Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 90

❊ ❊ ❊

Porter

Ngày 6 -1:27 sáng

Porter lái xe với cửa xe kéo xuống hết. Vào mùa này trong năm ở Chicago, hẳn sẽ không thể chịu nổi, tuy nhiên nhiệt độ tại Nam Carolina quanh quẩn ở mức mười lăm độ C, bầu không khí mát mẻ ấy tràn qua giữ anh tỉnh táo, khiến anh cảm thấy mình còn sống.

Anh cần phải cảm thấy mình còn sống vì điều gì đó trong khoảnh khắc này không khiến anh cảm thấy thế. Anh không thể sờ vào nó, và anh đã mất hai mươi phút trước suy nghĩ về nó. Anh cảm thấy mình đang ở hiện tại, nhưng thực ra không phải. Nếu một người đàn ông có thể thoát ra khỏi cơ thể của chính mình và ngắm nhìn bản thân, vậy thì đó là việc Porter đang làm ngay lúc này. Anh là một người quan sát, một kẻ ngoài cuộc khi cuốn phim về cuộc đời mình đang chiếu.

Chiếc Lexus bạc của Sarah Werner không chạy quá tốc độ. Thực ra bà ta duy trì tốc độ một hay hai dặm một giờ. Bà ta bật xi nhan mỗi khi cần rẽ ngoặt, những khi gặp đèn vàng bà ta lại dừng xe thay vì tăng tốc và đi tiếp. Khoảng mười phút sau khi tiến vào đường cao tốc, Porter đã gạt đi hết tất cả những bí mật của trò bám đuôi. Sarah biết đang bị anh bám theo. Bà ta đã làm tất cả thiếu điều nháy đèn để khuyến khích anh mà thôi. Giá như họ vẫn còn ở trong thành phố, thì có thể anh đã có cơ hội bám theo âm thầm nhưng không còn như vậy nữa, cơ hội đã qua đi. Anh bám theo bà ta lên xa lộ 1-26, rồi 1-78, tiếp theo là một loạt những con đường nhỏ hơn cho đến khi anh từ bỏ không theo dõi tên đường nữa. Với từng cú ngoặt, số lượng xe cộ xung quanh họ lại giảm đi, và cho đến lúc này khi bám theo bà ta trên con đường có hai làn đường hẹp qua các cánh đồng, chỉ còn lại mỗi hai xe đang nối đuôi nhau.

Rất giống bãi đỗ xe cạnh cửa hàng linh kiện ô tô, anh cũng thấy quen thuộc với tuyến đường này và một lần nữa Porter tự nhắc mình đó là vì Bishop đã miêu tả chi tiết nó trong nhật ký. Cũng giống lần trước, việc tự nhắc mình điều này không xóa đi được cảm giác anh cảm thấy đã từng đi trên tuyến đường này. Khi hai tháp đựng gạo lướt qua ngoài cửa kính xe ghế hành khách, cả hai đều sơn màu xanh lá và đã gỉ sét, Porter tự nhắc mình rằng anh chưa từng trông thấy chúng, thế nhưng anh biết mình đã từng thấy. Giọng nói bé nhỏ phía sau đầu anh nhắc anh nhớ rằng trong nhật ký của Bishop không nhắc đến các tháp đựng gạo.

Xe Sarah bật xi nhan. Bà ta rẽ trái, rời khỏi mặt đường nhựa tiến vào mặt đường trải sỏi xung quanh toàn cỏ dại cao bằng Porter. Có lúc nơi đây từng là một cánh đồng ngũ cốc hoặc có thể cánh đồng cây thuốc lá hoặc lúa mì. Mẹ Thiên nhiên đã tàn phá các vụ múa từ lâu. Ngay cả những vì sao dường như cũng đã biến mất khỏi nơi này. Bầu trời chỉ còn lại một bức màn đen đúa, Porter biết nếu anh đủ can đảm tắt hết đèn pha, anh sẽ quăng mình vào bóng tối dày đến nỗi có thể nếm được.

Anh rẽ ngoặt, lắng nghe tiếng sỏi lạo xạo dưới bánh xe khi rời khỏi mặt đường nhựa. Ít nhất giờ bà ta chỉ còn cách anh một phần tư dặm, sau vài cú rẽ ngoặt anh đã mất dấu bà ta, nhưng chẳng thành vấn đề, anh biết họ đang đi đâu, ngay cả nếu anh không muốn tin vào sự thật nhỏ nhoi ấy.

Khi căn nhà trang trại to lớn lọt vào tầm mắt cuối con đường rải sỏi, một kết cấu lờ mờ hiện ra với các tấm ván gỗ trắng và mái thiếc, nó hiện lên cứ như thể con quái vật trèo lên từ cái lỗ nào đó của trái đất. Trước tiên là mấy cái chóp rồi ống khói, rồi tầng hai, tiếp theo là tầng một và hàng hiên. Cửa trước mở toang ra như cái miệng, xa xa có ánh sáng le lói, cho dù toàn bộ các cửa sổ đều tối om. Khi Porter cho xe vào lề đường phía sau chiếc Lexus trống trơn của Sarah, anh nhận ra tất cả các ô cửa sổ này không phải tối mà là bị bịt kín. Bàn tay anh hướng chúm đèn pin chiếu ra khắp cánh đồng phía sau nhà và phát hiện ra kho thóc, hay những gì còn lại của nó. Mái nhà kho đã mất từ lâu. Chỉ còn lại ba bức tường, có vẻ như chúng đang mong manh tựa vào nhau. Chỉ cần một cơn gió đi sai hướng cũng đủ kéo cả kết cấu này sụp đổ.

Porter tắt máy chiếc BMW, tắt hết luôn cả đèn, chỉ còn lại luồng sáng duy nhất chiếu ra ngoài từ cánh cửa trước mở tung. Anh thấy mình đứng trên hàng hiên, các tấm ván sàn kêu cót két dưới chân, không hề nhớ mình đã xuống xe như thế nào. Từng mét vuông làn da anh nhức nhối. Mạch đập của anh chạy rần rật trên cổ. Anh bước vào bên trong không gian yên ắng, ngay cả tiếng dế bằng cách nào đó cũng bị chặn lại ở bên ngoài.

Ánh sáng tỏa ra từ những ngọn nến, có đến hàng tá nến, đặt trên rất nhiều bề mặt phẳng khác nhau khắp trong nhà. Chúng đã cháy được một thời gian rồi, và hầu như đều sắp cháy hết. Sarah ở đây chưa đủ lâu để thắp chúng lên - mà bà ta phải làm thế từ đầu buổi tối nay. Toàn bộ đồ đạc nội thất từ lâu đã được che phủ bằng những tấm ga giường, một lớp bụi dày xám xịt dính chặt vào mặt vải.

Porter thấy bà ta ở bên kia một ngưỡng cửa uốn cong trong một nơi chỉ có thể là phòng khách riêng, căn phòng ngập tràn trong bóng tối, ngoại trừ một ngọn nến duy nhất nằm trên bề mặt đá của lò sưởi.

Lưng bà ta quay về phía anh.

Đang quỳ gối. Chiếc áo choàng đen của bà ta đã biến mất. Bộ đồ trên người bà ta như kiểu chiếc váy ngủ màu trắng. Đầu bà ta cúi gằm và khi đến gần anh nhận ra hai bàn tay bà ta ép vào nhau, hai mắt nhắm nghiền.

Trên một khay đựng đồ ăn bằng bạc, ba cái hộp màu trắng nằm trên sàn cạnh bà ta. Có vài sợi dây buộc màu đen.

Và một con dao.

Ánh nến ấy dường như yêu thích lưỡi dao ấy.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.