Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 66

❊ ❊ ❊

Nash

Ngày 5 - 8:07 tối

Nash đang đứng trong phòng khách của Porter khi Eisley cuối cùng cũng bước ra từ phòng tắm. Anh cần phải ngồi nhưng giữa rừng các đặc vụ liên bang và cảnh sát điều tra hiện trường địa phương ken đặc từng mét một, chẳng còn ghế nào nữa mà ngồi. Khi các đặc vụ liên bang đến nơi, anh kể cho họ nghe về mảnh vữa trong chiếc ghế La-Z-Boy. Nhưng anh không đề cập đến cuốn nhật ký đã từng nằm trong không gian đó, chẳng cần thiết phải nói, mảng vữa kia thì không thể giấu được. Anh đã đi quá sâu rồi. Bốn mảnh vẫn nằm trên sàn, bên cạnh mỗi mảnh được đặt nhãn bằng chứng. Chúng được ít nhất ba người chụp ảnh và một đặc vụ nào đó anh không nhận ra đang cúi xuống quan sát chúng, nhìn chúng trừng trừng như thể nếu anh ta nhìn đủ lâu, ý nghĩa thực sự của chúng sẽ bật ra như Vanna White quay ra mấy chữ cái.

Nash cần phải ngồi xuống vì anh cảm thấy mình sắp ngất đến nơi. Dạ dày anh đang nhộn nhạo hết cả lên. Anh cố gắng uống một cốc nước và đúng lúc dòng nước chảy qua cố họng, anh chỉ muốn nhổ hết ra ngoài. Anh đã nôn vào bồn rửa trong bếp nhà Porter. CSI rất không hài lòng vì chuyện này. Anh nói với họ đó là vì nhìn thấy thi thể trong bồn tắm nhưng anh biết nói thế chẳng lừa được ai, chỉ cần liếc vào gương là đủ thấy trông anh như xác chết biết đi. Khi Eisley đến nơi, anh ta trao cho Nash một cái khẩu trang phẫu thuật và bảo anh đeo nó vào. Anh cam đoan với Eisley là mình chỉ bị cảm lạnh hoặc cúm thôi. Eisley nói không cần biết là cúm hay cảm, đeo khẩu trang vào sẽ giúp tránh lây nhiễm qua đường không khí. Sau đó anh ta yêu cầu Nash quay về nhà nghỉ ngơi. Nhưng Nash không thể làm thế. Thay vào đó, anh quan sát mọi người làm việc và cố gắng hết sức đứng cho vững.

Bất kể chi tiết nào mà các đặc vụ liên bang bỏ sót sẽ được CSI của Sở điều tra. Không một chi tiết nào bị bỏ qua. Một đặc vụ đã mở từng đường khâu trên đệm của Porter và bận rộn kiểm tra giữa các sợi vải. Người khác bò dọc theo sàn nhà và bóc từng tấm ván sàn tìm dấu vết nhỏ nhất cho thấy bị cạy ra hoặc được lèn chặt vào. Nash nhớ lại khi Porter và Heather chuyển vào sống trong căn nhà này. Heather rất yêu thích những mặt sàn gỗ, nhưng Porter thì lại căm ghét những tiếng kẽo kẹt. Anh ấy đã phải dành phần lớn thời gian của năm đầu tiên đóng đinh ghim chặt các tấm ván sàn, rắc phấn rôm và dầu dưỡng ẩm trẻ em, cố gắng hết sức giảm nhẹ tiếng ồn. Nhưng cuối cùng anh ấy phải bỏ cuộc. Tất cả những miếng ván này đến giờ đã bị cạy hết lên, những chùm đèn pin chiếu xuống dưới.

“Có thể anh nên tới Bệnh viện Stroger đi.”

Nash nhảy dựng lên. Eisley đang đứng cách anh vài mét thế nhưng anh không hề nhận thấy người này đến gần.

“Anh đang đổ mồ hôi kìa. Có bị sốt không thế?”

“Không.” Nash nói dối.

Eisley lục lọi trong túi rồi lấy ra một chiếc nhiệt kế điện tử. Nash còn chưa kịp phản đối, anh ta đã ép nó lên trán Nash. Anh cố gắng không nghĩ đến chuyện cái nhiệt kế này đã từng được dùng ở những đâu.

“38 độ.” Eisley nói thẳng. “Với tôi thế là cao rồi.”

Eisley nheo mắt lại. “Anh có tiếp xúc với các cô gái tại nhà Upchurch không thế?”

“Không.” Nash nói dối.

“Vậy thì nhiều khả năng anh bị cúm rồi.” Eisley kết luận. “Nếu còn cố gắng gượng anh sẽ gục đấy. Cần phải nghỉ ngơi đi.” Từ trong túi anh ta lấy ra một lọ thuốc rồi trao cho Nash. “Tôi đã nhờ người mang thứ này đến cho anh. Thuốc Tamiflu. Chắc giúp được đấy. Uống một viên bây giờ rồi hai viên nữa bốn tiếng sau.”

Nash uống luôn ba viên thuốc không cần nước rồi bỏ tọt cái lọ vào túi. “Cảm ơn nhiều.”

“Porter có thuốc ibuprofen trong phòng tắm. Anh cũng nên uống hai viên đó nữa. Chúng sẽ giúp trị sốt đấy.”

Nash gật đầu. “Anh tìm được cái gì trong phòng tắm không?”

“Chỉ cho anh xem thì dễ hơn.”

Nash chưa kịp phản đối, Eisley đã băng ngang phòng, len lỏi quanh mọi người, quanh những miếng ván sàn đã mất, và quanh rất nhiều thứ được dán nhãn bằng chứng. Anh ta khăng khăng không ai được phép vào phòng tắm ngoại trừ anh ta.

Như trong hầu hết các tòa nhà cũ kỹ dạng này, phòng tắm của Porter không lớn lắm. Một bồn cầu, một bồn rửa mặt, một tủ quần áo đựng khăn mặt và nhiều thứ tạp nham khác cùng một bộ vòi sen và bồn tắm. Rèm đã được lấy ra nhét vào trong túi bằng chứng, cũng như tất cả mọi thứ mà Porter đã để lại trên kệ quanh bồn rửa mặt. Ngay ngoài cửa, Eisley đã dựng một cái bàn nhỏ, trên khắp mặt bàn là những lọ thủy tinh nhỏ đựng đầy các chất lỏng đủ màu sắc. Chất đống dưới gầm bàn là hơn một tá túi bằng chứng, túi nào cũng đầy muối. “Tôi đã lấy đi những gì có thể lấy mà không làm hư hại cái xác.” Eisley nói. “Chúng ta sẽ lấy phần còn lại sau khi mang ông ta đi.”

Từ ngưỡng cửa, Nash có thể trông thấy người đàn ông trần truồng trong bồn tắm. Eisley đã mở khóa túi nhựa xuống đến giữa túi và banh nó ra như cái kén, làm lộ ra người đàn ông bên trong. “Ông ta có…” Những từ ngữ lềnh bềnh trôi khi Nash cố gắng hiểu được mình đang nhìn cái gì.

“Ông ta đã bị tra tấn.” Eisley nói. “Gần như từng mét vuông trên da. Kẻ nào đó đã viết lên người ông ta bằng dao lam, hoặc có thể là dao mổ. Không nghe điều xấu, không nhìn điều xấu, không làm điều xấu… viết đi rồi viết lại. Tôi tìm thấy vài câu mày là quỷ lẫn trong số này nữa. Tao là quỷ được viết lên trán ông ta.”

“Giống Libby Mclnley à?”

Eisley gật đầu. “Giống hệt Libby Mclnley.”

“Ông ta bị giết ở đây à?”

“Không. Dù là kẻ nào gây ra vụ này cũng hành động rất chậm rãi. Máu hẳn đã chảy rất nhiều. Hầu hết suốt quãng thời gian đó ông ta hoàn toàn tỉnh táo, các hàng xóm hẳn sẽ nghe thấy tiếng la hét. Chắc phải có một hiện trường tội ác ban đầu ở đâu đó, sau đấy ông ta được chuyển đến đây.”

“Có phải đó là lý do tại sao hắn dùng muối? Như một dạng bảo quản?”

“Hôm nay tôi đã nghiên cứu rất nhiều về muối.” Eisley quay lại với cái bàn. “Nếu là để bảo quản, muối kiềm chế sự tăng trưởng của các vi sinh vật bằng cách hút nước thông qua thẩm thấu. Nhờ thế muối ngăn chặn thối rữa và về cơ bản làm sai lệch thời gian tử vong. Tôi đang suy nghĩ biện pháp sử dụng các mức độ bão hòa còn lại trong cơ thể nhằm xác định thời gian tử vong nhưng vẫn nghĩ chưa ra. Ngay lúc này tôi không thể nói cho anh biết liệu người đàn ông này đã chết trong vòng bốn mươi tám giờ hay từ một tuần trước. Tôi không nghĩ là lâu hơn thế. Chắc chắn ông ta không chết vào ngày hôm nay. Nhưng đây mới là điều thú vị này. Tôi thu được hai loại muối ở đây. Loại thứ nhất không dành cho người tiêu thụ - bởi nó bao gồm các hợp chất sodium ferrocyanide và ferric ferrocyanide ở mức độ rất cao.

Ông ta tiếp xúc với thứ này là lâu nhất. Loại thứ hai là kali clorua sơ cấp, tương đồng với loại được sử dụng trong các chất làm mềm nước.” Anh ta chỉ tay vào các túi nhựa bằng chứng. “Hầu hết đều ở trong túi này.”

Nash cố gắng tập trung vào điều này nhưng các suy nghĩ của anh đang rối tung cả lên. Eisley nói tiếp. “Hai phụ nữ được phát hiện sáng sớm hôm nay, muối trên cơ thể họ phù hợp với hai loại này. Loại muối đầu tiên có vẻ tương tự như loại được sử dụng trên mặt đường nhằm ngăn chặn đóng băng, loại thứ hai được sử dụng trong các chất làm mềm nước.”

Nash nói: “Được rồi, vậy là những người này bị giết sau đó được bảo quản bằng băng trên đường à?”

Eisley gật đầu. “Khi thi thể này được đặt ở đây, kẻ nào đó đã dùng muối làm mềm nước, loại này anh có thể mua trong các túi lớn ở bất kỳ đâu, rắc lên khắp thi thể và xung quanh đó, tiếp theo đổ nước vào đầy bồn tắm. Nhờ thế muối sẽ thấm vào lớp nhựa và thấm ra xung quanh, một phần đã gây ô nhiễm mẫu đầu tiên của tôi. Chúng có thể đã làm thế nhằm thử và che giấu lớp muối ban đầu.”

“Nhằm ngăn cản chúng ta đoán ra nơi chúng đang bảo quản những xác chết này à?”

“Bảo quản xác chết cục bộ” Eisley chỉ rõ. “Xác chết dưới Simpsonville chỉ tiếp xúc với muối làm mềm nước thôi. Cách đây một tiếng tôi đã xác định điều này với nhà bệnh học địa phương. Tôi nghĩ rằng đây mới là cách khiến chúng ta hoang mang, chúng cố gắng khiến tất cả các nạn nhân đều trông giống như nhau.”

“Bởi vì trên các con đường tại Nam Carolina không có muối.” Nash nói to suy nghĩ của mình. “Hung thủ hẳn sẽ không tiếp cận được loại muối này.”

Eisley gật đầu. “Nếu tôi đoán đúng, anh sẽ cần phải kiểm tra toàn bộ các nhà kho muối trong thành phố và vùng phụ cận. Hung thủ của anh đã giết những người này rồi mang họ đến một nơi trong khoảng thời gian không xác định, sau đó đặt các xác chết này ở nơi các anh tìm thấy họ.” Eisley hạ giọng xuống rồi bước một bước đến gần Nash. “Với nạn nhân này, câu hỏi chúng ta thực sự cần phải hỏi đó là: “Có phải kẻ sát nhân của chúng ta đặt ông ta ở đây nhằm đổ tội cho Sam không, hay…”

Nash ngắt lời anh ta. “… Hay có phải Sam đã tắm rửa cho xác chết, chuẩn bị sẵn sàng để mang nó đến một nơi khác phải không? Đó là thứ anh đang muốn hướng tới à? Anh ấy sẽ không làm thế trong căn hộ của chính mình đâu.”

Eisley nhún vai. “Sam là người thông minh. Anh ta biết hết tất cả những cách thức và biện pháp đối phó của chúng ta. Anh ta có thể làm thế ở đây đơn giản vì rõ rành rành đây không phải là nơi tốt nhất để làm việc đó.”

Nash không đáp lại câu nói này. Thay vào đó anh bước vào phòng tắm, mở tủ thuốc của Porter ra và tìm thấy lọ thuốc ibuprofen. Khi lấy bốn viên thuốc ra, anh quay lại nhìn cái xác. “Anh có nhận dạng được nạn nhân không?”

Trước khi trả lời, Eisley ngước nhìn lên những dòng chữ viết bằng xà phòng trên gương. Cha hãy tha thứ cho con.

“Những dấu vết của nạn nhân gợi tôi nhớ đến Vincent Weidner.” Eisley đáp.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.