Nhật ký
Libby và tôi đang quay vào nhà thì nghe thấy tiếng la hét. Thực ra là không phải - ban đầu là một cú đánh vang lên rất to, tiếp theo là mấy cú đánh nữa, rồi tiếng la hét. Hai ngọn đèn được bật lên cả trên gác lẫn dưới nhà, cũng ngu ngốc như cái âm thanh kia, mối lo lắng duy nhất của tôi đó là liệu Libby và tôi có bị vướng vào rắc rối vì đã ra ngoài vào giờ muộn như thế này không.
Vincent vẫn để cửa trước mở, cú đánh đầu tiên chúng tôi nghe thấy chắc phải vang lên từ chiếc bàn tròn ngay bên trong lối vào vì khi chúng tôi bước vào nhà, chúng tôi thấy cái bàn ấy nằm nghiêng sang bên tựa vào tường. Lọ hoa và những bông hoa, cái đĩa nhỏ đựng chìa khóa xe, tất cả đều nằm dưới sàn nhà, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Tấm thảm ướt đẫm nước từ trong bình hoa và tôi biết cô Finicky hẳn sẽ giận dữ lắm nếu trông thấy cảnh này. Tôi không có nhiều thời gian suy nghĩ chuyện này vì Libby kéo tay tôi chạy lên gác, hướng về phía những giọng nói giận dữ trên tầng hai.
Chúng tôi bước rất nhanh - chẳng cần phải lo lắng về chuyện những miếng ván kêu kẽo kẹt nữa - và thấy Vincent Weidner đang đứng ngay giữa tiền sảnh, hai cánh tay vươn ra, gương mặt nó đỏ bừng, trên áo sơ mi của nó dính máu. Có hai cái lỗ to trên các bức tường - một lỗ phía bên trái và hai lỗ nữa bên phải - căn cứ vào các vết sây sát trên hai bàn tay nó, thì nó đã đấm xuyên qua lớp vữa và gỗ phía dưới. Nhưng máu trên áo sơ mi kia không phải của nó, mà là máu của Paul, kẻ đang nằm trên sàn ngay trước mặt nó, một bàn tay đang giữ chặt cái mũi để cầm máu, chắc là hậu quả từ một cú đấm khác. Anh ấy cố gắng đứng thẳng dậy, trượt chân rồi ngã dập mông xuống sàn.
“Nằm yên đấy!” Vincent quát lên với Paul. “Mẹ mày, nằm yên đấy!”
Tegan đang đứng ở ngưỡng cửa phòng con bé, chẳng mặc gì ngoài chiếc áo thun và quần lót. Weasel và Thằng Nhóc thò cổ ra từ khe cửa nhưng không đứa nào dám bước ra ngoài. Kristina đang đứng trong sảnh, vươn tay về phía Vincent, cố gắng khiến nó bình tĩnh lại. Khi bàn tay con bé túm được cánh tay nó, nó giật ra, suýt nữa thúc cùi chỏ vào người con bé. Trông con bé như sắp khóc. “Được rồi, Vince! Vào phòng mình. Hãy cùng nói về chuyện đó. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!”
“Tao chỉ muốn giúp, thế thôi.” Paul nói. Và tôi nhận ra môi của anh ấy cũng đang chảy máu. Vincent chắc phải đánh anh ấy không dưới một lần.
Tôi cố gắng tiến về phía anh ấy, đỡ anh ấy đứng dậy, nhưng bàn tay Libby nắm chặt tay tôi và không chịu buông tay tôi ra. Tegan chắc cũng đã nhận ra điều đó vì con bé đang nhìn cả hai đứa bọn tôi chằm chặp.
“Chuyện quái gì đang diễn ra ở đây vậy?”
Giọng nói này vẳng đến từ sau lưng bọn tôi, tôi quay người lại thì thấy cô Finicky đang đứng đó mặc chiếc váy ngủ màu vàng, trên tay là khẩu súng săn. Đôi mắt bà ta chuyển từ Libby và tôi sang Paul nằm trên sàn, những cái lỗ trên tường rồi cuối cùng là nhìn Vincent. Bà ta hướng nòng súng về phía nó. “Chuyện gì đây?”
Làm sao đó gương mặt Vincent ngày càng đỏ hơn lúc nãy. “Tất cả các người kệ mẹ tôi đi!” Tôi nghĩ nó sẽ đá Paul, nhưng thay vào đó nó bước qua người anh ấy. Nó băng qua tiền sảnh vào phòng mình, đóng sầm cửa lại.
Tất cả đứng yên đó một lúc. Tôi không nghĩ đứa nào trong chúng tôi biết nên làm gì.
Ánh mắt của Tegan chuyển từ nhìn chằm chằm sang quắc mắt giận dữ, bàn tay Libby liền rời khỏi bàn tay tôi. Tôi cảm thấy nàng nhích ra xa tiến về phía cửa phòng mình.
“Đứng dậy.” Cô Finicky nói với Paul, hạ súng xuống. “Ôi mặt con kìa! Nó đã làm gì với mặt con thế kia?”
Paul vẫn đang bịt chặt lỗ mũi bằng một tay. Anh ấy dùng tay kia sờ lên môi, nhăn nhó rồi đứng dậy bằng đôi chân lảo đảo.
Cô Finicky bước về phía anh ấy. “Lạy Chúa, lũ nhóc các con khiến ta chết mất. Ngửa đầu ra đằng sau - máu của con dây khắp sàn rồi đây này.” Bà ta ngước mắt lên. “Kristina, lấy cho ta miếng giẻ từ phòng tắm ra đây. Mấy đứa còn lại về phòng ngay. Nhanh.”
Weasel và Thằng Nhóc biến mất như hai con chuột bị bắt quả tang trong bếp khi đèn bật sáng. Tegan vẫn đứng trên ngưỡng cửa một lúc nhưng con bé không nhìn Paul, ánh mắt nó vẫn chú mục vào tôi. Khi tôi quay người lại tìm Libby, nàng đã biến mất. Cửa phòng ngủ của nàng đóng lại khẽ khàng đến mức tôi không hề nghe thấy.
“Về phòng đi, Anson.” Cô Finicky nói, hất đầu về phía cánh cửa phòng tôi đang mở. Rồi bà ta nheo mắt lại. “Sao con lại ăn mặc như thế?”
Tôi không trả lời. Thay vào đó tôi lủi vào trong phòng đóng chặt cửa lại.
Tôi vẫn hoàn toàn thức khi Paul cuối cùng cũng vào phòng một giờ sau đó. Đèn đã tắt nhưng tôi vẫn có thể trông thấy rõ. Anh ấy chườm một túi đá bọc trong chiếc khăn màu xanh lá lên mũi. Anh ấy chẳng nói câu nào khi băng qua phòng trèo lên cái thang lên giường trên. Anh ấy nằm đó câm lặng trong gần mười phút trước khi nói. “Tiếp theo chúng sẽ đưa mày đi đấy. Mày biết thế đúng không?” Giọng nói nghe như giọng mũi.
“Đưa em đi đâu cơ?”
Anh ấy không trả lời. Và tôi không chắc có muốn anh ấy trả lời hay không.
“Ai cũng đi cả. Sau đấy sẽ tới lượt Libby. Thậm chí có thể là Weasel và Thằng Nhóc…” Giọng anh ấy lạc đi khi nói câu này. Tôi nghe thấy tiếng đá lạo xạo trong cái túi chườm của anh ấy. “Với Tegan và Kristina thì khác, thậm chí tao với Vince cũng thế - chúng tao sống ngoài đường. Nhưng chúng chỉ là trẻ con thôi.”
Tôi muốn nói rõ rằng tất cả chúng tôi cũng chỉ là trẻ con, nhưng rồi lại thôi.
Một, hai phút nữa trôi qua, rồi anh ấy nói. “Mày đã ở trong kho thóc đúng không? Cùng Libby à?”
“Vâng. “
“Mày có trông thấy cái xe tải không? Tao nghe nói có chiếc xe tải ngoài đó.” Anh ấy bảo tôi. “Chúng ta cần phải biết nó có chạy được không.”