Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 78

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Khi đến Nhà Finicky tuyệt vời này lần đầu tiên, tôi được biết ở đây có luật “cấm con trai vào phòng con gái” và “cấm con gái vào phòng con trai” rất nghiêm ngặt. Điều luật này được đọc ra rả cùng nhiều điều luật khác nữa ở nơi này. Thế nhưng Kristina lại rất nhiều đêm ở trong phòng Vincent, và Paul hẳn sẽ tế cả một con dê nếu đổi lại anh ấy được ở bên cạnh Tegan vài phút. (Tôi không biết vào đúng giây phút đặc biệt này thì Paul đang ở đâu nhưng tôi khá chắc chắn anh ấy không ở trong phòng Tegan. Tôi có cảm giác con bé nghĩ về anh ấy cũng chẳng khác gì nghĩ về con chó con.) Cô Finicky chẳng bao giờ lên gác kiểm tra xem có đứa nào trong số chúng tôi phạm điều luật đặc biệt này không. Nhưng điều đó không tránh cho tôi khỏi căng thẳng, cũng như không ngăn được tôi liếc nhìn cửa phòng Libby đóng kín. Nếu những lời đồn đại là đáng tin, giờ này hẳn cô Finicky đang ở trong phòng nốc một hoặc bốn viên thuốc ngủ. Tôi hy vọng là thế.

Libby lấy áo khoác phủ lên ngọn đèn trong góc phòng nhằm giảm độ sáng, rồi ra hiệu cho tôi ngồi xuống sàn dưới chân giường nàng. Nàng bước đến tủ quần áo rồi bắt đầu mò mẫm qua ngăn kéo trên cùng.

Chẳng đứa nào trong chúng tôi mang nhiều đồ đạc tới đây, chỉ nhét vừa một cái túi nhỏ, nhưng tôi đã nhận ra tất cả mọi người đều dành thời gian lấy đồ ra, và tìm lấy một không gian đặc biệt cho mình. Ai cũng thế trừ tôi. Cả cuộc đời tôi chỉ gói gọn trong cái túi đựng đồ cá nhân màu xanh mà người ta gói ghém cho tôi hồi ở Camden cho đến khi nó trống rỗng. Phải đến khi quần áo bắt đầu được trả về từ tiệm giặt là tôi mới sử dụng hai ngăn kéo và không gian tủ được dành cho mình, thay vì lại nhét bừa vào cái túi màu xanh.

Libby đã tìm thấy thứ nàng muốn tìm rồi ngồi xuống cạnh tôi. Đó là một cuốn sách.

“Tuyển tập Thơ Hoàn chỉnh của Emily Dickinson à?” Tôi đọc to tựa sách trên bìa, rà một ngón tay lên hàng chữ in dập nổi.

“Cậu có thích đọc thơ không?”

Tôi chẳng biết gì về thơ phú. Tôi là một người đọc ngấu nghiến (nhưng là với truyện tranh) còn thơ chưa bao giờ tôi quan tâm hết. “Tất nhiên có.” Tôi nói vậy vì nàng rõ ràng cực kỳ xinh đẹp và nếu nàng hỏi tôi có thích ăn cóc sống không chắc tôi cũng gật đầu nhiệt tình, nếu tôi nghĩ rằng đó là câu nàng muốn tôi nói.

“Dickinson hay kinh khủng. Những lời thơ của bà tuôn chảy dễ dàng như nước. Tớ không biết nữa, như thể bà ấy biết chính xác những từ nào đi với từ nào ấy. Như thể cậu nắm lấy một nắm từ ngữ rồi trộn chúng lại, bà ấy biết rõ nên thêm nếm thế nào là hay nhất.”

“Như là trò ghép chữ ấy nhỉ?”

Libby gật đầu. “Ừ, giống một trò chơi ghép chữ khổ lớn.”

“Tớ xem được không?”

Nàng trao quyển sách cho tôi và tôi lật qua vài trang. Nhiều góc trang sách đã bị gập lại và từng trang trong số này đều có những đoạn văn bản được đánh dấu. Tôi lật sang một trang ngẫu hứng được đánh dấu gần giữa sách và khẽ khàng đọc.

“Bởi tôi chẳng dừng chân vì Thần Chết

Nên ân cần Người dừng lại vì tôi.

Cả cỗ xe chỉ vẻn vẹn hai người

Cùng Bất Tử.”

Tôi ngừng lại ở dòng thứ hai. “Tại sao chữ “Tử Thần” lại viết hoa thế?”

“Ở đây bà ấy đang nói về hai thứ khác nhau trong cùng một đoạn. Bà ấy ngụ ý Tử Thần là một người hoặc một thực thể đang đợi chờ bà ấy, bà ấy còn nói rằng mình không kiểm soát được khi nào thì mình sẽ chết. Bà ấy có thể tránh né được cái chết nhưng rồi cuối cùng Tử Thần sẽ bắt kịp được bà ấy. Bà ấy không thể tránh được nó hoặc tránh được hắn, cũng hệt như tất cả chúng ta thôi. Cái chết tìm đến chúng ta bất chấp chúng ta có muốn hay không. Không có chỗ trốn đâu.”

“Tớ nghĩ nếu hắn thình lình xuất hiện trên xe ngựa, ít nhất tớ cũng sẽ chạy trốn.” Tôi đáp. Tôi cố gắng rà ngón tay trên trang giấy, một cơn đau nhói buốt truyền từ cánh tay phải khiến tôi xuýt xoa.

Ngón tay Libby xoa nhẹ mu bàn tay tôi rồi lớp thạch cao của tôi. “Khi mình gãy tay, thì chẳng cầm nắm gì được gần một tháng luôn. Mình phải học cách làm mọi thứ bằng tay kia. Cậu cũng nên thử đi. Mình biết là khó nhưng tay gãy sẽ lành nhanh hơn nếu cậu giữ nó bất động.”

“Vải the là gì?” Một dòng khác trong bài thơ - Chỉ rơi xuống vải the, áo choàng của tôi, khăn choàng của tôi và vải tuyn… “Và vải tuyn? Là gì thế?”

Libby khúc khích cười.

“Có gì đáng cười sao?”

“Cậu ấy. Bài thơ người ta sâu sắc như thế mà cậu lại chỉ quan tâm quần áo bà ta làm bằng gì à?”

“Thế nó làm bằng gì?”

Libby suy nghĩ câu hỏi này một lúc. “Nếu tớ cho cậu xem, cậu có hứa cư xử đàng hoàng không?”

Tôi gật đầu. Vì lúc đó tôi rất hiếu kỳ.

Libby đứng dậy và hành động của nàng khiến trái tim tôi đập thình thịch như trống trận. Nàng cởi cúc chiếc váy màu vàng, thả nó rơi xuống sàn nhà, bước tránh ra khỏi nó rồi bước đến gần tôi hơn. “Nịt ngực và quần lót của mình làm bằng vải the.”

Hơi thở của tôi nghẹn lại trong cổ họng, thay vào đó một tiếng thở hổn hển bật ra khỏi miệng tôi rõ mồn một không kịp ngăn lại.

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.