Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 59

❊ ❊ ❊

Clair

Ngày 5 - 5:03 chiều

Không phải Sam.

Không thể là Sam.

Ít nhất thì cô không chắc là có phải hay không.

Gương mặt phía bên kia tấm kính đeo mặt nạ trùm đầu màu đen, với cặp mắt kính bên dưới hòng che giấu đôi mắt và trong một lúc Clair thầm biết ơn điều ấy. Những chuyện như nhìn thấy những đôi mắt, nhận ra những đôi mắt là quá sức đối với cô.

Đây không phải là Sam. Bởi vì Sam sẽ không làm thế này.

Cô cảm thấy không khỏe.

Cô bị sốt. Những suy nghĩ của cô trở nên hỗn loạn.

Gương mặt bên kia tấm kính nghiêng sang phía đối diện, nghiêng sang phải. Clair không thể nhìn rõ được miệng. Cái mặt nạ này không có lỗ miệng.

Bằng phẳng.

Trống rỗng.

Chẳng có gì.

Cô tự nhắc mình thậm chí cô còn không chắc hắn có phải là đàn ông hay không. Cô kiễng chân lên cố gắng nhìn cho rõ hơn - đôi vai, lồng ngực, bất kỳ cái gì - nhưng gương mặt cúi xuống gần hơn nữa, chắn mất tầm nhìn vốn đã hạn chế của cô.

“Ngươi muốn gì hả tên điên?”

Gương mặt lại nghiêng và cô gần như có thể trông thấy một nụ cười từ phía bên kia của mặt nạ, hàm răng khấp khểnh màu vàng và hơi thở nặng mùi - đó là kiểu nụ cười cô sẽ thấy nếu có thể vươn tay ra giật tung lớp mặt nạ đó, cô chắc chắn như vậy. Có thể hàm răng nhọn hoắt như con chó đang nhe răng gầm gừ, chứ không còn là con người nữa.

Suy nghĩ cho sáng suốt vào, Clair. Đây không chỉ là một người đàn ông, mà là một người đàn ông yếu đuối. Kiểu người luôn phải dùng tới thuốc và phải nhốt cô lại vì…

Bởi vì sao?

Có một lý do. Phải có một lý do. Phải chăng cô đã đến quá gần thứ gì đó và thậm chí đã không nhận ra?

Hai viên sĩ quan đang mất tích. Hai người chết. Có thể thằng cha này không đợi được đến lúc cô đâm sầm phải một điều gì đó, có thể cô sẽ là cái tên tiếp theo trong danh sách.

“Ngươi có gan dám mở cánh cửa này ra không?” Cô lùi lại một bước. “Thậm chí ta sẽ đếm đến ba và cho ngươi một cơ hội để chạy, trước khi ta ra ngoài đó và đánh ngươi thừa sống thiếu chết!”

Hắn chỉ nhìn trừng trừng.

Đôi mắt như con bọ màu đen bóng loáng sau lớp mặt nạ.

Cô vươn tay tìm tay nắm cửa rồi kéo mạnh. “Tôi ốm rồi, anh không thể bỏ tôi ở lại đây được! Tôi cần thuốc! Lạy Chúa, thậm chí trong này còn không có nước!”

Có một tiếng bụp vang lên và những ngọn đèn lại vụt tắt.

Cánh cửa biến mất.

Ô cửa sổ nhỏ.

Người đàn ông.

Chẳng còn gì ngoài bóng tối.

Clair rủa thầm chính mình vì không tranh thủ thời gian nhìn quanh căn phòng khi mình còn cơ hội. Cô không biết mình đang ở đâu. Không biết mình có thể dùng cái gì để thoát ra ngoài.

Cô run rẩy.

Cái lạnh mơn man trên lớp thịt buồn buồn, len lỏi vào dưới quần áo cô và ve vuốt, cô cảm thấy nó dọc theo cổ mình, từng milimét cơ thể cô ớn lạnh. Có lẽ cô đang đứng trong một cái tủ lạnh nên mới cảm thấy buốt thế này.

Mọi thứ không thể ngày càng tệ đi. Không thể được.

Thế rồi cô nghe thấy một tiếng thét. Giọng đau đớn khủng khiếp của một người đàn ông. Anh ta hét lên như thể ở cách cô chưa tới năm feet trong bóng tối mịt mùng.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.