vệ anh.” Poole phản pháo.

“Sam là một cảnh sát tốt.”

“Ai cũng liên tục nói với tôi như thế.” Poole mở cửa xe phía tài xế, bước ra ngoài trời lạnh giá buốt, bước lên vỉa hè về phía tòa nhà. Nash theo sau. Họ gạt giày vào bậc thềm bê tông, cố gắng giũ hết tuyết trước khi bước vào.

Một sĩ quan mặc đồng phục trú ngay bên trong cửa trước. Anh ta gật đầu với cả hai người.

“Thanh tra Nash.”

Nash chỉ ngón cái vào Poole. “Đây là Đặc vụ Frank Poole của FBI. Ai phụ trách ở đây thế?”

“Hầu hết cả nhóm ra ăn trưa rồi ạ. Rolfes đang ở trên gác.”

“Lindsy Rolfes phải không?”

Anh ta gật đầu.

Poole hỏi: “Anh biết cô ta sao?”

“Cô ta đã ở đây khi chúng tôi phát hiện ra cô gái nhà Reynolds dưới lớp băng tại Công viên Jackson. Khá sắc sảo.”

Đôi mắt Poole đụng phải vết máu trên sàn ngay phía bên trong của, sau đó anh liếc nhìn tiền sảnh.

“Chúng tôi phát hiện một cô gái nằm bất tỉnh trên sàn bếp.” Nash nói với anh. “Một người nữa trong một cái lồng dưới tầng hầm. Đó là nơi đặt cái bể cô lập giác quan. Gã đã làm ra nó từ một chiếc tủ đông dạng nằm ngang. Upchurch thì ở trong một trong các phòng ngủ trên gác, khi chúng tôi bước vào, gã đang quỳ gối ở đó.”

“Đợi chờ các anh.”

“Đúng.”

“Cho tôi xem đi.”

Poole đi theo Nash băng qua căn bếp, bước vào phòng khách, lên cầu thang đến phòng của bé gái. Màu hồng sáng. Những con thú nhồi bông đang ngự trên chiếc chăn bông Hello Kitty trên chiếc giường nhỏ.

Các bức họa chật kín bốn bức tường - vài bức có vẻ do trẻ con vẽ, vài bức khác rõ ràng là tác phẩm của một họa sĩ nhiều kinh nghiệm hơn. Trong góc phòng có một con ma nơ canh kích thước nhỏ, bằng một đứa trẻ. Nó được ăn diện quần áo của trẻ em gái - áo len dài tay màu đỏ, quần đùi màu xanh.

Một bản sao tương đối giống của cô bé trong các bức tranh. Dưới ô cửa sổ duy nhất có một cái bàn, các ngăn kéo đều mở hết và những thứ bên trong rơi bừa bãi xuống sàn. Ngồi ngay chính giữa phòng là một phụ nữ tâm ba mươi tuổi với mái tóc ngắn màu vàng, đeo kính. Cô ta ngước mắt lên nhìn Nash khi họ bước vào.

“Thanh tra.”

“Đặc vụ Frank Poole, đây là Nhân viên Điều tra Hiện trường Rolfes.”

Cô ta chìa ra bàn tay đeo găng bắt tay anh, miệng nở nụ cười dễ chịu. “Tôi có thể giúp gì hai người không?”

“Tôi cần phải thấu hiểu Upchurch.” Poole đáp, rồi nhận ra điều này có vẻ lạc quẻ đến lạ lùng làm sao. “Gã có thể liên quan đến nhiều khía cạnh của cuộc điều tra này, điều gì đó không chỉ dừng lại ở các nạn nhân của gã.”

“Ý anh là những giấy tờ giả mạo?”

Poole liếc sang Nash. “Giấy tờ giả mạo ư?”

Rolfes gật đầu. “Có vẻ như hoạt động của gã chủ yếu diễn ra ở đây. Dạy bọn trẻ trâu lái xe có lẽ không kiếm được mấy, và chắc chắn nghệ thuật không nuôi sống được gã, nên gã đành sáng tạo kỹ năng của mình để trang trải các hóa đơn. Bằng lái xe, hộ chiếu, đại loại vậy.”

Từ dưới một chồng phác thảo, cô ta lôi ra một chiếc laptop rồi đặt nó lên bàn. “Gã đúng là một phù thủy với Photoshop. Trong phòng ngủ kia, chúng tôi thu được một máy quét cho dân chuyên nghiệp, trang thiết bị chụp ảnh, ba máy in khác nhau. Tôi sẵn sàng dám cá rằng gã có thể kiếm cho anh bằng lái xe chỉ trong vòng một giờ đồng hồ, mà không cần rời khỏi căn nhà này.”

Cô ta gõ lên thanh Spacebar, màn hình bật sáng hiện lên một cái khung cùng vài bức ảnh chụp hai phụ nữ khác nhau. Nền trắng cho thấy có khả năng chúng là các hộ chiếu. Các bằng lái xe phải sử dụng nền xanh với những người đã hai mươi mốt tuổi, màu vàng cho người ít tuổi hơn.

“Ôi chết tiệt.” Nash lẩm bẩm bên cạnh anh, cúi người xuống gần hơn.

“Phải…” Cũng như Nash, Poole nhận ra cả hai người này. Một là người phụ nữ được phát hiện trong nghĩa trang sáng sớm nay, người kia được phát hiện trên đường ray tàu điện ngầm trong nhà ga đối diện phố Lake.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.