Đứa Trẻ Thứ Sáu

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Nhật ký

Ngay trước khi bình minh ngày hôm sau ló rạng, chúng tôi đã tìm thấy chiếc xe tải trong kho thóc. Một chiếc Ford F-150 đời 1998 vài chỗ đã gỉ quèn gỉ quẹt, lại thêm mấy vết sơn vàng còn sót lại. Ai đó đã phủ tấm vải dầu màu nâu vàng nhạt trùm kín cái đống đổ nát này sau khi lùi nó xa hết mức có thể vào góc sau nhà. Nó rất gần với bức tường sau, cách duy nhất đi qua đó là nhảy lên nắp ca pô rồi bò qua. Trước khi tấm vải dầu được phủ lên, sàn xe đã thành địa điểm chứa tất cả những gì cần cất đi và quên lãng. Libby và tôi tìm ra mọi thứ từ lồng chim, những đôi giày và mấy quyển sách. Thậm chí có cả ti vi với màn hình đã vỡ cho thấy máy móc bên trong, linh kiện điện tử, đồ cơ khí và phần giữa của thứ giờ đây đã chết hẳn.

Cả bốn cái lốp đều xịt. Chìa khóa đang nằm trong ổ nhưng không thể vặn nổi nữa. Buồng lái toát lên mùi ẩm mốc và hôi hám, như thể làn hơi từ một ngôi mộ cổ ở Ai Cập lần đầu tiên được mở lộ thiên sau hàng thiên niên kỷ.

“Eo ơi.” Libby nói, đưa tay bịt mũi.

Có một thứ nằm ở dưới đó đang bốc mùi, như thể nó đã nằm cuộn tròn dưới hộp số để ngủ trưa rồi chết luôn. Có thể là một con gấu mèo, chuột hay cả một gia đình chuột. Tôi nghiêng đầu xuống dưới, nhưng không có đèn pin tôi chẳng thấy được gì nhiều. Những chiếc ghế bằng nhựa vinyl chằng chịt những vết rạch, lớp lông vàng bên trong lòi hết ra. Khi Libby trèo vào ghế hành khách rồi ngồi phịch xuống làm bắn tung cả một đám mây bụi, khiến cả hai đứa hắt xì không ngớt. Khi cuối cùng cũng nói được, nàng đưa ngón tay chỉ vào hộp số xuyên qua đám bụi rồi thốt lên. “Cái này thì còn ổn!”

“Vô ích thôi.” Tôi lại thử vặn chìa khóa. “Ai đó đã vứt bỏ nó ở đây rồi.”

Nàng quay sang tôi mỉm cười. “Chúng ta có thể khởi động nó rồi lái đến California hoặc Canada, hay thậm chí là đến Mexico. Bỏ lại sau lưng tất cả những chuyện này và bắt đầu lại ở đâu đó!”

“Chúng ta sẽ cần nhiều công cụ và linh kiện. Chết tiệt, sẽ cần tìm cách để kiếm mấy thứ đó. Cửa hàng gần nhất cũng cách đây ít nhất mười dặm. Chưa kể để tìm được đường tới đó mua xong rồi quay về, chúng ta sẽ cần người thực sự biết cách sửa cái thứ này. Cha đã dạy tớ cách thay dầu và bảo trì xe, nhưng tớ lại chẳng biết sửa động cơ thế nào hay sửa mấy thứ đại loại thế.”

Nụ cười của Libby tắt lịm, nàng quay sang tôi trầm tư. “Cậu luôn luôn gọi ông ấy là “cha”, mà không nói là “cha tôi” hay thậm chí là “bố tớ,” lúc nào cũng chỉ là “cha”. Tại sao vậy?”

Tôi không biết trả lời câu này thế nào. Với tôi, ông ấy luôn là cha. Chừng nào mẹ còn là mẹ, tôi nghĩ vậy. Đây không phải là câu hỏi về cái này hay cái kia, mà chỉ là thực tế- như không khí là không khí, đất là đất. Tôi chỉ…

“Anson…” Nàng nói. “… Tớ xin lỗi. Lẽ ra tớ không nên nói tới chuyện này. Đúng là thiếu tế nhị. Cậu vừa mất cha mẹ mà. Tớ xin lỗi nhé.”

Nàng đan những ngón tay của nàng vào những ngón tay của tôi. Giờ đây chúng tôi nắm tay nhau suốt và điều ấy thật tuyệt. Bàn tay tôi thật trống trải nếu không nắm bàn tay nàng. Giống như bác sĩ Oglesby, nàng cũng nói rằng đôi khi tôi lơ đãng ra khỏi cuộc trò chuyện và không giống như với ông ta, tôi không muốn làm thế với nàng…

Tôi ép mình phải mỉm cười. “Không đâu. Tớ cho rằng trước đây mình chưa từng nghĩ về điều đó. Cha mẹ tớ bao giờ cũng bảo rằng tớ phải dùng ngôn ngữ cho tử tế. Tớ cho rằng mọi thứ đều là bình thường khi bạn chẳng biết gì hơn thế.” Việc này giống như ổ khóa trên chiếc tủ lạnh nhưng tôi chẳng kể cho nàng nghe điều ấy. Như nhiều thứ đã diễn ra trong nhà chúng tôi - tôi cũng chẳng kể cho nàng nghe. Đã nhiều tháng rồi tôi không về nhà và tôi muốn về đó - để được nhìn thấy ngôi nhà của mình, cái hồ của mình. Thế giới của tôi đã bùng cháy vào lần gần đây nhất tôi ở đó. Tôi rất tò mò về những gì còn lại, những gì mà ngay cả lửa cũng không dập tắt được.

“Chúng ta nên nói với Paul.”

Chúng tôi biết Paul ở nơi chúng tôi luôn tìm thấy anh ấy, đang ngồi trên giường cùng bản phác thảo của anh ấy. Paul không ngước mắt lên khi chúng tôi giải thích chuyện đã xảy ra, mà chỉ tiếp tục vẽ. “Vincent từng làm việc trong garage. Nó sẽ biết cách sửa. Nhưng tao sẽ không đi hỏi nó đâu. Với tao, ngài Vincent Weidner đã chết rồi.”

Vincent đã tẩn Paul một trận ra trò. Con mắt trái của anh ấy tím bầm, và cho dù mũi của anh ấy không bị gãy, nhưng nó vẫn sưng phồng lên. Làn da xung quanh là sự pha trộn lạ lùng của màu xanh lá và xanh dương. Kể từ tối qua không ai trong chúng tôi gặp Vincent. Nó không hề bước ra ngoài, thậm chí sử dụng phòng tắm cũng không. Phòng ngủ của nó nằm ngay trên phòng của cô Finicky và Paul nói rằng có khả năng nó đang nghỉ ngơi ngay ngoài ô cửa sổ của nó trên phần nhô ra của hàng hiên. “Khi mặt trời lên mụ ta sẽ giật mình cho xem.” Paul nói. Nhưng mặt trời đã lên cao và chẳng có chuyện gì xảy ra. Tôi cho rằng nó đã bỏ đi khi không có ai xung quanh rồi.

“Bọn em sẽ nói chuyện với nó.” Libby tuyên bố. “Đi chứ, Anson? “

Tôi không muốn nói chuyện với nó, tôi không muốn gặp nó. Vincent Weidner khiến tôi khiếp sợ. Cha hẳn sẽ không vui nếu tôi cho thấy sự sợ hãi, đặc biệt là bên cạnh một đứa con gái, thế nên tôi chỉ gật đầu, khi tôi chưa kịp phản đối nàng đã kéo tôi băng qua hành lang đến cửa phòng Vincent và gõ cửa.

“Vincent ơi, Libby với Anson đây.”

Không trả lời.

Có thể nó đi vắng rồi.” Nhưng tôi biết nó ở trong đó. Libby lại gõ cửa.

“Không.” Vincent đáp từ phía bên kia cửa.

Libby nhìn tôi rồi nhìn cánh cửa. “Không á? Không cái gì cơ?”

“Không mày. Không Anson. Không ai hết. Không ai hết. Chỉ là không thôi.”

“Bọn tao chỉ muốn nói chuyện.”

“Bọn mày tốt ghê. Giờ thì cút ra khỏi đây đi.”

Libby vẫn đứng yên, còn tôi không biết phải làm gì nữa nên cũng đành đứng đó. Rồi nàng lại gõ cửa.

Vincent lớn giọng. “Tao sẽ quẳng cả hai con chó chúng mày qua cửa sổ nếu còn không chịu để tao yên!”

Tôi thở ra một hơi nghĩ rằng đây có thể là lần cuối cùng của tôi. “Vincent, bọn tao đã tìm thấy chiếc xe tải trong kho thóc.”

Lại im lặng.

Khi cửa mở ra, người đứng đó không phải Vincent mà là Kristina. Mái tóc con bé được búi gọn thành đuôi ngựa sau đâu, con bé mặc chiếc áo thun in hình ban nhạc Bangles, chiếc quần soóc chạy bộ màu hồng và không đi giày. Tôi không nghĩ con bé mặc áo nịt ngực.

“Xe tải nào cơ?”

kín trong giấy bóng, hai cuốn đã long bìa và mấy chồng giấy đánh máy buộc chặt vào với nhau bằng các kẹp ghim nặng. Poole bước đến cầm lên một trong những cuốn vở bài tập. Trên bìa có kẹp một chiếc bút chì, vài trang giấy rời ra được gấp lạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.